Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:38:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhân bánh bao hôm nay do Văn Thông cung cấp lá hẹ, Văn Ý quang minh chính đại lấy từ nhà mười mấy quả trứng gà và một túi bột mì trắng.”

 

Hai chị em liên thủ dùng một xửng bánh bao thèm tất cả các bạn nhỏ.

 

Văn Thông ăn ở trường no căng bụng, trong cặp sách của hai chị em đều đựng bánh bao ăn hết.

 

Tâm trạng Lương Hảo thật khó diễn tả, cô cảm thấy tội đầy , bản tận hưởng cuộc sống con cái nấu cơm cho ăn sớm thế .

 

Cô lấy chiếc bánh bao nhân hẹ trứng gà bọc trong giấy dầu từ trong cặp sách của con trai .

 

Ánh mắt Văn Ý chớp chớp:

 

“Mẹ ơi, với ba sẽ trách con lấy trộm trứng gà và bột mì trong nhà chứ ạ?"

 

Động tác của Lương Hảo khựng :

 

“Ba các con mách , con và em trai là kẻ tái phạm.

 

các con lãng phí lương thực, nên truy cứu."

 

Văn Ý ôm đùi :

 

“Mẹ là nhất!"

 

Lương Hảo gặm bánh bao, cái nhà nhờ Văn Nghiêm, cô biền biệt một năm rưỡi mà vẫn thể thiết với con cái đều là công lao của .

 

“Mẹ sẽ ở nhà với các con trong bốn tháng tới, các con đến trường nữa ?"

 

Văn Thông đắn đo bấm ngón tay:

 

“Không đến trường thì hẹ sẽ già mất."

 

Văn Ý thì cũng , vườn của con bé trồng cái gì cũng sống nổi.

 

“Con đến trường !

 

Con ở nhà chơi với ."

 

Lương Hảo nựng cái mặt nhỏ của con bé:

 

“Cái gì mà chơi với , là ở nhà chơi với các con."

 

Văn Ý dụi dụi cô:

 

“Mẹ ơi, con chơi máy bay nhỏ."

 

“Được chứ, nhưng trông con mới , lực của con còn nhỏ, nếu cầm chắc bộ điều khiển thì máy bay sẽ đ-âm đấy."

 

Văn Thông chạy ôm cô:

 

“Mẹ ơi, con lái máy bay."

 

Lương Hảo và con trai trân trân:

 

“Thông Thông , con lái máy bay thì đợi thêm hai mươi năm nữa cơ."

 

Văn Thông thất vọng tràn trề:

 

“Không lái máy bay, con nhà trẻ trồng hẹ!

 

Cô viện trưởng khen con trồng hẹ giỏi nhất, con mà thì họ sẽ hẹ ăn nữa."

 

Văn Ý đưa gợi ý cho em:

 

“Em thể đến nhà bà cố chăn cừu, bà cố chắc chắn sẽ vui."

 

Lương Hảo nhân lúc hai chị em đang tranh luận liền phòng ngủ mang quà .

 

“Hai năm qua mấy khi ở nhà, nên đặc biệt bớt chút thời gian cho hai con một món đồ chơi thú vị ."

 

Văn Ý lon ton chạy đến mặt :

 

mà chỉ một cái thôi ạ."

 

Con bé và em trai chia thế nào .

 

Lương Hảo khẽ b.úng mũi con bé:

 

“Một cái là đủ cho hai con chơi ."

 

Cô nhấn nút khởi động, màn hình hiển thị ký hiệu khuôn mặt .

 

“Xin chào, hãy đặt tên cho ."

 

Văn Ý đầu em trai, Văn Thông hớn hở chạy lên.

 

Hai chị em vòng quanh robot trắng trẻo tròn trịa một vòng.

 

“Nó trông tròn vo, gọi là Tiểu Viên ạ."

 

Văn Thông vỗ tay tán thành:

 

“Tiểu Viên, Tiểu Viên!"

 

“Đã xác nhận tên gọi, vui lòng chọn chế độ cha và con cái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-thien-kim-lam-khoa-hoc-o-thap-nien/chuong-216.html.]

 

Lương Hảo thao tác một hồi robot, nhập thông tin và giọng của cả nhà .

 

“Tiểu Viên là robot sinh hoạt mất bốn năm để cho các con, vấn đề gì các con đều thể hỏi nó."

 

Văn Ý đặt bàn tay nhỏ lên cằm:

 

“Cái gì nó cũng ạ?"

 

Lương Hảo xoa cái đầu trơn láng của Tiểu Viên:

 

“Đều cả, kiến thức Tiểu Viên đều ."

 

Văn Thông bò lên Tiểu Viên ôm lấy nó:

 

“Tiểu Viên Tiểu Viên, bạn năm nay bao nhiêu tuổi ?"

 

Thằng bé dường như lo lắng Tiểu Viên thấy nên ghé sát mặt Tiểu Viên mà gào.

 

“Chào bạn, Thông Thông, năm nay bốn tuổi rưỡi ."

 

Ánh mắt Văn Thông sáng rực :

 

“Tiểu Viên nhận con !"

 

Văn Ý ghé sát :

 

“Tiểu Viên, bạn nhận ?"

 

“Chào bạn, Văn Ý, là Tiểu Viên, bạn của bạn."

 

Hai nhóc tỳ chẳng mấy chốc quên bẵng bà già, cứ ôm lấy Tiểu Viên rời.

 

Lương Hảo bất lực nhắc nhở:

 

“Hai con cẩn thận kẻo ngã đấy."

 

Rõ ràng đặc biệt thiết kế cao bằng các con, mà hai chị em cứ ôm lấy Tiểu Viên mà chuyện.

 

“Tiểu Viên, Tiểu Viên, bạn thích ăn cái gì nhất?"

 

“Tiểu Viên, hấp bánh bao, cán mì, gói sủi cảo đấy nhé."

 

Đầu óc Lương Hảo là những âm thanh ồn ào của hai chị em, cô nhờ cảnh vệ trông chừng bọn trẻ, nhân lúc bọn trẻ chú ý liền lẻn khỏi cửa đón Văn Nghiêm tan .

 

Văn Nghiêm vẫn đến giờ tan , Đỗ Quốc Hoa tìm đến .

 

“Đơn xin của duyệt , thực sự ?"

 

Văn Nghiêm định gì đó đổi cách :

 

là nhờ phúc của cô mới mặc quân phục."

 

Khẳng định quyết tâm Lương Hảo cũng sẽ theo đó.

 

Đỗ Quốc Hoa vỗ vỗ cánh tay :

 

“Được , ai cũng chia cắt gia đình bốn các , sống cho ."

 

“Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, nhà đến kìa."

 

Văn Nghiêm đầu , Lương Hảo đang hì hì vẫy tay với .

 

Anh rảo bước tiến lên:

 

“Sao em đến đây, ngoài trời nóng lắm."

 

Lương Hảo dùng khăn tay lau mồ hôi trán cho :

 

“Cũng mà, em thấy nóng lắm."

 

Trên tay cô đang xách túi nước đậu xanh lấy từ nhà ăn.

 

Đỗ Quốc Hoa tới:

 

“Đồng chí Trịnh, nhờ cô kiểm tra giúp máy bay lái, cô chẳng tìm ai kiểm tra nữa."

 

Máy bay lái tích hợp trinh sát và tấn công thành từ năm ngoái, Đỗ Quốc Hoa lúc nào cũng lo lắng máy bay của rơi, nên nỡ cho bay.

 

Lương Hảo lúc đang rảnh rỗi việc gì:

 

“Ông thể chế tạo chiếc thứ nhất thì sẽ chế tạo chiếc thứ hai, đừng dám cho bay chứ."

 

“Chẳng đang đợi lúc cô đang rảnh rỗi , vấn đề gì cô một cái là ngay."

 

Ông lo lắng trình độ của vấn đề, dám tùy tiện mang bay vì sợ định.

 

Máy bay lái trinh sát và tấn công của Đỗ Quốc Hoa mới chỉ bay đầy mười , còn bằng đòi chiếc máy bay lái Song Vĩ Hạt cho mượn.

 

Chương 106 Điện thoại vệ tinh

 

(Đã sửa)

 

Lương Hảo giúp Đỗ Quốc Hoa kiểm tra máy bay lái trinh sát và tấn công, rằng Đỗ Quốc Hoa đầu chế tạo máy bay lái thiên phú, chỉ cần thể giải quyết vấn đề động cơ thì cần cô giúp đỡ.

 

 

Loading...