Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:33:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô bắt đầu gia nhập đội ngũ từ giai đoạn hai.”

 

Họp xong cô cứ ngỡ đường đêm về ký túc xá, ngờ ánh đèn đường ở cổng lớn viện nghiên cứu một đàn ông dáng cao rạng đó.

 

Cô sải bước chạy nhỏ tới:

 

“Anh đợi lâu ?

 

Có lạnh ?"

 

Gió ở Tây Bắc lớn, thổi rát cả mặt, da mặt Văn Nghiêm thể thấy rõ là trở nên thô ráp hơn.

 

Giọng khàn:

 

“Không lạnh, yên một chỗ mà quanh đây."

 

Lương Hảo luồn tay lòng bàn tay , bàn tay to lớn vết chai mỏng ấm áp.

 

Cô ngước lên nở nụ ngọt ngào với .

 

Hai nắm tay về, Văn Nghiêm chi-a s-ẻ với cô về nhiệm vụ ngoài căn cứ hôm nay.

 

“Viện nghiên cứu nhờ chúng giúp đỡ, một nhà nghiên cứu ngoài nhặt mảnh vỡ thử nghiệm thấy về, chúng giúp tìm ở bãi Gobi."

 

Lương Hảo nhớ tới Lưu Vĩ mà Tiểu Vương và đồng nghiệp của nhắc đến.

 

Vẻ mặt cô lộ vẻ lo lắng:

 

“Đã tìm ?"

 

Văn Nghiêm lắc đầu:

 

“E là lành ít dữ nhiều, mùa bãi Gobi ngày nào cũng gió thổi, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, sống ở sa mạc từ nhỏ còn chẳng dám tự tiện chạy lung tung."

 

thông tin liên lạc phát triển, cũng những du lịch tự túc lạc đường mất mạng ở bãi Gobi.

 

Tâm trạng cả ngày của Lương Hảo sụp đổ .

 

“Đi nhặt mảnh vỡ mang theo cùng chứ."

 

Mỗi một nhân viên nghiên cứu khoa học đều quý giá vô cùng, nếu vì nhặt mảnh vỡ mà mất mạng thì thật quá đáng tiếc.

 

Hai ngày tin ở phòng thí nghiệm, Lưu Vĩ quấn trong ga trải giường khiêng về căn cứ.

 

Anh khi lạc đường trong sa mạc hạ nhiệt dẫn đến sốc, bầy sói và kền kền chỉ để mảnh vỡ máy móc và một đống vải vụn vương m-áu.

 

Lương Hảo tâm trạng nặng nề, ở phòng thí nghiệm tâm trạng cũng lắm.

 

Hai ngày tham dự buổi tiễn biệt Lưu Vĩ.

 

Ở một góc hẻo lánh của căn cứ một nghĩa trang liệt sĩ, nơi đây chôn cất những liệt sĩ cống hiến mạng sống quý giá cho căn cứ hoặc sự nghiệp nghiên cứu khoa học.

 

Văn Nghiêm ở phía nhất, dẫn đầu các binh sĩ chào tiễn biệt.

 

Lương Hảo và các đồng nghiệp ở phòng thí nghiệm lượt lên phía cúi chào.

 

từng gặp Lưu Vĩ, lúc mới thấy đối phương qua ảnh.

 

Người đàn ông trung niên lông mày rậm mắt to trong ảnh đen trắng vẻ ngoài đôn hậu, trông đang độ tuổi sung sức, lúc tìm thấy, bên cạnh di thể là dữ liệu thực nghiệm đ-ạn nhặt .

 

Lương Hảo tâm trạng sa sút trở về chỗ cũ.

 

Trong đám đông, Dương Thi Văn và giáo sư Mạc đều thấy Lương Hảo.

 

Dương Thi Văn ngờ bạn mới của ở hàng đầu, giáo sư Mạc cũng kinh ngạc về phận của Lương Hảo.

 

Giáo sư Mạc ở căn cứ 5, tham gia dự án vệ tinh.

 

Ông Tôn Diệu Tông tìm thấy Lương Hảo, trong lòng còn thắc mắc Lương Hảo điều .

 

Hèn gì thấy tên, Lương Hảo nếu ở viện nghiên cứu, quyền hạn của Tôn Diệu Tông đủ thì căn bản thể gặp cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-thien-kim-lam-khoa-hoc-o-thap-nien/chuong-188.html.]

 

Ông lắc đầu khổ, còn định để Tôn Diệu Tông đem tài liệu sắp xếp đưa cho Lương Hảo, ngờ gặp đồng nghiệp.

 

Ai mà ngờ một nữ đồng chí trẻ tuổi như là nhà nghiên cứu, thảo nào đến từ Viện Công trình Tây Bắc.

 

Trước đây ông từng thấy Lương Hảo ở viện nghiên cứu, thấy cô đường còn bỡ ngỡ tò mò rõ ràng là đầu tiên đến căn cứ, đóng góp to lớn gì ở trường mà tuyển dụng nhà nghiên cứu.

 

Buổi tiễn biệt kết thúc, Dương Thi Văn lách qua đám đông tìm đến Lương Hảo.

 

“Cậu hóa lợi hại như , cạnh đồng chí Hạ cơ đấy."

 

Mặt cô tràn đầy sự ngưỡng mộ và hướng tới.

 

Lương Hảo để ý vị trí của .

 

Cô thản nhiên giải thích:

 

cùng các đồng nghiệp ở phòng thí nghiệm, họ thì đó thôi."

 

Dương Thi Văn kinh thán:

 

“Vậy chắc chắn giỏi, các tiền bối ở hàng đầu phụ trách dự án trọng điểm của căn cứ, là đồng nghiệp của họ cơ mà!"

 

Lương Hảo gia nhập đội ngũ của thầy ký thêm một bản thỏa thuận bảo mật, nội dung công việc là bí mật, ngay cả Văn Nghiêm cũng tiết lộ.

 

Cô chớp mắt:

 

“Cũng bình thường thôi, đồng nghiệp của hòa nhã nhiệt tình lắm, nghiêm khắc như tưởng tượng ."

 

Dương Thi Văn ngưỡng mộ áp tay lên má:

 

“Bao giờ mới thể lập thành tích để gia nhập đội ngũ của đồng chí Hạ đây, cũng nghiên cứu tên lửa, nhưng nghiên cứu tên lửa hàng lái cơ."

 

Lương Hảo vỗ vai cô :

 

“Học tập cho , nhiều nghiên cứu , đăng nhiều luận văn là thôi."

 

Dương Thi Văn hừng hực đấu chí:

 

“Được!

 

Về sẽ luận văn ngay, nhất định ngày cũng sẽ đồng nghiệp với ."

 

Vương Dung và hai nữ sinh khác trong ký túc xá cách xa Dương Thi Văn.

 

nhịn lườm một cái:

 

“Đồ nịnh bợ, xán gần nịnh hót ."

 

Bạn cùng phòng do dự lên tiếng:

 

“Cậu đừng , Trịnh Hảo ở hàng đầu chắc chắn là chỗ hơn ."

 

Một bạn cùng phòng khác cũng :

 

“Thực chúng bằng chứng chứng minh Trịnh Hảo là con ông cháu cha, hơn nữa, ông nội của Dương Thi Văn là viện trưởng đại học mà còn cho trở thành nhà nghiên cứu chính thức kìa."

 

Mặt Vương Dung hết xanh trắng, khó khăn lắm mới khích bác bạn cùng phòng cô lập Dương Thi Văn cùng , chớp mắt hai họ đều phản bội .

 

thẹn quá hóa giận:

 

“Các chẳng qua là thấy Trịnh Hảo khấm khá nên cùng Dương Thi Văn nịnh hót chứ gì, quen các , đừng phí công vô ích nữa."

 

Hai bạn cùng phòng khoác tay , lười để ý đến Vương Dung.

 

“Dù cũng còn hơn , suốt ngày lưng khác, chúng chỉ thích những thực tài thôi."

 

Giáo sư Mạc ngang qua cạnh Lương Hảo, Lương Hảo nhanh mắt phát hiện ông.

 

Lương Hảo ngạc nhiên gọi ông :

 

 

Loading...