THẤT NHẬT ĐỘ - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:44:41
Lượt xem: 1,528
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đầu, tin.
đến biệt viện ngày càng ít, mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Có khi dù đang với , trong mắt cũng che giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Rồi đó… liền hai tháng thấy bóng .
Cả biệt viện đều truyền tai — thất sủng…
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, quản sự đến cầu kiến.
Ta đến giờ vẫn nhớ ánh mắt khinh miệt hề che giấu của :
“Công t.ử sắp thành , Liễu tiểu thư là dung nổi một hạt cát trong mắt. Ý của phu nhân là… phận ‘chẳng vợ, cũng chẳng ’ của cô nương, đến ngoại thất cũng tính, hà tất khổ như ?”
Mấy chữ “chẳng vợ, cũng chẳng ” như một cái tát vang dội, đ.á.n.h thẳng tim đau nhói.
Ta nhớ lời nương từng — cầu A Diên đại phú đại quý, chỉ mong gả lang quân như ý, một đời bình an.
Đột nhiên, thấy cả lẫn tâm đều mệt mỏi rã rời.
Cuộc sống nhốt trong l.ồ.ng, chờ đợi chủ nhân khi nào về…
Một ngày, cũng sống tiếp nữa.
Vì , khi quản sự đưa tới chén rượu—
Dẫu độc… vẫn uống.
11
Ta tự giễu mà khẽ.
“Nàng cái gì?” — Tiêu Diễn sững .
“Ta chỉ thấy chút kỳ lạ.” — đáp — “Những điều đại nhân , từng khiến đau đớn thấu tim. Nay … như chuyện của khác.”
“Chuyện của khác?” — mắt Tiêu Diễn đỏ lên — “Ta từng hứa sẽ cùng nàng đón giao thừa. Đêm trừ tịch về biệt viện. Họ nàng từ mà biệt, tin. Dưới cực hình, quản sự mới sự thật…”
“Ngày đầu thất của nàng, tìm một nơi phong thủy , lập cho nàng một ngôi mộ y quan, năm nào cũng đến tế bái.”
“A Diên… một ngày nào hối hận.”
“Nếu đến sớm một ngày, nếu nàng chờ thêm một ngày… tất cả khác !”
Tim chua xót.
Nếu như… nếu như…
Đáng tiếc, đời “nếu như”, chỉ kết cục.
“Cho dù hôm đó uống rượu độc, về ở một thời khắc nào đó… kết cục cũng vẫn .” — ngẩng mắt — “Tiêu Diễn, vì ‘tự tận’, trong lòng ngài rõ hơn ai hết.”
“...Không.” — trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo — “Đã sống , thể xoay chuyển càn khôn, kết cục sẽ như cũ.”
“Lần , cần cưới nữ t.ử Liễu gia, cũng thể đạt tất cả những gì thuộc về . Không ai thể tổn thương nàng nữa — dù là nàng binh quyền, đều tuyệt buông tay!”
Trong mắt đầy vẻ quyết tâm tất thắng.
Ta chỉ khẽ nhạt:
“Xin đại nhân một việc.”
“Nàng !” — dường như nhẹ nhõm hơn — “Chỉ cần .”
“Doanh trại phản quân từng giam kiếp , nhiều nữ t.ử bắt quân kỹ. Xin đại nhân phái cứu họ, tìm cho họ một nơi nương .”
“...Chỉ ?” — Tiêu Diễn thất vọng khó hiểu.
“Chỉ .” — gật đầu — “Ngài giúp việc , chúng coi như thanh toán xong. Từ đây cầu về cầu, đường về đường. Ta chúc đại nhân tiền đồ như gấm, vạn sự như ý.”
“Nàng vẫn còn trách !” — đột nhiên bật dậy, nắm c.h.ặ.t vai — “A Diên, chúng bên năm năm. Ta tưởng nàng hiểu !”
12
“Đại nhân! Có cấp báo!” — bên ngoài trướng truyền đến tiếng báo gấp gáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-nhat-do/4.html.]
Tiêu Diễn vội bước , hai bước đột nhiên đầu:
“Đừng ý nghĩ gì khác… nương của nàng an trí thỏa đáng, nàng .”
Ta hiểu rõ tính cách một là một của Tiêu Diễn.
Kiếp quen lời, , cũng hỏi.
Còn hiện tại… là hỏi nữa.
Ta như thể trở về những ngày tháng ở quân doanh bên cạnh kiếp .
Chỉ khác—
Lần , nương ở bên .
Còn và … gần trong gang tấc, như cách một vực sâu.
Xuân đến chậm rãi, vạn vật sinh sôi.
Giống như kiếp , viện binh đại thắng.
Khác ở chỗ, càng nhanh, càng thuận lợi hơn.
Người đều Tiêu Diễn dụng binh như thần, quân đội thế như chẻ tre, liên tiếp thu hồi bốn tòa thành.
Thánh thượng đại hỷ, khen Tiêu tướng quân kế tục, triệu Tiêu Diễn hồi kinh phong thưởng.
Đội ngũ hồi kinh chậm.
Tiêu Diễn là để chăm lo thể nương , nhưng hiểu — kéo dài thời gian, đoạn đường đổi tâm ý.
Khi đoàn xe đến bến Lạc Thủy, dừng ba ngày.
Đêm ngày thứ ba, đến gõ cửa phòng .
“A Diên, theo ngoài dạo một lát.”
“Được.” — đáp.
Có vài lời… cũng đến lúc rõ .
13
“A Diên, bên kinh thành an bài xong cả .” — giọng mang theo sự hưng phấn khó giấu — “Ta sẽ mua một tòa trạch viện mới trong thành, rộng gấp ba biệt viện. Nương nàng thể dọn ở, nàng thích hoa cỏ, thì cứ trồng kín cả hậu viện…”
“Tiêu Diễn.”
Ta cắt ngang.
Hắn khựng , trong mắt thoáng qua một tia bất an.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Kiếp … ngài c.h.ế.t như thế nào?” — đây là đầu khi trùng sinh, hỏi đến chuyện tiền kiếp.
“Bốn mươi ba tuổi, bệnh mất.” — đáp.
“Ngài và Liễu tiểu thư… thành ?”
Hắn do dự một lát, gật đầu.
“Vậy ngài trở thành Trấn quốc đại tướng quân lợi hại ?” — tiếp tục hỏi — “Đó từng là mộng tưởng của ngài.”
“Ừm. Sau khi phụ qua đời, quân Tiêu gia do nắm giữ. Ta trấn thủ biên cương, mười năm chiến sự.”
“Vậy… ngài còn điều gì tiếc nuối?” — thẳng mắt .
“...Có nhiều.” — chần chừ — “Gia tộc, triều đình…”
“Đương nhiên… còn nàng.”
“Thật đáng hổ.” — khẽ — “Tiếc nuối cuối cùng của ở kiếp … là quá vội, kịp với một tiếng ‘cảm ơn’.”
“Ai?” — trong mắt Tiêu Diễn cuộn lên những cảm xúc phức tạp.
“Hắn tên là Thẩm Bình An.” — khẽ nheo mắt — “Ta và … chỉ quen bảy ngày mà thôi.”
“ khiến cảm thấy bình yên từng .”