Trong mắt An Kim ngập tràn nước mắt, cố gắng chống đỡ cơn đau bước vài bước, bất an : “Ta .”
Sợ thấy phiền phức, trực tiếp bỏ mặc cô một trong khu rừng núi sâu .
Nam nhân gì, bước nhanh đến bên cạnh cô, đưa kiếm của cho cô, ngắn gọn: “Cầm lấy.”
“Gì?” Thiếu nữ ngơ ngác , chút hiểu lời .
Nam nhân nhắc nữa: “Cầm kiếm, cõng cô.”
An Kim hoảng hốt, thể như ? Cô là một cô nương chồng thể để một nam nhân xa lạ cõng chứ. Nếu khác thấy, truyền đến tai phụ của nguyên chủ, chừng chịu bao khổ sở.
…
Cô sắc trời, trong mắt đầy vẻ giằng xé. Nếu tự thì trời tối cũng thể khỏi khu rừng , hơn nữa cô cũng đường về phủ Thượng thư. Cô càng sợ khi cô từ chối, nam nhân sẽ thật sự mặc kệ cô.
“Được… .”
Cô khó khăn gật đầu, nhận lấy thanh kiếm của , nam nhân cũng nhân thế mà xổm xuống mặt cô.
An Kim mặt dày leo lên vai nam nhân, hai tay ôm lấy cổ , giây tiếp theo liền cảm nhận một đôi tay nóng rực đặt ở chỗ đầu gối cô.
An Kim c.ắ.n c.h.ặ.t môi , suýt nữa thì kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc. Kiếp lẫn kiếp , đây là đầu tiên cô mật với một nam nhân như . Khuôn mặt trắng nõn tinh xảo khỏi nhuộm chút ánh đỏ, nhất thời như vầng hồng giữa trời tuyết, đến kinh ngạc lòng , nhưng bốn bề , cũng ai thưởng thức.
“Ta là Tam tiểu thư của phủ Thượng thư, ngươi thể đưa trở về ?” Cô nhỏ giọng hỏi.
Cho dù khỏi rừng núi, một cô nương như cô cũng an khi đơn độc trở về phủ Thượng thư, cho nên cô chỉ thể hy vọng nam nhân thể giúp giúp đến nơi đến chốn.
Nữ nhân mùi hương thơm ngát thấm ch.óp mũi, Củng Việt cau mày thật c.h.ặ.t, đáp cô: “Ừ.”
Lúc An Kim thấy an tâm, cô vùi đầu vai , lúc nghiêng mắt thể thấy đường nét rõ ràng cằm của nam nhân.
Lưng rộng và dày, hơn nữa còn khí chất trầm , vô cớ khiến cảm thấy đáng tin cậy. An Kim dường như hiểu vì Diêu Vi bỏ trốn cùng .
Phương xa chân trời sắp tối đen, trong một viện lạc của phủ Thượng thư, nam t.ử từ bên tường nhảy xuống, vững vàng rơi mặt đất, đặt phía ở bậc thềm hiên xoay rời .
“Chờ một chút.”
Củng Việt cúi đầu, thấy một bàn tay trắng nõn thon dài nắm lấy vạt áo , chút ch.ói mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-doi-cuoc-doi-phan-dien/chuong-4.html.]
Thiếu nữ bậc thềm, cả nhỏ nhắn, đôi mắt lưu ly lấp lánh, tóc mai hỗn độn, trông ngoan ngoãn mềm mại cực kỳ, giống như một con hồ ly đang chờ chủ nhân vuốt ve.
Ngón tay động đậy, đôi mày càng thêm xa cách lạnh nhạt: “Còn chuyện gì?”
Mắt thấy sắp về đến nhà, lá gan của An Kim cũng lớn hơn vài phần, đôi mắt của : “Cảm ơn ngươi cứu , báo đáp ngươi. Vàng bạc châu báu, ngươi bao nhiêu?”
Sở dĩ nhân vật phản diện thời thơ ấu bi t.h.ả.m là bởi vì phận của cha nàng xứng đôi. Nguyên chủ Diêu Vi vì báo ân cứu mạng mà lấy báo đáp, cô bèn hứa cho Củng Việt tiền của, hai cũng xem như xong chuyện.
Ngày cô sẽ gả cho một lang quân môn đăng hộ đối với , đến lúc đó nhân vật phản diện đời, nhất định sẽ con đường cũ .
[Xin ký chủ đừng tự cho thông minh, đến lúc đó nhân vật phản diện sẽ đời, nhiệm vụ cũng sẽ thất bại.]
Hả? Như ? An Kim chút chột .
Nam nhân liếc cô một cái, giật vạt áo của : “Không cần.”
Lời rơi xuống, liền tung nhảy , trực tiếp biến mất tại chỗ.
Khóe miệng An Kim rũ xuống, chút vui, mãi đến khi bóng dáng nam nhân biến mất cô mới dời tầm mắt.
Người thật kỳ quái, trông thì xa lạ chớ gần, nhưng là cẩn thận hiếm . Rõ ràng cứu cô, còn tốn chút công sức đưa cô trở về nhưng mưu đồ gì. Thậm chí khi cô rõ phận, cũng chút khác thường nào.
An Kim nghĩ thông, tiên trở về phòng rửa mặt một phen, bộ quần áo đến chính viện, phụ mẫu còn cô trở về .
“Lão gia, cầu xin , chúng báo quan . Vi nhi hiện tại còn tin tức, muộn thêm chút nữa e là lành ít dữ nhiều mất.” Thượng thư phu nhân lộ vẻ lo lắng, quỳ mặt đất lặp lặp lời cầu xin.
Thượng thư ở cao với gương mặt lạnh, dây dưa đến mất kiên nhẫn, trực tiếp vỗ bàn: “Nếu báo quan, thể diện của bản quan còn cần nữa ? Đã phái hộ vệ tìm , nếu xảy chuyện gì, đó cũng là do nó tự tự chịu.”
Ông càng càng tức giận, ngón tay chỉ phụ nhân quỳ mặt đất đang run rẩy: “Ở yên trong nhà ? Nhất định ngoài, cũng do bà nuông chiều nó quá.”
Ông vẫn còn thấy đủ, nhấc chum bàn lên ném xuống đất.
“Phụ ?” An Kim đang chuẩn suýt chút nữa đập trúng, hoảng hốt hô lên.
Nước tràn ướt vạt áo cô, cô nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
“Vi nhi?”
Nhìn thấy nữ nhi sơn tặc bắt bình yên vô sự xuất hiện ở mặt , đôi môi Thượng Thư phu nhân run rẩy, thể tin gọi cô một tiếng.