Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 258
Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:40:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Hảo trả tài liệu, viện trưởng gọi cô :
“Cô xem xong ý tưởng gì ?"
Lương Hảo thật lòng:
“Hiện tại một chút."
Thứ cô chế tạo là máy bay thông thường chứ máy bay chiến đấu, nên những cảm hứng cung cấp cũng như .
Điểm khi việc ở viện nghiên cứu là chỉ cần thành nhiệm vụ, nghiên cứu cái gì đều thể thảo luận với đồng nghiệp, sẽ cảm thấy là việc đàng hoàng, ngược còn bắt đầu gợi ý cứ thử bắt tay xem .
Chấp niệm của Lương Hảo đối với máy bay phần lớn là do máy bay gặp sự cố mà ngay cả báo cáo t.a.i n.ạ.n cũng đưa .
Cô hỏi ý kiến của Văn Nghiêm bàn ăn, Văn Thông đang vùi đầu ăn cơm bỗng nhiên ngẩng đầu lên kêu gào:
“Con máy bay chiến đấu!"
Lương Hảo híp mắt con trai, hỏi nguyên nhân:
“Tại máy bay chiến đấu hả?"
Văn Thông ông nội kể nhiều câu chuyện đ-ánh giặc, còn chuyện giúp đỡ hàng xóm đ-ánh đuổi kẻ , nếu bọn họ máy bay chiến đấu thì sẽ nhiều chú quân nhân dũng hy sinh nữa.
Văn Thông bưng bát cơm, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn đều bát che khuất, nhưng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.
Lý Viễn lau khóe mắt, ông chỉ kể chuyện khi ngủ cho đứa trẻ , ngờ đứa trẻ ghi nhớ trong lòng.
Lương Hảo hai tay ôm mặt chớp chớp mắt, “Bố các con năm đó thi đỗ học viện quân sự, vì để ở bên cạnh mà đổi sang chuyên ngành kỹ thuật bay, đến giờ vẫn sở hữu một chiếc máy bay nào của riêng , chỉ mới lái thử máy bay của trường thôi."
Văn Nghiêm vẫn luôn ủng hộ sự nghiệp của cô như , học đại học chỉ là để dệt hoa gấm:
“Cứ những gì em , cần để ý đến ."
Lương Hảo bốn mắt với , chậm rãi lắc đầu:
“Không , nhường nhịn em nhiều, em còn mấy việc cho ."
Cô đẩy bài toán khó cho Văn Nghiêm, bản thì nhẹ nhõm:
“Anh nghĩ kỹ bảo em nhé, em chế tạo cho một chiếc máy bay độc nhất vô nhị, giống như thầy tặng cho sư mẫu một chiếc ô tô quà kỷ niệm , chúng cũng ngày kỷ niệm mà."
Văn Thông nhân cơ hội xúi giục:
“Bố ơi, bố ơi, lấy máy bay chiến đấu , loại máy bay chiến đấu thể một chọi mười !"
Lương Hảo véo cái mặt thịt của con trai:
“Con tin tưởng thể chế tạo máy bay chiến đấu đến thế ?"
Văn Thông vỗ ng-ực bôm bốp:
“Có ạ!
Chỉ cần là thì nhất định thể !"
Lý Viễn tâm thần khẽ động, máy bay chiến đấu cũng thể chế tạo ?
Lương Hảo chế tạo xe cho thầy mượn phòng thí nghiệm của viện trưởng.
Viện trưởng Tiền là sư của thầy, quan hệ giữa họ .
Lương Hảo đồng nghiệp địa vị của viện trưởng Tiền cao, ông quân nhân nhưng quân hàm, cùng cấp với Chung Quốc Cường.
Tuy nhiên viện trưởng một chút cao ngạo nào, Lương Hảo thích thảo luận những vấn đề liên quan đến thí nghiệm với viện trưởng, viện trưởng kiên nhẫn giải đáp cho cô.
Thấy cô đang chế tạo ô tô, viện trưởng Tiền hề tức giận, ngược còn trò chuyện bâng quơ với cô.
Viện trưởng Tiền hỏi cô về cách đối với năng lượng mới, Lương Hảo đem tất cả phiền não của trút hết.
“Cháu cũng thích năng lượng mới, ô tô chạy xăng đắt quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-thien-kim-lam-khoa-hoc-o-thap-nien/chuong-258.html.]
Khí thải thải sẽ gây ảnh hưởng đến môi trường, cháu thích non xanh nước biếc, mỗi khi cháu việc mệt mỏi trong phòng thí nghiệm, thấy màu xanh lá cây là tâm trạng sẽ lên."
“ tiền điện còn đắt hơn, trừ khi chúng dốc sức phát triển thủy điện, như giá điện giảm xuống, lẽ cháu sẽ cân nhắc ô tô chạy bằng điện."
Lương Hảo hạ thấp giọng, “Ô tô của cháu dùng năng lượng hạt nhân để khởi động, cháu đặt một lò phản ứng hạt nhân nhỏ bên trong.
Thầy cho cháu cho khác , bảo là sẽ gây hoảng loạn, còn khiến những phần t.ử nhúng tay ô tô."
Thầy cho cô cho khác , nhưng viện trưởng trong mắt cô thuộc về nhà .
Viện trưởng Tiền sững sờ tại chỗ, chiếc xe màu đen mỗi ngày tan đều dừng đúng giờ ở cổng lớn viện nghiên cứu vẫn còn đang sử dụng động cơ năng lượng hạt nhân?
Ông cứ ngỡ là báo phế từ mấy năm chứ.
Ông khôi phục nụ hiền hậu, “Sao cô nghĩ đến việc dùng năng lượng hạt nhân?"
Lương Hảo khổ não :
“Hồi đó nghèo, mùa hè nhà cháu dột, nhà còn sửa nổi, năng lượng hạt nhân là cách tiết kiệm tiền nhất mà cháu nghĩ .
Ô tô của cháu sử dụng năm năm mà từng thêm nhiên liệu, cũng , năm nay đến lúc thêm nhiên liệu ."
Viện trưởng Tiền tìm hiểu qua trải nghiệm cuộc đời thần kỳ của cô.
Bị bố giả ở nông thôn mất hết nhân tính đem bán , may mắn cô gặp quân nhân giải ngũ Văn Nghiêm, đưa cô lên thành phố gặp Chu Khiêm Hữu mới một loạt diễn biến đó.
Trong cảnh nghèo khó như , một cô gái nông thôn chữ dựa truyền thống ưu tú cần kiệm liêm chính mà chế tạo lò phản ứng hạt nhân nhỏ, chỉ để thế động cơ ô tô nhằm tiết kiệm tiền.
Lúc đó báo cáo lên thủ đô, ban đầu ông tin lắm, chữ còn mà thể chế tạo lò phản ứng?
Sau đó sư thu nhận học trò đóng cửa, là một nữ đồng chí chế tạo lò phản ứng nhỏ, ông mới tin tưởng.
Người khác ông rõ, chứ sư và ông là bạn đồng môn ba mươi năm, thể sư chủ động nhận học trò, tưởng chừng sẽ chuyện giả dối.
Chỉ là một lò phản ứng nhỏ cung cấp năng lượng thể kiên trì năm năm nhiên liệu động cơ, ngay cả viện trưởng Tiền cũng cảm thấy kinh ngạc.
Chương 127 Thí nghiệm hầm gió
(Đã sửa)
Trong thời gian Lương Hảo chế tạo ô tô cho thầy, viện trưởng luôn xuất hiện xuất quỷ nhập thần để tìm cô trò chuyện.
Lương Hảo cảm thấy tò mò, cô hỏi viện trưởng:
“Ngài bận ạ?"
Hồi cô ở căn cứ, thầy bận đến mức gần như thời gian cá nhân.
Viện trưởng đương nhiên bận, ông còn đến trường dạy học cho sinh viên đại học, ông là tranh thủ thời gian kẽ hở để đến xem Lương Hảo chế tạo xe.
Ông chỉ là xem trình độ của cô thế nào, mà thể khiến Tư Niên đặc biệt thư xin thư giới thiệu cho ông, còn khen ngợi hết lời trong thư.
Lương Hảo thành khung tổng thể của ô tô, viện trưởng hỏi cô sử dụng động cơ gì cho ô tô.
Lương Hảo chọn loại động cơ ô tô thông thường nhất.
Cô bất lực nhún vai:
“Cháu nhận thấy sợ hãi năng lượng hạt nhân, để sư mẫu yên tâm lái xe thì cứ theo con đường thông thường ."
Viện trưởng Tiền hỏi dồn:
“Cô chế tạo động cơ ô tô ?"
Lương Hảo cúi đầu kiểm tra ô tô:
“Cháu ạ, cháu từng cải tạo xe công vụ cho bố cháu, thấy qua cấu tạo của động cơ , khó chế tạo ."
Viện trưởng Tiền trầm ngâm, quả nhiên là một thiên tài.