Kiếm khách tay cầm trường kiếm, hình dẻo dai múa may, động tác lưu loát mà lực, kiếm vẽ nên từng đường hào quang ch.ói mắt trong khí. Mà cách đó xa, nữ t.ử bàn đá, ngón tay khẽ gảy dây đàn, tiếng đàn như suối nguồn róc rách, êm ái du dương, vô cùng tương xứng với kiếm pháp của kiếm khách.
Đệ nhất kiếm khách vốn là kiếm pháp sắc bén, tràn đầy sát khí, dịu dàng như thế ?
Chắc hẳn kiếm khách cố ý hòa hợp với tiếng đàn của nữ t.ử.
Màn múa kiếm cùng tiếng đàn hòa giao, thỉnh thoảng ánh mắt hai chạm chỉ khiến cảm thấy tình ý nảy sinh, khí như trở nên quánh đặc.
Đàn kiếm hòa hợp, hai toát một cảm giác tĩnh lặng và tuyệt vượt cả trần thế, tựa như ai thể xen giữa hai .
Trong lòng Đào Tình dâng lên một vị đắng khó , đôi tình nhân như , nàng thật sự thể phá hủy tình cảm của họ ?
Dù nàng ghen tị đến , cũng thừa nhận hai xứng đôi, tựa như một cặp bích nhân.
Tiếng đàn đột ngột dừng .
An Kim nghiêng đầu ở cửa, nghi hoặc lên tiếng: “Đào cô nương?”
Tiếng đàn dừng, kiếm của kiếm khách cũng dừng, ánh mắt nhạt nhạt tới, vô cớ khiến Đào Tình cảm thấy áp lực vô cùng.
Đào Tình nhất thời tiến thoái lưỡng nan, trong lòng lấy hết dũng cảm, nàng nhắm mắt , nhanh ch.óng : “Xin , ngày hôm qua nên như .”
Một trận nhẹ của nữ t.ử truyền tai.
Đào Tình đột ngột mở lớn mắt, hổ giận dữ, nàng xin , nữ nhân còn nhạo nàng .
khi mở mắt , đập mắt là một đôi mắt trong trẻo dịu dàng, cơn giận trong lòng nàng bỗng nhiên tiêu tan.
An Kim cảm thấy cô gái khá thú vị, xin mà như c.h.é.m đầu, thẳng thắn mà ngây thơ, chẳng che giấu tâm trạng của chút nào.
Thật An Kim ghét nàng , cố ý vẻ ghen tuông chỉ là để trêu chọc Cung Việt mà thôi.
“Đào cô nương khách sáo , chuyện ngày hôm qua để tâm .”
Thấy thái độ của hòa nhã, ánh mắt trong vắt, quả thật ý nhạo , khiến trái tim Đào Tình cũng thả lỏng, nàng tiến gần, thành khẩn : “Tiếng đàn của ngươi , ngươi thể dạy ?”
Đào Tình cảm thấy cách nghĩ của , Cung đại ca thích loại nữ t.ử dịu dàng , thì nàng cũng học theo, như nàng cũng cớ đến đây tiếp cận Cung đại ca mỗi ngày .
Trong mắt An Kim lóe lên một tia bất ngờ, cô còn tưởng Đào cô nương sẽ thích , ngờ đưa yêu cầu như .
Nguyên chủ vốn là đàn , ngày xưa trong cung yến lọt mắt xanh của thái hậu cũng dựa tài đàn, An Kim thừa kế ký ức của nguyên chủ, tự nhiên cũng . Sáng nay thấy Cung Việt luyện kiếm trong sân, tình cờ thấy cây đàn bỏ , liền tùy ý gảy gảy để cho Cung Việt hòa tấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-doi-cuoc-doi-phan-dien/chuong-26.html.]
Không ngờ Đào Tình cũng thích tiếng đàn của cô, nghĩ đang m.a.n.g t.h.a.i cũng rảnh rỗi, cũng thể nhân cơ hội gϊếŧ thời gian, bầu bạn chuyện cũng .
Cô khẽ chau mày, mỉm : “Đương nhiên là .”
Đầu óc Đào Tình mơ màng, chẳng hiểu tại xuống bên cạnh nữ nhân đáng ghét , ngay cả Củng đại ca rời lúc nào cũng .
Chỉ cảm thấy bên cạnh mang hương thơm ngào ngạt, giọng nhẹ nhàng như rót mật, cô chỉ cho nàng từng cung bậc, ngón đàn, còn nắm lấy tay nàng , cùng gảy đàn.
Tay cô mềm mại, trơn mượt .
Chính vì mà Củng đại ca mới mê hoặc ư?
Nữ nhân thật thủ đoạn, ngay cả bản nàng cũng suýt chút nữa cũng sa .
“Đào cô nương, cô thật sự học đàn ?” An Kim thấy nàng thất thần, chút bất đắc dĩ.
Đào Tình chút ngượng ngùng, đầu , vô tình chú ý đến cây trâm thanh nhã, giản dị đầu cô: “Cây trâm của cô thật là , mua ở ?”
Nàng cũng học theo cách trang điểm .
Thấy Đào Tình nhắc tới, hai má An Kim ửng hồng, chút ngượng ngùng : “Là do Việt ca cho .”
Cái gì?
Nghe , Đào Tình tức giận đến suýt nữa khống chế biểu cảm, Củng đại ca của nàng chính là nhất kiếm khách thiên hạ, thể gọt trâm cho nữ nhân? Thậm chí còn thuận theo nàng mà múa kiếm theo tiếng đàn?
Trái tim suýt chút nữa d.a.o động của Đào Tình kiên định thêm vài phần.
“Học, nhất định học, ngày mai sẽ đến tìm cô.”
Đào Tình là , thật sự ngày nào cũng đến, chẳng qua lúc nàng đến ít khi gặp Củng Việt, nhưng cũng bỏ cuộc, kiên trì mỗi ngày đều tới.
Thời gian dần trôi, bụng của An Kim cũng lớn dần lên.
Cũng do hệ thống , An Kim hầu như cảm nhận những khó chịu trong t.h.a.i kỳ, khí sắc của cô cũng ngày càng hơn.
Hôm nay Đào Tình đến Thanh Hòa tiểu trúc, phát hiện nữ t.ử đang tựa ghế quý phi bên cửa sổ thêu thùa, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt trắng sứ của cô, ngay cả những sợi lông tơ nhỏ mặt cũng thể thấy rõ.
“Vi Nhi tẩu tẩu, tẩu đang gì ?”
An Kim ngẩng đầu: “Tình nhi, đến .”