Hẳn là cô nương mặt chính là nữ nhi của trang chủ, trông chỉ mới chừng mười bảy, mười tám tuổi, y phục rực rỡ, qua lanh lợi, bên hông còn giắt một cây roi, cách ăn vận của nữ nhi giang hồ, toát lên sức sống tự do.
Là một khác biệt với cô.
Kiếp lẫn kiếp , An Kim nhiều cơ hội giao thiệp với ngoài, cũng giỏi xã giao, nhưng xuất phát từ phép lịch sự, cô cũng mỉm với cô nương .
Lần đầu tiên Đào Tình thế nào là tự ti mặc cảm, nàng từng thấy nữ t.ử nào đến , cần son phấn mà tuyệt sắc .
Nàng theo bản năng sờ lên mặt , chợt thấy lớp son phấn vì gặp Củng đại ca mà cố ý thoa lên, cảm thấy thật nực .
“Nhiều năm gặp, Việt nhi thành gia lập thất ? Là chuyện khi nào , phái báo tin cho , tiếc là thể đưa đến một phần lễ vật.” Đào lão híp mắt, như thấy sắc mặt khó coi của nữ nhi.
Củng Việt nhiều với ngoài về chuyện của hai : “Ra ngoài câu nệ nhiều lễ tiết, và Vi nhi tâm đầu ý hợp liền bái đường thành , khoa trương rầm rộ.”
Trong lòng Đào Tình chua xót buồn bực, Củng đại ca nay gần nữ sắc, nàng thích Củng đại ca nhiều năm như , cũng luôn cho rằng thể gả cho Củng đại ca.
Sao giờ đột nhiên thê t.ử, thậm chí thê t.ử còn m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Nữ nhân tuy dung mạo xinh , nhưng chút võ công, qua yếu đuối mỏng manh, chắc hẳn bình thường là Củng đại ca chăm sóc nàng .
Củng đại ca thích một nữ t.ử chỉ cái mã ngoài như .
Có lẽ trong lòng uất ức, nên Đào Tình năng nghĩ suy, buột miệng : “Không mai mối, thế chẳng là thϊếp ?”
Con ngươi màu đen của Củng Việt trở nên lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lùng, khiến Đào Tình chợt cảm thấy lạnh buốt thấu xương.
“Tình nhi, con xằng bậy gì ? Còn mau tới xin .” Đào lão trầm giọng.
Đào Tình vốn khó chịu bởi ánh mắt chán ghét của trong lòng, nay phụ quở trách, mặt nàng lúc xanh lúc trắng, dậm chân bỏ chạy.
“Con bé ...”
Trên mặt Đào lão chút nhịn , gượng: “Tình nhi tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện.”
Ông sang An Kim mà : “Phụ mẫu của Việt nhi mất sớm, trong nhà cũng trưởng bối lo liệu, Việt nhi thừa nhận con thì con chính là thê t.ử của nó, tuyệt đối đừng để bụng lời của Tình nhi.”
An Kim cũng tức giận, việc giữa hai cần ngoài thừa nhận tán thành chứ.
Cô thể cảm nhận Củng Việt kính trọng Đào thúc, hơn nữa Đào thúc cũng coi như là một nửa trưởng bối của cô, nên cô liền hành lễ với ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-doi-cuoc-doi-phan-dien/chuong-24.html.]
“Đào thúc yên tâm, tính tình của con gái thúc ngay thẳng bộc trực, lời mau lẹ, con cũng để trong lòng, nhưng tiếp theo e rằng phiền quý phủ một năm .”
Mặt mày Đào lão hớn hở: “Không phiền phiền, Việt nhi từng ơn cứu mạng đối với chúng , cho dù là nể mặt Củng lão ca, cũng chắc chắn chăm sóc cho các con.”
“Đi thôi, các con đường xa mệt nhọc, dẫn các con đến chỗ ở.”
Đào lão sắp xếp chỗ ở , đường nhỏ quanh co yên tĩnh, cho dù sơn trang khách đến cũng quấy rầy họ.
“Đây là nơi Việt nhi từng ở, đồ đạc đều ở đây, đổi. Sớm các con sẽ đến, cất công sai tu sửa qua. Các con xem ý , nếu chỗ nào ý, sai thu xếp.”
Như còn đủ, Đào lão thậm chí còn phái một đám hầu tới hầu hạ. An Kim do quen cùng Củng Việt ở riêng, liền đưa lời khước từ.
“Việt ca cũng từng ở đây ?”
Đợi rời , An Kim mới tỉ mỉ quan sát căn phòng, tìm kiếm hình bóng Củng Việt thuở , nhưng tìm thấy gì.
Giống như căn nhà gỗ trong khu rừng ngoại ô kinh thành, mỗi chỗ ở của dường như chỉ là tạm bợ, gì thể khiến dừng chân, cũng sẽ lưu thứ gì.
“Ừ, khi phụ mẫu mất, Đào thúc đón về ở một thời gian.”
“Ồ.” An Kim kéo dài âm cuối, mang theo ý khó hiểu: “Vậy và Đào tiểu thư cũng coi như là thanh mai trúc mã ?”
Tình ý của Đào tiểu thư đối với Củng Việt chỉ cần là sáng mắt đều thể , tới mật gọi Củng đại ca, An Kim cũng kẻ ngốc, đương nhiên thể cảm nhận .
Nghe , bàn tay đang thu dọn hành lý của Củng Việt chợt khựng .
Ánh mắt nam nhân dịu dàng như ánh trăng trong đêm tối, giờ đây ánh lên vẻ bất lực, đáp: “Không tính.”
Thấy nửa ngày trời chỉ thốt hai chữ, An Kim nào dễ dàng bỏ qua.
Cô dạo bước đến mặt , vờ như hiểu, hỏi: “Sao tính hả Củng đại ca?”
Kéo dài câu cuối với thanh âm kỳ quái, đôi mắt linh động tràn đầy vẻ tinh nghịch.
Cô ghé sát , chọc chọc gò má chút biểu cảm, : “Đào cô nương hoạt bát sáng láng, còn trầm mặc ít lời, đặt trong thoại bản quả thực xứng đôi.”
Nam nhân đưa tay day day mi tâm, dường như hết cách với cô, đột nhiên ôm lấy dáng nhỏ nhắn đang tự dâng lòng, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng hào ngừng .
“Ưʍ...”