Tú Tú ôm hoa, n.g.ự.c còn đeo một đóa hoa hồng lớn, đẩy lên bậc thềm, yêu cầu phát biểu vài câu, ngoài ngượng ngùng vẫn là ngượng ngùng.
May mà cô tổ chức bao nhiêu đại hội biểu dương ở xưởng may, cũng coi như luyện , nên nhanh sắp xếp ngôn từ.
"Lần thể đạt thành tích là hạng nhì, thật sự ngoài dự kiến của , mặc dù họ đều ở đây, nhưng quả thực thể tách rời sự dạy bảo của sư phụ và sự chỉ điểm của bà Anna.
Thế nhưng, thành tích là điểm cuối, phía còn một đoạn đường dài .
Những quen đều , sáng lập một thương hiệu xa xỉ thuộc về chính , thuộc về đất nước chúng , bởi vì kiên tín rằng, Hoa Quốc chúng sở hữu lịch sử lâu đời như , thứ đều hơn nước ngoài, tại thời trang hiện đại kém hơn khác ?" Tú Tú khẳng khái .
Mấy vị sư phụ già bên cũng lời của Tú Tú cho đỏ mặt tía tai, đúng , đồ đạc của tổ tông họ tùy tiện lấy một món đều là thứ cực , thể trở thành thương hiệu cao cấp .
"Do đó, tìm đến những nghệ nhân lâu năm truyền thừa như các vị, hy vọng các vị thể giúp cùng tạo nên huy hoàng." Tú Tú vô cùng chân thành .
"Chủ nhân, cô cứ chờ mà xem, chúng chắc chắn sẽ dốc hết khả năng để giúp cô." Diệp sư phụ mang bộ dạng như vì Tú Tú mà nhảy dầu sôi lửa bỏng.
Tú Tú ngẩn một chút, cũng cần đến mức đó.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Diễn thuyết kết thúc, Tú Tú trực tiếp đóng cửa tiệm, gọi cả Đỗ Phương Hoa đang trông tiệm ở bên ngoài .
"Hôm nay vui vẻ, cùng ăn cơm, cho náo nhiệt." Tú Tú nghiêng đầu thì thầm với Hàn Kim Dương vài câu, đó Hàn Kim Dương ăn một nửa liền dậy rời .
Vì còn việc, nên uống rượu, nhưng ăn vui vẻ, khi ăn xong, Tú Tú phát quà cho , đều là đặc sản cô mang từ nước ngoài về.
Thực chính là bánh macaron và kẹo, những thứ đều là Hàn Kim Dương mới chia sẵn, mỗi một phần, thiên vị ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-518-ruou-an-khong-het.html.]
Vừa ăn quà, vui vẻ việc, Thái Ngọc và Ngô thẩm ở đây dọn dẹp bãi chiến trường, còn Tú Tú, máy bay thời gian dài như , điều chỉnh múi giờ, thực sự buồn ngủ chịu nổi, chuẩn về nhà ngủ.
"Đã bảo em mai hãy đến, đầu đau lắm ?" Hàn Kim Dương xót xa hỏi.
"Cũng tạm ạ, chẳng là để thể hiện em coi trọng họ ." Tú Tú .
Ngủ một giấc, nếu Hàn Kim Dương gọi cô, Tú Tú căn bản dậy nổi.
"Em còn ngủ thêm một lát nữa." Tú Tú nũng nịu .
"Không ngủ thêm , bây giờ em ngủ nhiều quá, buổi tối ngủ ." Hàn Kim Dương vắt khăn nóng lau mặt cho cô, đó đỡ cô dậy, "Đi thôi, Nhị Cường chuẩn một bàn rượu mừng công cho em, buổi tối đến chỗ ăn cơm."
"Nhị Ca cũng thật là, cho em một , , sống qua ngày nữa ?" Tú Tú buồn .
"Còn chỗ của Tiểu Vũ, Tiểu Nguyệt nữa, bọn nó chính là lấy em cái cớ, nấu một bàn thức ăn để tụ tập thôi." Hàn Kim Dương .
Đến chỗ Tô Vĩnh Cường mới , chỉ , trong thôn cũng tổ chức hai bàn cho náo nhiệt, hỏi cô đồng ý .
"Trong thôn?
Thôi ạ, cũng quán quân , cao điệu thế ." Tú Tú nhíu mày .
"Không tổ chức lớn, chỉ là các lão làng và cán bộ trong thôn ăn một bữa cơm, chung vui thôi." Tô Vĩnh Cường .
"Để hai hôm nữa ạ." Tú Tú từ khi kế tự nhà Tô Lão Căn, quan hệ với trong thôn thiết hơn nhiều.