[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 377: Tô lão thái qua đời
Cập nhật lúc: 2026-01-06 02:34:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tết Nguyên Tiêu năm bảy bảy, mặc dù việc kiểm soát gắt gao như những năm , vẫn dám tổ chức lớn, cả nhà tụ họp ăn một bữa xem như là qua lễ.
Phản ứng t.h.a.i nghén của Tô Tú Tú nghiêm trọng đến thế, nhà Hàn Kim Vũ liền đến chỗ bọn họ để đón Tết Nguyên Tiêu.
Hàn Kim Dương nhào bột, Hàn Kim Vũ chuẩn nhân, Ngô Tĩnh Thu cũng bận rộn , trái Tô Tú Tú là nữ chủ nhân đó gì cả.
Lúc , nhà Hàn Kim Nguyệt tới, Lưu Tiêu xách theo một cái giỏ, khi cửa liền lấy từng món , thịt ba chỉ, bánh dày, còn trứng gà.
"Mọi về nhà họ Lưu đón lễ ?" Hàn Kim Vũ kinh ngạc hỏi.
"Không về, về đó ăn ngon còn sắc mặt khác." Lưu Tiêu lắc đầu, thấy đều , nhướng mày, "Nhìn như gì?
Hôm đó cũng thấy đấy, cha thích , họ chỉ vơ vét đồ từ chỗ để cho Đại Ca và Tiểu Đệ của thôi."
Họ quả thực nhận , chỉ là ngờ ngay cả tình nghĩa mặt mũi cũng thèm giữ, Tết Nguyên Tiêu dẫn theo vợ con đến nhà vợ đón lễ.
"Anh thể thấu đáo như là ." Hàn Kim Dương khen ngợi.
"Suýt nữa c.h.ế.t đói thì còn gì mà thấu ." Lưu Tiêu để tâm, giống như đang về chuyện của .
Mọi một cái, tiếp tục đề tài nữa, nhưng trong lòng thêm vài phần đồng tình dành cho .
Nhiều cùng gói sủi cảo như , nhanh gói xong, Hàn Kim Vũ còn Tết Nguyên Tiêu, ăn cái nào thì luộc cái đó.
"Mẹ, nhân Cậu Út trộn ngon thật đấy." Sa Sa ăn tám chín cái, nếu Hàn Kim Nguyệt ngăn thì còn ăn thêm hai cái nữa.
"Ngon cũng ăn như thế, lát nữa no căng bụng khó chịu." Hàn Kim Nguyệt xoa đầu cô bé, .
"Sa Sa thích ăn ?
Bên còn nhiều lắm, lát nữa mang về, để bên ngoài cho đông , chắc là ăn mấy bữa." Tô Tú Tú .
Hàn Kim Nguyệt vội vàng xua tay, "Không cần cần , ở nhà cũng sủi cảo đông lạnh , chỉ là tay nghề của em bằng Nhị Ca thôi."
"Con trẻ thích thì cứ cầm lấy, khách sáo với bọn chị gì." Tô Tú Tú ăn gần xong, dậy xếp sủi cảo cái giỏ họ mang tới.
Hàn Kim Nguyệt Lưu Tiêu, thấy gật đầu, mới gật đầu theo, "Cảm ơn chị dâu, em khách sáo nữa."
Đều cơ thể Tô Tú Tú thoải mái, cho nên khi ăn xong, Ngô Tĩnh Thu và Hàn Kim Nguyệt tự giác bắt đầu dọn dẹp nhà bếp, Tô Tú Tú định đưa tay liền ngăn .
"Chị dâu, chị đó nghỉ ngơi là , em thấy chị ăn bao nhiêu, ăn gì khác ?
Em cho chị, để Tiểu Vũ cũng ." Ngô Tĩnh Thu nhanh tay giành lấy cái bát, .
"Chị no , đúng , chị mua ít len, vốn định đan xong cho mấy đứa nhỏ, chẳng là m.a.n.g t.h.a.i , nên đan nữa, hai em mang về mà tự đan." Tô Tú Tú từ trong phòng lấy hai túi len, mỗi một túi.
Hàn Kim Nguyệt chút ngại ngùng, lấy sủi cảo, giờ lấy len thế , ai còn tưởng cô về nhà ngoại cướp bóc mất.
Ngô Tĩnh Thu thì khách sáo, hai nhà bọn họ qua mật thiết, như nhà họ gì cũng sẽ nghĩ đến Thạch Đầu.
"Chị dâu, chuyện mà ngại quá?" Hàn Kim Nguyệt ngón tay bấu tạp dề, ngượng ngùng .
"Cứ cầm lấy , cho em , là cho hai đứa cháu ngoại của chị mà." Tô Tú Tú mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-377-to-lao-thai-qua-doi.html.]
Sau Tết Nguyên Tiêu, phản ứng t.h.a.i nghén của Tô Tú Tú hơn nhiều, chỉ là một trận tuyết rơi, đường xá bên ngoài trơn trượt, Hàn Kim Dương bảo cô xin nghỉ ngơi thêm một thời gian.
Người càng nghỉ càng lười, nhất là mùa đông, sáng sớm thể dậy thì ai mà bò khỏi chăn ấm nệm êm.
Dù cũng thiếu tiền, Tô Tú Tú liền an tâm khểnh.
Có lẽ thấy đều mua viện t.ử, Hàn Kim Vũ cũng động lòng, cuối tuần đến tìm Hàn Kim Dương, hỏi thăm xem cái viện thứ hai nhắc đến còn bán , nếu bán thì sẽ lấy.
"Bán thì chắc chắn là bán , vội, dù em cũng lo chỗ ở." Hàn Kim Dương nghĩ một lát .
Hàn Kim Vũ xác định mua, Hàn Kim Dương tự nhiên càng để tâm đến việc , cũng cuối tháng, bảo Hàn Kim Vũ rằng chuyện nhà cửa thu xếp xong.
Căn nhà hai tiến, ngay phía viện ba tiến của bọn họ, cách hai con hẻm, tính là quá xa.
Căn nhà lâu ở, chút bừa bộn, nhưng dọn dẹp sạch sẽ là thể ở .
Chủ nhà hôm nay việc đến , trực tiếp đưa chìa khóa cho Hàn Kim Dương, bảo bọn họ tự xem, ông đang cần bán gấp, chỉ lấy bốn ngàn năm trăm đồng, bao gồm bộ đồ đạc bên trong.
Hàn Kim Dương dẫn vợ chồng Hàn Kim Vũ dạo một vòng từ trong ngoài, "Căn nhà rộng hơn bảy trăm mét vuông, tổng thể vẫn , nếu hai em chê rộng, giá cả cũng chấp nhận thì thể mua."
Người bình thường là chê nhà nhỏ, nhưng vợ chồng Hàn Kim Vũ đúng là chê chỗ quá rộng.
Nhà họ chỉ ba , ở căn nhà lớn thế , trống huơ trống hoác, cảm giác lắm.
"Hơi rộng quá thật, Đại Ca, kiểu nhà như của còn căn nào nữa ?" Ngô Tĩnh Thu xoay sang hỏi.
Hàn Kim Vũ cô xong, lắc đầu bảo: "Đừng nghĩ nữa, thấy kiểu viện mà Lưu Tiêu mua , chúng chỉ một gia đình ba , bảy gian phòng là quá đủ , chủ yếu là hậu viện một mảnh đất, thể trồng rau, trồng hoa."
"Chỗ hẻo lánh, em thể chấp nhận ?" Hàn Kim Dương hỏi.
「Chẳng cả, chúng còn nhà lầu, trạch t.ử như dưỡng lão .」 Ngô Tĩnh Thu hồi tưởng căn nhà của Lưu Tiêu, quả thực , cái sân lớn như , còn thể nuôi vài con gà, cần lo lắng về trứng gà nữa.
Hàn Kim Dương gật đầu, bọn họ mua nhà, vẫn là bọn họ thích mới .
「Vậy sẽ tìm kiếm thêm cho các .」
Cứ thế Hàn Kim Vũ cần, Hàn Kim Dương hỏi Quách Thắng Lợi một , đó cũng chê lớn quá.
「Bọn họ đều cần, cần, hơn bốn ngàn đồng mua một cái nhị tiến viện, hời.」 Tô Tú Tú nắm tay Hàn Kim Dương, đôi mắt sáng lấp lánh .
「Chúng hai cái trạch t.ử, một cái ôn tuyền biệt viện , còn nữa ?」 Hàn Kim Dương buồn hỏi.
「Muốn chứ, giờ m.a.n.g t.h.a.i thêm một đứa, một cái tam tiến trạch t.ử, một cái nhất tiến trạch t.ử, đến lúc đó phân chia thế nào đây, thêm cái nhị tiến nữa là , đúng, còn nghĩ cách kiếm thêm cái ôn tuyền biệt viện nữa, nếu sẽ khó phân chia.」 Tô Tú Tú chọc chọc mặt Hàn Kim Dương, .
Hàn Kim Dương xoa xoa huyệt thái dương, 「Đâu cần kỹ lưỡng thế, đến lúc đó ước tính một chút, chia hai phần, cho tụi nó bốc thăm, bốc trúng cái nào thì tính cái đó.」
Tô Tú Tú nghĩ , cách quả là .
「 , Tiểu Nguyệt lén lút hỏi em, bên tin tức gì của Nghiên Nghiên , đó giờ cuộc sống định , càng tìm đứa trẻ.」 Tô Tú Tú đẩy đẩy Hàn Kim Dương, hỏi.
「Không , vợ chồng Trương Đại Điền cẩn thận, chắc là để bất cứ ai đứa trẻ do họ sinh , nên chọn một nơi mà tất cả đều quen họ.」 Hàn Kim Dương bất lực .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hai đang chuyện thì thấy Tô Vĩnh Cường thở hổn hển , sắc mặt khó coi, vành mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn : 「Tú Tú, Nãi Nãi , Lệ Lệ và Yến Yến bọn họ đều đang đợi ở đầu hẻm, cô...」
Thấy Tô Tú Tú, Tô Vĩnh Cường mới nhớ cô đang mang thai, quẹt mặt một cái, 「Cô đừng về nữa, đợi đến lúc phát tang mới gọi cô.」