Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 89: Lương Tâm?

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:48:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Mộng và bốn giờ rưỡi mới về đến nhà, Đào Hân Tuệ đang ở phòng khách chuyện với Bành Diễm Ny, trông vẻ hai chuyện hợp.

 

Lâm Mộng đối với việc bao nhiêu cảm giác, cô thực nhân duyên của Bành Diễm Ny cũng coi như tệ, ở khu gia thuộc bên ít quan hệ với cô . Đào Hân Tuệ đầu óc lúc linh lúc , chắc chắn thể chuyện hợp với Bành Diễm Ny.

 

"Lâm Mộng, bác gái cô đau bụng, chứ?" Bành Diễm Ny liếc bụng Lâm Mộng, hóa Lâm Mộng m.a.n.g t.h.a.i , cô đau bụng, đứa bé bên trong còn ?

 

Thấy Lâm Mộng cũng đau lòng, chắc là vẫn còn nhỉ?

 

Thật đáng tiếc, nếu sảy t.h.a.i thì bao, Lâm Mộng còn đắc ý nữa ?

 

Lâm Mộng bỏ qua ác ý lóe lên trong đáy mắt cô , đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

 

"Không ."

 

"Vậy thì , bác gái bác thể yên tâm ." Bành Diễm Ny : "Bác gái, cháu phiền nữa, cháu về đây, rảnh rỗi bác sang nhà cháu chơi."

 

"Được."

 

Bành Diễm Ny với Lâm Mộng một cái mới xoay rời .

 

Lâm Mộng cảm thấy, nụ của cô , ít nhiều mang theo vẻ đắc ý.

 

Đắc ý cái gì chứ?

 

Nghĩ , Lục Duật liền bảo cô nghỉ ngơi, đó tự bếp chuẩn cơm tối.

 

Nghĩ thì Lâm Mộng nghĩ nữa, gật đầu với Đào Hân Tuệ coi như chào hỏi.

 

Đào Hân Tuệ giận thái độ của cô, nhưng cũng chỉ sa sầm mặt gì, bà Lâm Mộng, Lâm Mộng cũng sẽ vì bà chồng mà kiêng nể. Quan trọng nhất là, hiện tại hai đứa con trai đều hướng về bà , bà coi như cô lập nơi nương tựa.

 

Lục Giác còn lo lắng Đào Hân Tuệ sẽ gì đó, thấy bà lên tiếng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

cái thở vẫn còn quá sớm.

 

Lục Duật mới bếp đến một phút , đen mặt hỏi Đào Hân Tuệ.

 

"Gạo trong nhà ?"

 

Da đầu Lục Giác lập tức căng thẳng, Lâm Mộng chân bước phòng, cũng dừng bước.

 

Đào Hân Tuệ vẫn ý thức tính nghiêm trọng của sự việc: "Nhà Diễm Ny đây chẳng khó khăn , đều là hàng xóm, bèn lấy một ít cho bọn họ ."

 

Lời , đừng là Lục Duật Lâm Mộng, ngay cả Lục Giác cũng cảm thấy cạn lời vô cùng.

 

Nếu bà là cho mượn, bọn họ sẽ cảm thấy cạn lời, nực đến thế.

 

Trong cảnh lớn hiện nay, ai mà chẳng tính toán chi li để sống qua ngày? Cho dù là những cán bộ , lương thực mỗi tháng cũng đều định mức, nhà ai hào phóng như , lương thực cho là cho luôn?

 

Đừng với bọn họ, bà Đào Hân Tuệ là đại tiểu thư nhân gian khó khăn nhé.

 

Lâm Mộng nghĩ đến cái gì, mở tủ đồ xem, quả nhiên đồ ăn vặt bên trong thiếu hơn một nửa, sữa mạch nha thiếu một bình, bột mì trắng cũng thiếu một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-89-luong-tam.html.]

 

"Mẹ chồng, bà đúng là mượn hoa hiến phật. Cầm đồ của khác việc nghĩa cho bản , bà qua sự đồng ý của chúng ?"

 

Đào Hân Tuệ thấy phản ứng của bọn họ, bỗng nhiên mới nhớ như quả thực chút thỏa đáng, nhiều đồ như cho là cho luôn ?

 

thấy Lâm Mộng , cứng cổ: "Đều là hàng xóm, họ khó khăn, cho họ một ít lương thực giúp đỡ thì ? Cô sống ở đây, ít nhiều cũng cần giúp đỡ, là giúp cô lo lót quan hệ ."

 

"Mẹ chồng bây giờ nghĩ cho chúng , thật hiếm thấy." Lâm Mộng lạnh châm chọc: "Không cần , nếu thật sự giao hảo với Bành Diễm Ny đó, còn cần đến lượt chồng bà bây giờ mới đến lo lót? Bà nếu thật sự cái tâm , trực tiếp lấy tiền của tiếp tế , còn thật sự sẽ cảm ơn bà đấy."

 

"Cô, Lục Duật, xem đây là vợ cưới về đấy." Đào Hân Tuệ Lâm Mộng, liền sang Lục Duật.

 

Lục Duật thần sắc lạnh nhạt: "Mộng Mộng do và bố chủ bảo con cưới ?" Anh : "Mẹ thể , đứa con nhà Bành Diễm Ny hàng xóm, mấy hôm còn rêu rao rằng, nhà nó ăn gì là thể ăn cái nấy, thịt ngon lành ăn một miếng là nhổ , gia đình như thật là khó khăn."

 

Đào Hân Tuệ há hốc mồm: "Sao thể, cô với nhà cô khó khăn, con gái nhà cô cũng thấy , gầy như đứa trẻ bảy tám tuổi."

 

"Đó là vì trọng nam khinh nữ, đồ đều để cho con trai cô ." Lâm Mộng , thì vẻ là một tinh minh, Bành Diễm Ny lừa, thật thể tin nổi.

 

Đào Hân Tuệ ngờ là tình huống như , trong lòng phẫn nộ vô cùng, ý nghĩ đầu tiên chính là tìm Bành Diễm Ny, đòi đồ.

 

đồ cho , đòi thế nào? Người khác còn tưởng bà đang trêu đùa , là đ.á.n.h sưng mặt giả mập đấy.

 

Nghĩ như , bà liền bỏ ý định . " phụ nữ đó giả vờ như . Hơn nữa đồ đều đưa cho , chẳng lẽ còn đòi ? Muốn đòi các tự mà lấy, ."

 

"Vậy đó nghĩ xem, những thứ đều là cả và chị dâu mua, tư cách tùy tiện mang ngoài cho ?" Lục Giác thật sự Đào Hân Tuệ chọc tức , bộ dạng là đang giở trò vô , đang trốn tránh trách nhiệm ? "Hơn nữa nhà chúng giàu bao nhiêu? Một miếng thịt đều ăn hai ba ngày, bản sống còn chẳng , rốt cuộc nghĩ thế nào, lương thực cho là cho luôn. Mẹ cho thì sảng khoái , chúng con còn tự bỏ tiền mua , mưu cầu cái gì chứ."

 

Mẹ ở nhà để bản chịu thiệt, đến đây, hào phóng như ?

 

Chỉ vì đây là nhà cả? Vì bà thích cả, cho nên thể chà đạp cả như ?

 

"Cái thằng ranh con , ngay cả con cũng ."

 

"Mẹ sai còn cho ?" Lục Giác .

 

"Con, các con, các con đều là đồ vô lương tâm, vất vả m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh các con, nuôi các con khôn lớn thành , các con đối xử với như đấy ? Đặc biệt là , Lục Duật, là kẻ vô lương tâm nhất, vợ thì cần nữa ?"

 

Lục Duật tưởng rằng thấu, nhưng thấy những lời , vẫn cảm thấy bi ai, sự cam lòng và oán hận chôn giấu trong lòng, giờ khắc trào dâng.

 

Hay cho một câu là kẻ vô lương tâm nhất. Chẳng lẽ lúc bắt cóc, của họ ? Chẳng lẽ là hiếu thuận với họ t.ử tế ? Rõ ràng lúc là họ nữa từ bỏ , đưa về nông thôn mặc kệ quan tâm, lúc nhớ tới mới gọi một cuộc điện thoại, lúc nhớ tới chính là một vô hình.

 

Họ đúng là sinh dưỡng , nhưng sống ở Lục gia cộng cũng chỉ năm sáu năm, 14 tuổi về nhà, đến nửa năm đưa đến nhà Tam thúc công ở nông thôn, 18 tuổi nhập ngũ. Lúc nhập ngũ, họ căn bản , mãi đến khi trở thành đại đội trưởng , trong nhà mới tin .

 

Chuyện nực bao.

 

Chỉ cần họ quan tâm hơn một chút, đều sẽ như .

 

Bây giờ lương tâm với ?

 

Cảm nhận sự bạo ngược tỏa Lục Duật, Lâm Mộng vội vàng đến bên cạnh , nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Bà thôi . Ai cũng thể lương tâm với Lục Duật, chỉ các tư cách. Bà dựa lương tâm với , dựa việc các để lưu lạc bên ngoài gần mười năm? Dựa việc các tìm thấy xong bất kỳ sự bù đắp nào, chê mất mặt, đưa về nông thôn? Dựa sự quan tâm hỏi han của các trong những năm qua?"

 

"Bà cũng mặt mũi vất vả m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh , vất vả như thương hơn một chút, ngược cứ nhè mà bắt nạt. là vợ đau lòng cho , đương nhiên cần vợ thương , chẳng lẽ cần đối với mặc kệ quan tâm, còn bắt nạt như bà ?"

 

 

Loading...