Người khơi mào câu chuyện là bà Vương, bình thường thích buôn chuyện, vì bà cũng là nắm tin tức nhanh nhất, nhưng lúc đều đang bận rộn, cũng thời gian rảnh để tán gẫu với bà.
“Người đến là bình thường , nữ nhân đó như tiên nữ .”
Có mấy đứa nhóc choai choai thấy liền hi hi: “Ồ, đến mức nào? Có hơn con gái của trưởng thôn ?”
Bà Vương bĩu môi, gương mặt bà dài, hai má hóp , vẻ chua ngoa: “Không thể so sánh , đừng là con gái của trưởng thôn, thấy con gái của hoàng đế cũng chắc sánh bằng.”
Nghe bà Vương , những vốn quan tâm cũng tò mò, đùa: “Bà Vương mà trèo tường xem thử quá.”
Bà Vương xua tay lia lịa: “Phu quân của nàng luôn mang theo một thanh kiếm bên , hung dữ, chừng còn từng gϊếŧ nữa đấy.”
An Kim và những khác còn sự xuất hiện của họ gây sự chú ý trong thôn, một thời gian dài khảo sát xung quanh, cuối cùng họ vẫn quyết định định cư ở đây.
Thôn xóm hẻo lánh, dân phong thuần phác, nhiều dân cả đời từng rời khỏi thôn, cũng cần lo lắng quan binh triều đình trong giang hồ đến quấy rầy.
Họ sống trong một ngôi nhà ba gian lợp ngói xanh, sân vườn bao quanh bởi bức tường thấp.
Trong thôn ít thứ để gϊếŧ thời gian giải trí, nên Củng Việt đặc biệt mua cho An Kim một cây đàn từ chợ về.
An Kim trong sân, ngón tay gảy đàn, một khúc nhạc du dương êm tai vang lên.
Mái tóc đen mượt mà của nữ t.ử b.úi lên bằng trâm gỗ, làn da mịn màng như mỡ, trắng nõn như ngọc, toát lên vẻ yên bình hạnh phúc, dịu dàng mà xinh .
Nam nhân theo tiếng đàn của nàng, bắt đầu múa kiếm.
Đột nhiên, ở ngưỡng cửa phòng trong một cái đầu nhỏ tròn vo ló .
Nhìn cảnh phụ mẫu đàn hát múa kiếm hòa hợp, trong lòng Củng Tuyết dâng lên cảm xúc chua xót.
Những chuyện bình thường giản dị hiện tại là hạnh phúc mà kiếp nàng hằng mơ ước.
Thực bây giờ nàng cũng ít khi nhớ chuyện kiếp , một ký ức đau khổ thậm chí trở nên mơ hồ.
nàng cũng nhận thức rõ ràng hơn rằng còn là Diêu Dao, mà là Củng Tuyết, là Củng Tuyết phụ mẫu, cũng càng thêm trân trọng tất cả những gì đang .
Nàng chống chân nhỏ xuống, mỉm vỗ tay, bi bô cổ vũ cho nương.
An Kim nhanh cũng phát hiện , khóe mắt cong lên: “Việt ca, xem, Tiểu Tuyết Nhi bò kìa.”
Củng Việt thấy bộ quần áo mới cho con gái nàng bò đến lấm lem, sắc mặt tối sầm, thu kiếm nhấc bổng con gái đang đất lên.
Củng Tuyết chớp chớp đôi mắt ngây thơ, cha nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-doi-cuoc-doi-phan-dien/chuong-39.html.]
Cũng thể trách nàng, nàng vẫn là một em bé mà.
Ai bảo họ cho nàng chơi cùng.
Củng Việt khẽ thở dài, véo má phúng phính của con gái.
Thôi , lát nữa giặt là .
Xuân qua thu tới, ngày tháng dần trôi, Tiểu Tuyết giờ tám tuổi.
Hôm nay nàng mặc váy do nương may cho, mà bằng một bộ trang phục gọn gàng đơn giản. Nàng đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng ngần, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu như tiên đồng, nhưng lúc khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc.
Nàng cầm thanh kiếm gỗ, vung vẩy một cách chăm chú, tuy tay chân nhỏ bé trông vẻ buồn , nhưng từng chiêu thức đều luyện tập bài bản.
Luyện xong một bài kiếm pháp, Củng Tuyết tùy ý lau mồ hôi trán, nhướn mày khıêυ khí©h về phía nam t.ử cách đó xa: “Cha, cha thấy con luyện thế nào?”
Trong mắt Củng Việt ánh lên ý , vỗ tay : “Rất giỏi.”
Củng Tuyết thầm đắc ý, đà lấn tới hỏi: “Vậy con thể giỏi hơn cả cha ?”
Nàng vẫn còn nhớ cái đêm cha dẫn nàng gϊếŧ , bước chân ngàn dặm, chiêu thức kiếm quỷ dị, những thấy cha, ngay cả ý nghĩ chống cự cũng , chỉ một lòng chạy trốn.
Kiếp nàng chuyên quyền lộng hành, chẳng qua là khao khát sức mạnh. Nếu bản cũng thể lợi hại như cha, tự nhiên cần dựa sức mạnh bên ngoài.
Khóe miệng Củng Việt cong lên, trực tiếp : “Không thể nào.”
Năm đó một lòng báo thù, luyện trong những sinh t.ử, mà con gái chỉ dựa một hai câu chỉ điểm của vượt qua , thật sự chút ngây thơ.
Tuy nhiên, vượt qua phần lớn trong giang hồ thì vẫn khả năng.
Luyện võ vô cùng gian khổ, vốn cũng con gái luyện võ chịu khổ, còn về kiếm pháp Củng gia, thất truyền thì cứ thất truyền thôi. Thế nhưng con gái vẻ hứng thú với việc luyện võ, luôn quấn lấy khi thê t.ử mặt, bảo dạy con bé kiếm pháp.
Hắn cũng phát hiện con gái tư chất thông minh, là một mầm non để luyện võ, liền nảy sinh ý định tỉ mỉ dạy dỗ con bé.
Có điều con gái hình như thê t.ử con bé đang luyện võ, nên thời gian con bé luyện kiếm cũng ít.
Củng Tuyết phục, tức giận lớn: “Con tin, sẽ một ngày con sẽ trở thành lợi hại hơn cả cha.”
Sau đó giọng hàm chứa ý của nữ t.ử truyền đến: “Chí khí của Tiểu Tuyết thật lớn nha.”
Nữ t.ử tay xách một giỏ hoa, chậm rãi từ ngoài cửa, đôi mắt trong veo như nước, trâm cài cùng váy áo bằng vải thô cũng khó che giấu vẻ nghiêng nước nghiêng thành .