[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 348: Bảo tàng
Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:03:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tú Tú bê nước, thấy Hàn Kim Dương mở cửa phòng sách , bèn theo xem thử, hít một khí lạnh.
「Xì, chủ cũ ngôi nhà gan lớn thật đấy, ông sợ phát hiện ?」 Tô Tú Tú kinh ngạc hỏi.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Xua xua tay, đợi bụi tan bớt, hai phòng, chỉ thấy ba mặt tường là những giá sách cao chạm trần chất đầy sách, mặt đất còn nhiều rương gỗ, Hàn Kim Dương mở , bên trong vẫn là đủ loại sách vở.
「Sách trong rương bao giờ, là bản thảo quý hiếm gì chứ?」 Tô Tú Tú cẩn thận cầm một cuốn sách lên, khẽ lật , từ ngữ tối nghĩa khó hiểu, nhẹ nhàng khép đặt chỗ cũ.
Nhiều sách quý thế , đủ thấy chủ cũ yêu sách đến nhường nào, nỡ vứt bỏ tiêu hủy cũng là lẽ thường tình.
「Bố, , hai phát hiện bảo tàng gì thế?」 Thạch Đầu thấy tiếng kinh ngạc của Tô Tú Tú, lạch bạch chạy tới, thấy nhiều sách như cũng thốt lên, 「Nhiều sách thế cơ ạ?」
「 , đều là tài sản quý báu mà tổ tiên để , vài ngày tới hai cái sạp tre, mang đống sách phơi một chút, là mốc mất.」 Tô Tú Tú thấy mấy cuốn sách mọt đục, xót xa .
Hàn Kim Dương gật đầu, y cũng ý đó.
Căn phòng là sách, giờ cũng đồ đạc phơi sách, dứt khoát lau chùi gì nữa, giữ khô ráo sẽ hơn.
Phát hiện nhiều sách như , khi dọn dẹp các phòng khác, Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú đều chú ý hơn, ngộ nhỡ điều gì bất ngờ thì .
Chỉ là Hàn Kim Dương và Tô Tú Tú đều phát hiện gì, ngược Thạch Đầu đột nhiên chạy tới gọi họ, vẻ mặt hưng phấn.
「Bố, , mau theo con.」
Hai , theo Thạch Đầu đến gian tai phòng phía Đông ở hậu viện, cách bài trí căn phòng giống cho hầu ở, hoặc là cho con gái, hoặc là cho Tiểu Thiếp, cũng Thạch Đầu phát hiện thứ gì mà khiến Thạch Đầu khích động đến .
「Bố, , lúc nãy con lau bụi, phát hiện viên gạch cử động , hai thử xem.」 Thạch Đầu mắt sáng lấp lánh họ.
Hàn Kim Dương cúi xuống, lắc lắc lên xuống trái , đúng là cử động thật, dùng lực ấn trong một cái, ấn nổi, kéo ngoài thì khe hở quá nhỏ, điểm tựa.
Y nghĩ một lát, ngoài xách hộp dụng cụ , lấy tua vít cậy từng chút một, mà cậy thật.
Y và Tô Tú Tú , chừng giấu thứ gì thật.
Thạch Đầu bên cạnh hưng phấn đến đỏ bừng mặt, hạ giọng hỏi: 「Mẹ, nhà đào bảo tàng ?」
「Đào xem mới , khi chẳng gì .」 Tô Tú Tú bình tâm trạng, giả vờ bình tĩnh .
Sau khi viên gạch rút , việc đào những viên gạch khác trở nên dễ dàng hơn nhiều, chẳng mấy chốc, Hàn Kim Dương đào một miệng hố 60 x 60, Hàn Kim Dương cúi xuống thử, tối đen như mực, chẳng thấy gì cả.
「Bố, đào rộng thêm tí nữa.」 Thạch Đầu thúc giục.
「Không , những viên gạch còn đều cố định , chỉ dùng tay thì đào , giờ rộng thế cũng , chỉ là chúng mang đèn pin, trong cũng chẳng thấy gì, đành đợi .」 Hàn Kim Dương do dự một chút .
Thạch Đầu chút thất vọng, 「Hay là chúng đến hợp tác xã mua hai cây nến, con nhỏ, con xem cho.」
Tô Tú Tú lườm Thạch Đầu một cái, 「Nói bậy bạ gì đó, còn tình hình bên trong thế nào, con là đứa trẻ chẳng gì cả, trong .」
Hàn Kim Dương cũng lườm Thạch Đầu một cái, 「Gấp cái gì, nhà là của , lúc nào đến mà chẳng , đợi bố chuẩn sẵn đồ nghề , cẩn thận bao giờ thừa.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-348-bao-tang.html.]
Bị bố liên tiếp dạy bảo, Thạch Đầu chỉ đành kìm nén cái tâm trạng rục rịch, luyến tiếc miệng hố, gặng hỏi Hàn Kim Dương khi nào mới đến đào.
「Cuối tuần , lúc đó thong thả mà đào.」 Hàn Kim Dương nghĩ một lát .
Thạch Đầu thất vọng "a" lên một tiếng, còn đợi một tuần nữa, thế thì Thạch Đầu sốt ruột c.h.ế.t mất.
Nói thật, Tô Tú Tú cũng thấy quá lâu, cô ít tiểu thuyết đào bảo tàng trong Nhà Cũ, giờ họ đào thật, phấn khích là dối, cô cũng tò mò bên trong gì?
Hàn Kim Dương thấy biểu cảm của hai con, bất lực lắc đầu, 「Vậy thì chiều nay, lát nữa ăn cơm trưa xong, bố về lấy đèn pin và dụng cụ, ?」
「Tuyệt quá, bố là giỏi nhất.」 Thạch Đầu dẻo miệng .
Nghi là đào bảo tàng, mấy cũng chẳng còn tâm trí mà dọn vệ sinh nữa, trầm ngâm một lát, dứt khoát giờ về nhà lấy dụng cụ luôn.
Đợi Hàn Kim Dương lấy đồ thì gần mười hai giờ, y đồng hồ đeo tay hỏi: 「Có ăn cơm ?」
「Bố, con đói, chúng xem .」 Thạch Đầu lập tức .
Hàn Kim Dương liếc Thạch Đầu một cái, tiếp tục Tô Tú Tú, thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, nhịn một bữa thì , y là đang hỏi Tú Tú.
「Em cũng thấy đói lắm, chúng xem xem bên trong gì .」 Tô Tú Tú cũng tò mò kém.
Hàn Kim Dương gật đầu, y bảo Tô Tú Tú và Thạch Đầu ở bên ngoài, tự xem , nguy hiểm gì mới gọi họ .
「Không , Thạch Đầu ở ngoài, em cùng .」 Tô Tú Tú trực tiếp từ chối.
「Tại chỉ con ở ngoài, con cũng .」 Thạch Đầu bất mãn .
「Thôi , hai con đừng loạn, thủ , chuyện gì thật thì một còn chạy , mang theo hai thì chạy nổi .」 Hàn Kim Dương nghiêm nghị .
Thấy , Tô Tú Tú Hàn Kim Dương quyết định, nghĩ kỹ thì y đúng, nếu nguy hiểm, họ chỉ vướng chân vướng tay.
「Không thì thôi .」 Tô Tú Tú nhíu mày.
Những năm , ngoài tiền lương của hai , Hàn Kim Dương thỉnh thoảng mang một ít tiền về, cho nên tiền tiết kiệm của họ thực sự ít, hiện tại còn hai tòa nhà, một vườn suối nước nóng, cho dù gì, đợi đến những năm chín mươi mua thêm vài căn nhà, gia đình họ cũng thể đếm tiền, căn bản cần thiết vì tiền tài hư ảo mà mạo hiểm.
Hàn Kim Dương khẽ , “Mọi nghĩ quá nhiều , chỉ là một tòa nhà nhỏ bình thường, bên trong thể nguy hiểm đến mức nào.”
Nói đoạn, Hàn Kim Dương bật đèn pin, cẩn thận chui trong.
Thạch Đầu bò ở đó ngừng , thỉnh thoảng gọi một tiếng Ba, thấy tiếng Hàn Kim Dương đáp mới thả lỏng đôi chút.
“Đừng lo lắng, Ba của con đúng, chính là một tòa nhà nhỏ bình thường, sẽ nguy hiểm gì.” Tú Tú tuy , nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm cửa hang.
Quá nửa tiếng đồng hồ, Hàn Kim Dương từ trong hang chui , sắc mặt đỏ bừng, vẫy tay gọi hai con, “Bên là mật thất bình thường, theo .”
Thạch Đầu liền kích động hỏi: “Ba, bên trong kho báu ?”
Hàn Kim Dương thần sắc thản nhiên, ngữ khí bình tĩnh : “Không thứ gì mấy , thôi, xem chút.”
Hai con , tiến mật thất.