THẤT NHẬT ĐỘ - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:43:14
Lượt xem: 756
GIỚI THIỆU:
Kiếp , một lòng một yêu Tiêu Diễn suốt năm năm.
Thế nhưng, ngay khi sắp nghênh cưới quý nữ, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi hoang dã, hóa thành cô hồn vất vưởng bảy ngày.
Mở mắt nữa, trở về khi thành trì thất thủ, mang theo nương một đường tháo chạy.
Nào ngờ oan gia ngõ hẹp, gặp Tiêu Diễn — kẻ cũng trùng sinh như .
Mắt đỏ ngầu, rằng kiếp chỉ là âm sai dương thác, đời tuyệt buông tay.
Ta chỉ khẽ nhạt:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đời , ngươi quyền khuynh thiên hạ, còn chỉ yêu khói lửa nhân gian. Hà tất cùng chung một lối?”
Những yêu hận si mê từng trói buộc ... dường như trở thành câu chuyện của kẻ khác.
Còn hiện tại…
Ta chỉ tìm trong đêm tuyết năm , vì mà chôn cất, tụng kinh.
Để chính miệng một câu:
“Thẩm Bình An, đa tạ ngươi.”
01
Ngày c.h.ế.t, là hai mươi chín tháng Chạp.
Quản sự sai lão bộc ở biệt viện đem t.h.i t.h.ể kéo núi thiêu hủy.
Lão bộc chần chừ:
“Nếu công t.ử hỏi tới thì ?”
Quản sự kiên nhẫn:
“Công t.ử còn bận chuẩn hôn sự, rảnh lo chuyện . Dù nhớ , cứ nàng tự bỏ trốn là .”
Lão bộc lười biếng, chỉ tùy tiện dùng một tấm chiếu cỏ quấn , ném bãi tha ma.
Hôm trời lạnh thấu xương, khi đó… vẫn tắt thở.
Theo bản năng, dùng móng tay cào mạnh lớp đất mục hôi thối , nhưng chẳng nắm gì.
Lão bộc xoa tay, lẩm bẩm:
“Tội , tội … cô nương tự nghĩ quẩn tìm c.h.ế.t, chớ trách lên đầu !”
Tiếng bước chân dần xa, tầm mắt cũng mờ dần.
Nghe , khi c.h.ế.t, con sẽ dần quên hết tiền trần.
Rồi bước một vòng luân hồi khác.
Như … cũng .
Dù , đời của , thực chẳng gì đáng để lưu luyến.
Người ly tán, bản giam hãm, ngu ngốc đem lòng yêu một nam nhân, cuối cùng vứt bỏ như đồ rách…
Trong cơn mơ hồ, một nam t.ử đội gió tuyết mà đến.
Thân hình gầy gò, dung mạo thanh tú, khoác một chiếc áo bông dày, nhưng chân mang đôi guốc gỗ.
Hắn xổm bên t.h.i t.h.ể , khẽ thở dài:
“Trời lạnh thế … thêm một kẻ đáng thương.”
Hắn giương chiếc ô dầu trong tay, che đầu .
Tuyết rơi… cuối cùng cũng còn tan thành nước mặt nữa.
Hắn tháo chiếc chuông đồng bên hông, nhẹ nhàng lắc lên.
“Đinh—”
Tiếng chuông khẽ, nhưng như xuyên qua gió tuyết, khiến lòng khẽ run.
02
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-nhat-do/1.html.]
Vốn dĩ, tin mệnh.
Năm năm tuổi, một lão đạo sĩ áo quần rách rưới đến cửa nhà xin nước.
Ta cho ông kẹo, ông nhíu mày, mệnh phạm tình kiếp, kết cục t.h.ả.m thương.
Mẫu tức giận đuổi ông .
Ôm lòng an ủi:
“Đạo sĩ mũi trâu ở đến, mở mắt bậy.”
khi trở thành một cô hồn dã quỷ, t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của chính … bỗng nhiên tin .
Lời lão đạo năm xưa ứng nghiệm, cái c.h.ế.t của … quả thật thê t.h.ả.m.
Khi , còn tên , chỉ nghĩ là một tu đạo lòng từ bi.
Hắn xếp bằng, miệng lẩm nhẩm tụng niệm.
Thanh âm mang theo một sức mạnh kỳ lạ, khiến bất giác lắng , đến quên cả bản .
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, mới … thì quỷ cũng .
Hắn tụng xong, tìm một cành gỗ lớn tay, đào một cái hố gốc cây.
Rồi cẩn thận ôm t.h.i t.h.ể , đặt trong.
Trước khi lấp đất, lục tìm .
“Ngươi gì ?” — chút bất mãn.
“Hầy, cô nương cũng chẳng tín vật gì.” — lẩm bẩm — “Đã … thôi dựng bia nữa. Người sống một đời, quan trọng vốn cũng là cái tên.”
Ta vì hiểu lầm mà thấy hổ, dâng lên một nỗi tủi khó tả.
Biết rõ , vẫn khẽ :
“Ta tên là Hướng Diên. ‘Hướng’ trong phương hướng, ‘Diên’ trong diều giấy.”
Hắn tự xong việc, tháo bầu rượu bên hông, rưới một dòng nấm mộ nhỏ:
“Trần quy trần, thổ quy thổ. Buông chấp niệm, mới tự do. Cô nương… an tâm nhập luân hồi .”
…
03
Ta đ.á.n.h thức bởi một tràng tiếng nức nở.
Mở mắt , mẫu đang cầm kéo, bên giường .
“...Nương…” — khàn giọng đưa tay, tưởng đang mộng.
“A Diên, thành e rằng chỉ trong mấy ngày nữa sẽ thất thủ.” — mắt nương đỏ hoe — “Gương mặt của con, sinh nhà nghèo thành mầm họa… Nương sẽ cắt tóc con , ngày mai chúng trốn ngôi miếu hoang.”
“Hổ T.ử , nơi đó già yếu bệnh tật, sẽ an .”
Khung cảnh quen thuộc, từng lời nương …
Ta chợt bừng tỉnh — về khi thành phá ở kiếp !
Khi , quân thủ thành ở Ung thành lương thảo cạn kiệt, quân tâm rệu rã. Lương thực trong dân vét sạch, thanh niên trai tráng thể trận cũng còn bao nhiêu.
Ai ai cũng — Ung thành giữ nổi nữa.
Nương lo quân phản loạn thành, dung mạo quá dễ gây chú ý, tất sẽ rước họa.
Bà cắt tóc cho rối bù, dùng tro bếp bôi đen mặt, giấu trong đám lưu dân trong thành.
… Lý Hổ nhà bên, vì lấy lòng thủ lĩnh phản quân, đích dẫn đường đến miếu hoang, lôi .
Khi , nương liều mạng che chở , gào xé lòng, nhưng một cước đá văng, còn chịu thêm mấy roi.
Khi kéo , cố ngoái đầu … chỉ thấy thể gầy yếu của bà đổ gục đất…
Đó là cuối cùng gặp bà.
Lý Hổ…
Ta lặp lặp cái tên trong lòng. Nếu , đến nỗi cùng nương ly tán.
“Nương… vẫn còn…” — mắt nóng lên, nhào lòng bà — “Thật quá.”
Nương khựng :
“Con bé , gặp ác mộng ?”
“Vâng…” — ôm c.h.ặ.t lấy bà — “Nương, đừng sợ. A Diên sẽ đưa trốn .”