Chính là thì xong việc, sức của thể địch muôn .
Hắn khẽ nhướng mày, tay nâng ngọc tiêu đưa lên chiếc cằm thon của thiếu nữ, miệng tặc lưỡi: “Củng Việt dùng lời lẽ chi mà dụ dỗ tiểu thư đài các như ngươi, để ngươi chẳng màng liêm sỉ mà cùng bỏ trốn? Thật đáng thương , mới đó hành hạ thành bộ dạng .”
“Chẳng qua, mắt của cũng chẳng tồi. Con gái nhà quan , dẫu cũng khác phường kỹ nữ lầu xanh, chơi chán còn thể bán kiếm món hời. Dụ dỗ ngươi, kể chẳng thiệt chút nào.”
Mặt An Kim trắng bệch, hình như đổ rạp xuống.
Phong Vũ Lâu là chốn nào, cô mờ mịt, chợt nhận về Củng Việt ít ỏi đến đáng thương.
Hệ thống vốn im lìm bấy lâu đột nhiên lên tiếng, giọng điện t.ử gấp gáp:
[Ký chủ chớ mắc mưu ly gián, Củng Việt định rời khỏi Phong Vũ Lâu. Kẻ là do lâu chủ Phong Vũ Lâu phái tới để trừ khử cô, mau mau chạy trốn.]
“Có chắc chắn là hiệu t.h.u.ố.c ?” Diêu Thượng thư nấp nơi góc khuất, ngừng đưa mắt dò xét.
Trong lòng Lão Mã thấp thỏm, ông cũng dám chắc nam nhân còn đến hiệu t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c , nhưng uy thế của Diêu Thượng thư, ông chỉ đành c.ắ.n răng : “Hạ thần chắc chắn.”
Thời gian chầm chậm trôi, Lão Mã thầm khấn nguyện trong lòng. Khóe mắt ông chợt thoáng thấy bóng dáng cao lớn của nam nhân , Lão Mã như trút gánh nặng: “Chính là , đến .”
Diêu Thượng thư theo đó sang, khi thấy rõ dung mạo , hai mắt ông chợt trợn trừng, kinh hoảng phẫn nộ.
Kẻ chính là thích khách mà mấy tháng Thế t.ử sai truy bắt.
Mắt Diêu Thượng thư chợt lóe sáng, đột nhiên nhớ tới Lâm thống lĩnh lục soát thích khách tra xét đến tận khuê phòng của Diêu phủ.
Nghĩ đến đây, Diêu Thượng thư giận đến nhói tim. Lẽ nào khi đó tên trốn trong khuê phòng của nữ nhi ông? Lẽ nào khi đó bọn chúng tư thông? Thậm chí suốt nửa năm nay vẫn lén lút qua ngay mí mắt ông?
Sao ông nuôi dưỡng thứ nữ nhi liêm sỉ như ?
Ông giận dữ quát: “Nhất định bắt sống tên tặc nhân .”
Dù cho nữ nhi ông thất tiết, gả cho Thế t.ử, ông cũng thể đem kẻ dâng lên Thế t.ử để lập công.
Bên , Củng Việt bước khỏi hiệu t.h.u.ố.c cảm thấy điều bất thường, bước chân khựng , ánh mắt sắc bén đảo quanh.
Sau đó, như việc gì, đến quầy hàng mua chút mứt quả, từ từ dẫn dụ đám đến một khu rừng vắng vẻ.
Đợi đến khi xung quanh còn ai, cất mứt quả trong n.g.ự.c, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, lạnh giọng : “Ra mặt .”
Hộ vệ của phủ Thượng thư lập tức xông , đến mấy chục , mang theo cả binh khí, bao vây kín mít.
Diêu Thượng thư từ giữa đám bước , chau mày: “Tên oắt con, còn mau giao nữ nhi của đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-doi-cuoc-doi-phan-dien/chuong-18.html.]
Củng Việt cũng ngờ Diêu Thượng thư đích đến, hạ kiếm xuống, thẳng Diêu Thượng thư: “Nếu giao nàng cho ngài, ngài sẽ đối xử với nàng ?”
Diêu Thượng thư hừ lạnh: “Vi nhi nào là mà loại tặc nhân như ngươi thể mơ tưởng, con gái dung mạo xinh , danh tiếng vang xa, ắt gả cho vương tôn công t.ử như Thế t.ử.”
Danh tiếng? Danh tiếng nhờ giam cầm nữ nhi trong khuê phòng suốt mấy năm, thứ danh tiếng thanh cao đó, cũng chẳng .
“Thế t.ử bạn đời , phẩm hạnh đoan chính, suốt ngày lưu luyến chốn lầu xanh, trong phủ lắm thê thϊếp.”
Diêu Thượng thư nhất thời cảm thấy buồn : “Vậy thì ? Nam nhân mấy ai phong lưu?”
Củng Việt rũ mắt xuống, thêm: “Ngài xứng phụ .”
Lợi ích mờ mắt, màng đến hạnh phúc của nữ nhi.
Bị mắng, Diêu Thượng thư giận tím mặt: “Bắt lấy .”
Khi đám hộ vệ xông lên, kiếm của Củng Việt tay , trường kiếm vung lên, kiếm khí sắc bén thể ngăn cản, tiếng kim loại va chạm vang vọng liên hồi.
Phủ Thượng thư dẫn theo đông , tuy nhiên, một khí thế của thiên quân vạn mã. Không cần bao lâu, đám hộ vệ kêu la t.h.ả.m thiết, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Hộ vệ mang theo đều ngã xuống, Diêu Thượng thư kinh hãi mềm nhũn tại chỗ, khuôn mặt phú thái tròn trịa trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn rơi như tắm.
Kẻ … Kẻ thần thông quảng đại đến .
Lưỡi kiếm nhỏ m.á.u chĩa thẳng n.g.ự.c Diêu Thượng thư, đôi mắt Củng Việt sâu thăm thẳm, giọng lạnh băng: “Ta cùng Vi nhi kết tóc se duyên, về chớ đến quấy rầy. Vi nhi hồi phủ, ắt đưa nàng về.”
Diêu Thượng thư dẫu hồ đồ, chung quy vẫn là phụ của Vi nhi, Củng Việt chỉ dọa ông, chứ hề gϊếŧ c.h.ế.t.
Ý định thành, Củng Việt thu kiếm rời , vạt áo chẳng hề lay động.
…
[Ký chủ, mau mau tẩu thoát.]
Cổ họng An Kim nghẹn ứ, mỗi hít thở đều gian nan vạn phần, khóe mắt hoe đỏ.
Trốn ư? Cô trốn thế nào đây? Chẳng đến thể cô xưa nay liễu yếu đào tơ, chạy mấy bước, tuy nam t.ử mặt quỷ tùy ý, nhưng chắn mất lối duy nhất để cô thoát .
Tên mặt quỷ giống như tìm món đồ chơi thú vị, ngọc tiêu từ cằm cô chậm rãi lướt xuống cổ, thong thả : “Củng Việt vì cô mà rời khỏi Phong Vũ Lâu, khiến lâu chủ vui.”
“Bởi phái đến… Gϊếŧ ngươi.”