[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 73: Lời không hợp ý
Cập nhật lúc: 2026-01-05 08:54:18
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trân Trân theo em gái đến chính phòng ở viện thứ hai, chút cục cằn bất an : 「Tứ Muội, ngày mười tám tháng chị kết hôn.」
Chuyện của Trân Trân, Nhị Ca từng với cô, chỉ là ngờ nhanh đến .
「Đại Tỷ, bản chị nguyện ý ?」 Tú Tú nhịn hỏi.
Trân Trân cô đang hỏi gì, mỉm dịu dàng, chậm rãi : 「Sao nguyện ý chứ, tuy tuổi tác lớn hơn chị, từng mất một đời vợ, còn hai đứa con, nhưng là thành phố, còn là cán bộ, chị là một đứa con gái nhà quê, mắt , thể gả cho là phúc phận của chị.」
「Nhị Ca chẳng mắt của chị vấn đề gì ?」 Tú Tú thấy Trân Trân đeo kính, 「Chị vẫn cắt kính ?」
「Cắt , chỉ là đeo quen, để trong túi .」 Trân Trân lấy chiếc kính bọc trong vải, cẩn thận lau lau đeo , Tú Tú, đáy mắt xẹt qua một tia kinh diễm, 「Tứ Muội, em thật xinh .」
Tú Tú: ...
「Đại Tỷ, hôm nay chị đặc biệt đến tìm em là chuyện gì ?」 Tú Tú hỏi thẳng.
Trân Trân do dự một hồi, cúi đầu : 「Chị sắp kết hôn , trong nhà phiếu vải, Cha Mẹ bảo chị đến hỏi em xem .」
Vòng vo nửa ngày là đến xin đồ, chính xác hơn là Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương chỉ thị Trân Trân đến xin.
「Vị xưởng trưởng Mã đó là cán bộ ?
Lúc dẫn cưới đưa vải ?」 Tú Tú nghi hoặc hỏi.
Trân Trân ấp úng hồi lâu, thấy Tú Tú chút thiếu kiên nhẫn, liền vội vàng : 「Có đưa, nhưng để may quần áo cho cha và Đại Ca bọn họ.」
Tú Tú cạn lời, 「Đó là vải xưởng trưởng Mã cho chị, bản chị giữ lấy, giờ lời họ đến tìm em đòi?
Lúc em lấy chồng, ngoài bộ đồ mặc thì chẳng cái gì cả, họ cũng mặt mũi để chị đến đây ?
Mà chị cũng thật sự đến ?」
Thấy Tú Tú tức giận như , Trân Trân chân tay luống cuống đó, một hồi lâu, rơm rớm nước mắt : 「Chị đến, chị cũng đòi, chị...
dù họ cũng là cha chúng , sinh chúng nuôi chúng dễ dàng gì, Tứ Muội, em đừng giận họ, cha gì cũng đạo lý của họ, tóm , họ chắc chắn sẽ hại chúng , em bây giờ còn nhỏ, đợi em con sẽ hiểu nỗi khổ tâm của họ thôi.」
Tú Tú hít sâu một , giơ tay hiệu bảo cô đừng nữa, lời hợp ý nửa câu cũng thừa, hai họ chỉ là vấn đề cách thế hệ mà tam quan cũng vô cùng hợp .
「Đại Tỷ, theo ý của cha thì con gái gả như bát nước hắt , giờ em chính là bát nước hắt , trừ lễ tết thì em sẽ về chướng mắt họ nữa.
Chị , cũng ít xía chuyện nhà ngoại thôi, kết hôn thì cùng vị xưởng trưởng Mã đó sống cho là .」 Tú Tú đôi co với cô , những quan niệm ăn sâu bám rễ thì cách nào đổi .
Còn về vải, cô thật sự thiếu vải, nhưng cô nguyện ý cho, mặc kệ là ai.
「Đại Tỷ, việc gì thì chị về , bên em đang bừa bộn lắm, thể tiếp đãi chị .」 Tú Tú dứt khoát ngay cả cơm cũng giữ , trực tiếp dậy tiễn khách.
Sắc mặt Trân Trân tái nhợt, hốc mắt chứa lệ, mắt thấy sắp đầu chạy ngoài thì Tú Tú chộp lấy.
「Sao đây?
Chê ngày tháng của em trôi qua quá thong thả, bại hoại danh tiếng của em ?」 Tú Tú sa sầm mặt, giọng lạnh lùng hỏi.
Trân Trân nếu cứ thế chạy ngoài, đầu sẽ đồn đại chuyện cô bắt nạt chị em nhà ngoại ngay.
Trân Trân vội vàng lắc đầu, 「Không , , Tứ Muội, em , chị...
chị chính là nhịn .」
Chẳng lẽ là thể chất lệ thất cấm?
Tú Tú thấy nước mắt cô rơi lã chã, mũi tự chủ mà cay cay, cũng rơi nước mắt theo.
Cô căn bản , nhưng thấy khác là , cái thể chất đúng là hết nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-73-loi-khong-hop-y.html.]
「Tứ Muội, em...
em đừng , chị thật sự hại em, chị thật sự nhịn , xin , chị...
chị đợi hết mới .」 Trân Trân luống cuống tay chân .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
「Không cần , cứ thế mà , cả hai cùng , chứng tỏ Tỷ Muội chúng tình thâm.」 Tú Tú lau nước mắt, nắm tay Trân Trân ngoài.
Người trong viện thấy hai chị em đều đang lau nước mắt, quả nhiên cho rằng hai chị em họ quá lâu gặp nên mới như , còn đó bàn tán chuyện Tú Tú tình cảm với chị gái nọ.
Tiễn Trân Trân đến bến xe buýt, Tú Tú mím môi, 「Mau về , chị...
thôi bỏ , tạm biệt.」
Tú Tú vốn dặn dò cô khi kết hôn đừng mãi lo cho nhà ngoại, chỉ là nghĩ đến tính cách của cô , chừng còn học theo Vương Ái Hương, thôi thì bỏ .
「Tạm biệt.」 Trân Trân thấy xe buýt sắp đến, vội vàng hỏi: 「Tứ Muội, chị kết hôn em đến ?」
Tú Tú lắc đầu, 「Chuyện của em ở bên đó truyền ghê gớm lắm đúng ?
Em , tránh loạn thêm cho .」
Lừa giấy chứng nhận hộ khẩu, lén lút xin giấy chứng nhận lĩnh giấy đăng ký kết hôn, tự tìm bà mai, những việc đặt năm mươi năm vẫn khiến bàn tán xôn xao, huống chi là lúc , trong vài năm tới, cô đều là tấm gương phản diện ở vùng đó, cách khác là tấm gương phản diện đối với con gái.
Tiễn Trân Trân , Tú Tú thong thả về nhà, Hàn Kim Vũ đang nấu cơm, Hàn Kim Nguyệt đang ở đó may quần, thấy cô về liền nở nụ ngọt ngào, 「Đại Tẩu, hôm nay mệt lử nhỉ, mau xuống nghỉ ngơi .」
Hai em nhà họ Hàn tuyệt đối nhắc đến chuyện của Trân Trân, vì họ rõ ràng, Đại Tẩu và nhà ngoại quan hệ lắm.
「Các em cũng mệt cả ngày , quần vội mặc, đừng nữa.」 Tú Tú xuống đối diện Hàn Kim Nguyệt, 「Các em bao giờ thì khai giảng?
Đến lúc đó ở nội trú ?
Nếu xa thì vẫn nên về nhà thì hơn.」
「Em thi đỗ trường Tam Trung, cách nhà xa, hơn nữa
chương trình trung học phổ thông khá nặng, chắc chắn ở nội trú .」 Hàn Kim Nguyệt xuống cạnh Tú Tú, ôm cánh tay cô, 「Đại Tẩu, em cũng nỡ xa , em cũng là đầu ở ký túc xá, cũng họ dễ chung sống .」
「Yên tâm , Tiểu Nguyệt của chúng đáng yêu thế , họ chắc chắn đều thích bạn với em.」 Tú Tú giũ giũ xấp vải hoa nhí nền đỏ, 「Chỗ đủ may ba chiếc áo, chị áo bông, nên chị may một chiếc mỏng một chiếc dày, dư may cho em một chiếc, em mỏng dày?」
Nói thật lòng, Hàn Kim Nguyệt thích hoa văn , nhưng xấp vải là trai Đại Tẩu tặng cô, cô thể lấy .
「Đại Tẩu, quần áo của em đủ mặc , cần may áo mới .」
「Lúc dọn đồ chị thấy , chỉ hai chiếc, một chiếc trong đó cũ lắm , vá bao nhiêu miếng , bông bên trong cũng chút cứng, học sinh trung học, Cô Nương lớn , tẩu t.ử may cho em chiếc áo mới, để em mặc thật Mỹ Mỹ ở trường.」 Tú Tú thích cô em chồng hiểu chuyện , nên cũng sẵn lòng cho cô đồ.
「Cái gì Mỹ Mỹ thế?」 Hàn Kim Dương xách một cặp l.ồ.ng cơm về, tò mò hỏi.
「Chuyện của Cô Gái chúng em, gì.」 Tú Tú lườm một cái, đó : 「Hôm nay về muộn thế?」
Hàn Kim Dương mở cặp l.ồ.ng , đầy một hộp thịt kho tàu, : 「Hạo T.ử kiếm một miếng thịt, ở nhà Quân Tử, mỗi chúng một cặp l.ồ.ng, Tiểu Vũ, cơm chín ?
Chúng ăn lúc còn nóng, nguội là ngon .」
Hàn Kim Nguyệt vội vội vàng vàng lấy bát đũa, giục Hàn Kim Vũ thao tác nhanh lên, trong lòng nghĩ thầm, nguội cũng , thịt thì thế nào cũng ngon.
Vì trời nóng để lâu nên dứt khoát ăn hết một bữa, ăn xong bữa tối, mấy thỏa mãn đó tán gẫu.
「Lại đây đây, mau đây , giới thiệu với thành viên mới của tứ hợp viện chúng , con rể , Lâm Ngọc Trác.」
Ngoài cửa vang lên tiếng vui vẻ của bà góa Vương.