[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 483: Đơn hàng đầu tiên
Cập nhật lúc: 2026-01-06 03:12:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Studio mở gần một tuần, đừng là đặt hàng, ngay cả cửa hàng cũng ít.
Tú Tú cũng , chỗ cô trang trí quá cao cấp, bình thường dám , nhưng cô vốn dĩ cố ý .
Thứ nhất, bây giờ vẫn mở cửa, kinh doanh quá rầm rộ , dễ coi là chim đầu đàn; thứ hai, cô thành việc học đồng thời tạo dựng danh tiếng nhất định ở nước ngoài, nên việc kinh doanh trong nước thể quá bận rộn.
Cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, cô xác định định vị thương hiệu, để khác một cái là ngay, ồ, đây là thương hiệu cao cấp, còn về kiếm tiền ư, đợi vài năm nữa, trong nước thực sự mở cửa thì thêm một thương hiệu khác bán kiểu đại .
Cô vội, nhưng Tiền sư phụ và Tiểu Vũ bọn họ thì sốt ruột thôi, Tiền sư phụ thỉnh thoảng ở cửa qua kẻ , hận thể kéo họ cửa hàng.
「Tiền sư phụ, vội, thật đấy, lúc con mở cửa hàng việc ăn sẽ lắm , chúng theo lộ trình cao cấp, hơn nữa dạo con đang bận thiết kế cho cuộc thi, gần xong , chuẩn cắt rập chế tác ngay đây, lát nữa về phương diện thêu thùa còn phiền bà giúp một tay.」 Tú Tú dịu dàng .
Tiền sư phụ thấy cái thì cũng vội chuyện khách nữa, đây mới là đại sự, Tú Tú nếu thể đoạt giải thì đó là rạng danh đất nước.
Thấy bà còn sốt ruột, Tú Tú khẽ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nghiêm túc kiểm tra thiết kế dự thi của , chính cô thấy hài lòng, chọn mẫu .
Đem bản thảo thiết kế, ý tưởng thiết kế v.v.
chỉnh lý xong xuôi, bỏ túi hồ sơ, nhờ Diêu Tuyết gửi đến ban tổ chức, còn chỉ chờ thông báo thôi.
Bộ quần áo chế tác khá kỳ công, Tú Tú lo qua vòng sơ khảo sẽ kịp nên giờ bắt đầu chuẩn luôn, vạn nhất qua thì bộ quần áo để tự bán cũng xong.
Cắt rập, cắt vải, phần cần thêu thùa giao cho Tiền sư phụ, còn một phần cần đính hạt thủ công đều là cô tự , Tiểu Vũ lúc bận cũng sẽ đến giúp.
「Bộ quần áo thật sự .」 Nhìn thấy thành phẩm, Tiền sư phụ và Hàn Kim Vũ đồng thanh tán thưởng.
Tú Tú thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong , thời gian, Diêu Tuyết còn hơn một tiếng nữa mới tan , Tú Tú trực tiếp lên cổng cơ quan bà đợi, thấy là kéo về studio ngay.
「Quần áo xong ?」 Diêu Tuyết hỏi với giọng điệu nuông chiều.
Tú Tú giơ ngón tay cái với Diêu Tuyết, 「Vẫn là sư phụ thông minh, chiều nay công, con nôn nóng cho xem mẫu quần áo .」
Diêu Tuyết lộ một nụ ôn hòa, theo Tú Tú đến studio ở hậu viện, thấy quần áo, cảm thán : 「Thật .」
Khóe miệng Tú Tú nhếch cao, 「Sư phụ, thấy mẫu quần áo thể qua vòng sơ khảo ?」
Diêu Tuyết chau mày, Tú Tú đồng tình : 「Tú Tú, con chắc hẳn qua câu chuyện điền kỵ đua ngựa, mẫu quần áo thể tham gia vòng chung kết, mà con chỉ lấy tham gia vòng sơ khảo, chút phí phạm của trời .」
Tú Tú bèn : 「Nếu con chỉ thiết kế mỗi mẫu thì con cũng nỡ lấy tham gia vòng sơ khảo, con ở đây còn hai mẫu khác nữa, xem ?」
Nghe thấy Tú Tú còn hai mẫu quần áo khác, Diêu Tuyết trợn tròn mắt, bực : 「Thế còn chờ gì nữa, mau lấy đây.」
Tú Tú đưa hai bản thiết kế khác cho Diêu Tuyết, bà xem xong Tú Tú, : 「Tú Tú, con Thiên Sinh thuộc về nghề , sư phụ chờ con tỏa sáng rực rỡ trong cuộc thi.」
Tú Tú còn định khiêm tốn vài câu, Diêu Tuyết xua xua tay, bảo cô cần nhiều, 「Đi thôi, tối nay sang nhà ăn cơm, gọi cả Kim Dương theo nữa, đúng , Thạch Đầu Miên Miên cũng mang theo luôn.」
Tú Tú đang định chuyện thì Tiền sư phụ gọi , 「Tú Tú, đặt quần áo.」
Tú Tú khựng một chút, vị khách đầu tiên tìm đến cửa, sớm hơn cô tưởng tượng.
Đến đại sảnh, Tú Tú thấy một Cô Gái hơn năm mươi tuổi, dáng bảo dưỡng cực , cô mặc sườn xám, khí chất ưu nhã, thong dong đó ngắm quần áo.
Đến gần mới rõ khuôn mặt bà, ngũ quan quá tinh tế, nhưng sự Tự Tin và thong dong bà khiến phớt lờ dung mạo của bà, hơn nữa năm tháng cũng để dấu vết rõ rệt khuôn mặt bà, ngược càng khiến bà tăng thêm một phần phong thái chín chắn.
「Chào bà, cháu Tiền sư phụ bà đặt quần áo ạ?」 Tú Tú mỉm hỏi.
Cô Gái đầu Tú Tú, chỉ bộ sườn xám trong tủ kính, khẽ : " ngang qua đây, thấy bộ sườn xám , , thể thử ?"
"Tất nhiên, xin chờ một chút, lấy xuống." Tú Tú cùng Tiền sư phụ một mạch lấy bộ quần áo xuống, "Dáng của bà , mẫu váy mặc vặn."
Cô Gái mỉm gật đầu, đón lấy bộ sườn xám .
Màu sắc của bộ sườn xám là màu chàm, bên thêu những hoa văn tinh xảo.
Sau khi Cô Gái mặc , cả toát một khí chất cao quý điển nhã.
Cô gương, cẩn thận điều chỉnh cổ áo và vạt váy, đảm bảo mỗi một chi tiết đều khéo, xoay một vòng, hài lòng gật đầu, mỉm bước khỏi phòng đồ.
"Rất hợp với bà." Tú Tú ngờ vị khách đầu tiên thể phù hợp như , hỏi: "Xin hỏi bà quý tính, cần chọn giúp bà một đôi giày ?"
Xấp lụa màu chàm là cô lấy từ trong kho báu, một bộ sườn xám và một chiếc áo khoác ngắn xẻ n.g.ự.c.
Áo khoác ngắn là dành cho cô, còn sườn xám cô treo trong tủ kính, định bụng treo nửa năm, nếu ai thưởng thức thì cô sẽ giữ tự mặc, ngờ nhanh như nhắm trúng, hơn nữa còn hợp đến thế.
"Miễn quý tính Phó, bộ sườn xám thích, cứ tự xem ." Cô Gái tới khu treo quần áo, chất liệu, đường cắt và thiết kế của chúng, chọn hai chiếc váy, xong xuôi còn chọn thêm một đôi giày.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Khi thấy cầu thang, cô hỏi: "Trên lầu còn nữa ?"
"Trên lầu là túi xách và trang sức." Tú Tú giới thiệu.
Cô Gái lên tầng hai, thấy những chiếc túi và trang sức do Tú Tú thiết kế, khoa trương khi rằng, Tú Tú thực sự thấy hai mắt cô đang phát sáng.
"Cái , cái , còn cái nữa, ba chiếc túi đều lấy hết, dẫn xem trang sức." Cô Gái hào sảng phất tay một cái.
Tú Tú lập tức giúp cô lấy đồ, uyển chuyển : "Phó nữ sĩ, bà là hàng, chắc hẳn nhận nguyên liệu, thiết kế bao gồm cả công nghệ bên đều là hàng đầu, cho nên giá tiền cũng hề thấp."
Phó nữ sĩ một bên chọn trang sức, một bên hỏi: "Sao thế, sợ mua nổi ?"
Tú Tú thoáng qua chiếc vòng Phỉ Thúy cổ tay Cô Gái, : "Tất nhiên là , chỉ là bà sự chuẩn tâm lý."
Phó nữ sĩ nhướng mày, khẽ : "Cô cũng đấy, hàng mà."
Lại chọn thêm hai mẫu trang sức, vẫn kết thúc, Phó nữ sĩ bảo Tú Tú định chế thêm cho cô hai bộ quần áo nữa, nhưng cho bản cô, mà là cho hai cô bé, một 18 tuổi, một 15 tuổi.
"Nếu là định chế thì cần họ đích đến cửa đo kích thước, xem qua vóc dáng diện mạo của họ mới thể thiết kế bộ quần áo phù hợp hơn." Tú Tú gật đầu, .
Phó nữ sĩ suy nghĩ một chút, : "Được, hẹn ngày mốt nhé."
Ba bộ sườn xám, một đôi giày, ba chiếc túi xách và hai món trang sức, tổng cộng là chín trăm hai mươi đồng.
Vì Phó nữ sĩ là vị khách đầu tiên, Tú Tú bớt phần lẻ cho cô, thu chín trăm đồng.
Phải rằng, căn nhà hiện tại cũng chỉ ba trăm đồng một gian, mà mấy bộ quần áo và mấy chiếc túi xách tốn chín trăm đồng, tuyệt đối là cái giá trời .
Tú Tú dùng đều là loại vải nhất, phụ kiện nhất, cùng với thiết kế của cô và kỹ nghệ của đại sư phụ.
Ví dụ như chiếc túi xách mà Phó nữ sĩ chọn, nếu ở nước ngoài, một chiếc thể bán hơn năm trăm đồng bạc Hoa Quốc, tính kỹ thì cũng tính là đắt.
Nếu Tú Tú thể nổi danh, bộ sườn xám và túi xách cô mua bây giờ, còn thể tăng giá.
Tú Tú cứ ngỡ Phó nữ sĩ sẽ một câu giá cả thực sự cao, hoặc là trả một hai món, ngờ Phó nữ sĩ : "Giá cả hợp lý, chỉ là mang theo nhiều tiền mặt như , phía xa ngân hàng, cô thể cùng rút tiền ?"
"Tất nhiên ." Tú Tú vội vàng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-483-don-hang-dau-tien.html.]
Bây giờ vẫn tờ tiền mệnh giá trăm tệ, mệnh giá lớn nhất là mười đồng, cho nên chín trăm đồng tiền mặt là một xấp dày cộp, ai rảnh rỗi nhét túi xách dạo phố chứ?
Đi theo Phó nữ sĩ tới ngân hàng rút tiền, trở studio, Tú Tú và Tiền sư phụ đem đồ đạc gói cẩn thận, cô còn tặng thêm một chiếc khăn lụa cùng một chiếc ví đựng tiền lẻ.
Phó nữ sĩ cầm chiếc ví đựng tiền lẻ ngắm nghía mãi, dường như thích, khóe miệng khẽ nhếch lên, hòa nhã : "Hẹn gặp ngày mốt."
Đợi Phó nữ sĩ rời , Tiền sư phụ mới bước tới phía , chút dám tin hỏi: "Mấy bộ sườn xám đó cộng thêm ba chiếc túi xách mà tận chín trăm đồng ."
Cô từng hỏi giá cả, Tú Tú cũng , khách xem, dẫn đến việc Tiền sư phụ đến giờ vẫn giá của quần áo giày dép trong tiệm.
"Vải vóc thì dì đấy, đều là loại vải quý giá, đặc biệt là bộ sườn xám màu chàm , riêng tiền vải hơn một trăm đồng, viên ngọc trai ở cổ áo cũng mấy chục đồng, tính cả thiết kế và nhân công của con, khi còn lỗ vốn.
Còn về túi xách, thực con thu cũng cao ." Tú Tú tính toán một chút .
Cũng bởi vì bây giờ mới khai trương, đợi danh tiếng vang xa, sườn xám và túi xách từ loại vải thượng đẳng nhất đều thể bao nhiêu bấy nhiêu, nhất định giới hạn lượng, ví dụ như một chỉ thể mua một chiếc túi xách.
Tiền sư phụ là một trong ít túi xách do Tú Tú thiết kế bán bao nhiêu tiền ở nước ngoài, nếu tính như thì mấy chiếc túi Tú Tú bán đúng là lỗ thật.
Tiền sư phụ giờ mới hiểu , tại Tú Tú một chút cũng lo lắng chuyện buôn bán của cửa hàng.
Loại mặt bằng , ba năm khai trương, khai trương một ăn đủ ba năm, một tháng, , hai tháng một đơn như thế là lời .
Nếu Tú Tú Tiền sư phụ đang nghĩ gì, nhất định sẽ cho dì , đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Buổi tối, Tú Tú vui mừng đem chuyện mở hàng kể cho Hàn Kim Dương .
Lúc cảm thấy gì, khi với Hàn Kim Dương, cô bỗng thấy hưng phấn và kích động một cách kỳ lạ.
"Chúc mừng vợ mở hàng, đúng lúc mai là cuối tuần, gọi cả Nhị Cường với bọn Tiểu Vũ ăn một bữa chúc mừng ?" Hàn Kim Dương ôm Tú Tú hỏi.
"Tiểu Nguyệt và Nhị Ca của em bây giờ đang bận tối tăm mặt mũi vì đứa nhỏ ở nhà, đào thời gian ăn cơm chứ, thôi , cứ để cả nhà bốn chúng tự chúc mừng.
Lát nữa hỏi Thạch Đầu và Miên Miên xem ăn thịt nướng ăn vịt ?" Cả nhà bốn họ lâu ngoài ăn cơm cùng , Tú Tú cả gia đình quây quần bên ăn một bữa.
Ngày hôm đó, Tú Tú đóng cửa tiệm về nhà, nửa đường thì đột nhiên gọi , đầu hóa là Doãn Huệ Dung.
Tú Tú ngờ Doãn Huệ Dung tìm đến cửa một nữa, thật, cô chút tức giận .
"Doãn Huệ Dung, cô tìm gì?" Tú Tú sa sầm mặt, lạnh lùng hỏi.
Doãn Huệ Dung Tú Tú, khổ sở : "Đứa trẻ tròn tuổi, bà là Cô Cô ruột của nó, dù bà sẽ qua đó nhưng cũng qua đây báo với bà một tiếng."
Tú Tú , ý trong lời là lễ của cô đủ, nếu cô thì vô lễ chính là cô.
Đây đúng là chuyện nực , cô đến cả thọ thần của bọn Tô Hồng Quân còn , huống chi là tiệc tròn tuổi của con Tô Vĩnh Thắng.
Hơn nữa, cô tin Tô Hồng Quân và Tô Vĩnh Thắng bọn họ sẽ tiệc cho con gái.
"Doãn Huệ Dung, một nữa, bất kỳ dây dưa nào với nhị phòng Tô gia.
Vương Ái Hương đều điều đến tìm chuốc lấy sự khó chịu, cô cứ như âm hồn tan thế nhỉ?
Hay là cô tiếp cận là dụng ý khác?" Tú Tú cố ý lừa cô .
Doãn Huệ Dung mím môi cúi đầu, đỏ mắt : "Tứ Tỷ, bà...
cứ ngỡ trong cái nhà , bà và Nhị Ca là những đạo lý nhất, nhưng giờ mới nhận , trái tim các đều bằng đá."
"Đừng như , với cô từ lâu , cô là vợ của Tô Vĩnh Thắng, chúng thể quá cận.
Nhị phòng Tô gia đối với và Nhị Ca mà đều là ký ức gì, cô cứ nhất quyết kéo chúng về, mắng cô là khách khí ." Tú Tú Doãn Huệ Dung, nghiêm túc .
Doãn Huệ Dung xoắn ngón tay, "Tứ Tỷ, bà yên tâm, ...
sẽ đến tìm bà nữa."
Nhìn bóng lưng Doãn Huệ Dung biến mất, trong lòng Tú Tú thấy kỳ quặc, cứ ngỡ cô sẽ đeo bám, ngờ rời dễ dàng như , đúng là xuất hiện đột ngột mà rời cũng đột ngột.
Về đến nhà, Tú Tú đem chuyện gặp Doãn Huệ Dung kể cho Hàn Kim Dương .
"Không tìm điều tra cô , tra vấn đề gì ?" Tú Tú tò mò hỏi.
Hàn Kim Dương cau mày, "Lo ngại đ.á.n.h rắn động rừng nên dám tra quá kỹ, nhưng Doãn Huệ Dung chắc chắn là vấn đề.
Anh báo cáo vấn đề của cô cho bộ phận liên quan, tin rằng họ sẽ sớm tra thôi."
Mắt Tú Tú sáng lên, ghé sát Hàn Kim Dương nhỏ giọng hỏi: "Vấn đề gì thế?"
"Cặp vợ chồng nhận nuôi Doãn Huệ Dung năm đó chính là Đại Bá và Đại Bá Nương của chồng cô .
Họ nhận nuôi Doãn Huệ Dung vài năm thì gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, đó nhà chồng của cô hưởng Hoàn Toàn tài sản của cha nuôi cô , tất nhiên cũng nhận nuôi luôn cô ." Hàn Kim Dương đem thông tin tra cho Tú Tú.
Nói cách khác, Doãn Huệ Dung và chồng của cô là quan hệ em họ?
"Cha Mẹ của chồng cô , tức là Thúc Thúc thẩm thẩm danh nghĩa, nuôi cô là mục đích khác ?" Tú Tú suy đoán một chút hỏi.
Hàn Kim Dương gật đầu, "Chồng của cô sức khỏe , gầy gầy nhỏ nhỏ, vóc lùn.
Cha Mẹ lo cưới vợ, Doãn Huệ Dung tuổi tác phù hợp, xinh như thế, coi như nuôi con dâu nuôi từ bé."
Tú Tú lập tức thấy ghê tởm thôi.
Cô đây cũng suy đoán nhưng ngờ chồng của Doãn Huệ Dung tệ hại đến thế.
"Sau đó thì ?" Tú Tú nhíu mày hỏi.
"Sau khi Doãn Huệ Dung thi đậu trung học, Thúc Thúc thẩm thẩm của cô lo cô triển vọng sẽ bỏ chạy nên cho cô tiếp tục học, ở nhà một năm.
Đến năm 17 tuổi thì gả cho chồng .
Sau đó cô m.a.n.g t.h.a.i lâu, Công Công Bà Bà của cô vì t.a.i n.ạ.n mà qua đời.
Sau khi đứa trẻ sinh hai tuổi, chồng của cô cũng gặp t.a.i n.ạ.n mà c.h.ế.t.
Để tránh gợi nỗi đau, cô bán nhà, thông qua mối quan hệ của cha nuôi mà thuê đến một con ngõ khác."
Nhà chồng đều c.h.ế.t hết ?
Tú Tú khỏi suy đoán, cái c.h.ế.t của họ đều liên quan đến Doãn Huệ Dung, nếu thì cái gia đình đen đủi đến thế, từng một đều c.h.ế.t vì tai nạn.
Hàn Kim Dương nghĩ đến thủ của Doãn Huệ Dung, lắc đầu : "Không rõ lắm, là hồ ly thì sớm muộn cũng lộ đuôi thôi."