[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 328: Chạy trốn

Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:02:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Hàn Kim Dương đến nhà Hàn Kim Vũ, gia đình ba đang ăn cơm.

 

Thấy Hàn Kim Dương đến, Ngô Tĩnh Thu lập tức dậy tiếp đón xuống, đó lấy một bộ bát đũa, "Đại Bá, chắc ăn cơm nhỉ, cứ ăn tạm một chút, để em xào thêm món nữa."

 

"Đừng bận rộn nữa, đến tìm Tiểu Vũ hỏi chút chuyện." Hàn Kim Dương chằm chằm Hàn Kim Vũ hỏi: "Tiểu Vũ, Kim Nguyệt thư cho chú ?"

 

"Thư ạ?

 

Không mà!" Hàn Kim Vũ ngơ ngác trả lời.

 

Hàn Kim Dương phản ứng của Hàn Kim Vũ, nhíu mày một cái, dối, là Kim Nguyệt chỉ cho thôi ?

 

Hắn lấy thư đưa cho Hàn Kim Vũ, để Tiểu Vũ tự xem.

 

Thư dài, Hàn Kim Vũ nhanh ch.óng xong, sắc mặt chút khó coi, "Đại ca, Kim Nguyệt đây là ý gì?

 

mang theo con lên Kinh Thành ?"

 

"Không chỉ , còn nhận một bưu phẩm, bên trong là quần áo của cô và đứa trẻ." Hàn Kim Dương trầm mặt .

 

Sắc mặt Hàn Kim Vũ đột ngột đổi, lo lắng hỏi: "Đại ca, Kim Nguyệt ly hôn chứ?

 

điên ?

 

Chuyện lớn như mà cũng bàn bạc với chúng lấy một lời?"

 

Hàn Kim Dương ngữ khí bình tĩnh : "Sau khi Tiểu Nguyệt nghiệp cấp ba, việc gì thương lượng qua với chúng ?"

Ba im lặng , lúc đó khuyên Hàn Kim Nguyệt đừng gả cho Du Quang Minh như , Tiểu Nguyệt c.h.ế.t sống , đó bảo họ ly hôn, Tiểu Nguyệt cũng một mực cố chấp, bây giờ mặc định Tiểu Nguyệt cứ thế mà sống cả đời, Tiểu Nguyệt đột nhiên ly hôn.

 

"Đại Ca, nếu Tiểu Nguyệt thực sự ly hôn, chúng ?" Hàn Kim Vũ mím môi hỏi.

 

Ngô Tĩnh Thu ở một bên ôm lấy Hàn Yên Nhiên, trong lòng vui lắm.

 

Trước đây, hai em nhà họ Hàn khuyên Hàn Kim Nguyệt về, Ngô Tĩnh Thu ý kiến, khi đó Yên Nhiên còn nhỏ, danh tiếng Cô Cô ly hôn ảnh hưởng nhiều đến Yên Nhiên.

 

Bây giờ thì , Yên Nhiên lớn thế , chính là lúc cần giữ thể diện, Hàn Kim Nguyệt ly hôn mang theo con về Kinh Thành, chắc chắn sẽ nhiều , Yên Nhiên còn mặt mũi nào khác nữa.

 

Hàn Kim Dương chú ý tới sự đổi thần sắc của Ngô Tĩnh Thu, trong lòng khẽ thở dài, thể trách Ngô Tĩnh Thu, chỉ thể trách Hàn Kim Nguyệt việc quá thiếu não.

 

"Mấy ngày , chúng luân phiên nhà ga đợi, đón thì tiên đừng đưa về nhà, cứ ở nhà khách , đợi chuyện hỏi rõ ràng mới tính bước tiếp theo." Hàn Kim Dương suy tính một chút .

 

Ngô Tĩnh Thu thấy cách , cẩn thận kéo kéo tay áo Hàn Kim Vũ, hiệu cho Nhị Ca đồng ý.

 

Hàn Kim Vũ Ngô Tĩnh Thu một cái, Yên Nhiên một chút, do dự hồi lâu, gật đầu : "Được."

 

Buổi tối, vợ chồng giường, hồi tưởng Tiểu Nguyệt khi quen Du Quang Minh đó thực sự là một cô nương ngoan ngoãn hiểu chuyện.

 

"Cũng Du Quang Minh điểm nào , lừa Tiểu Nguyệt xoay như chong ch.óng." Tô Tú Tú bất đắc dĩ .

 

"Tiểu Nguyệt nếu lời chúng thì những năm nay cũng chịu khổ thế ." Hàn Kim Dương hận sắt thành thép.

 

Tô Tú Tú vỗ vỗ cánh tay , "Tiểu Nguyệt sắp về , chuyện gì thì cứ từ tốn ."

 

"Ừ." Hàn Kim Dương đáp một tiếng, bàn luận nhiều về em gái Hàn Kim Nguyệt .

 

Tô Tú Tú ngủ dậy, nghiêng đầu một chút, Hàn Kim Dương còn ở đó, ước chừng là nhà ga canh Hàn Kim Nguyệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-328-chay-tron.html.]

Liên tiếp hai ngày, lúc năm giờ sáng Ngày Thứ Ba, Hàn Kim Dương thấy Hàn Kim Nguyệt tóc tai bù xù, mặt mày tái nhợt, đang ôm con.

 

"Về ?" Hàn Kim Dương thấy Hàn Kim Nguyệt mắt đầy mệt mỏi, môi khô nứt, dù cũng là em gái ruột yêu thương nhiều năm, lòng khẽ mềm một chút, đón lấy đứa trẻ, nhạt giọng : "Theo ăn sáng ."

 

Trên đường , hai em đều gì, thực Hàn Kim Nguyệt mở lời, nhưng thấy biểu cảm của Hàn Kim Dương dám nữa.

 

"Đến , sư phụ, cho chúng hai bát đậu nành, hai cái bánh." Hàn Kim Dương tìm một góc xuống, lướt qua Hàn Kim Nguyệt từ xuống , "Hai đứa trẻ ?"

 

Hàn Kim Nguyệt thấy Đại Ca cuối cùng cũng mở miệng, vội vàng : "Đại Ca, em là trốn về."

 

Hàn Kim Dương nhíu mày, "Ý gì đây?"

 

Bây giờ xã hội cũ , nơi Hàn Kim Nguyệt ở cũng là thành phố tỉnh lỵ, cần gì trốn?

 

"Đứa thứ ba em sinh là con gái, nhà Du Quang Minh thích lắm, nhưng em ngờ, họ âm thầm bàn bạc định đem con cho khác, đây là đứa con em m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh , em đời nào đồng ý." Hàn Kim Nguyệt chút kích động .

 

"Cho nên em mang con chạy về đây?" Hàn Kim Dương thản nhiên hỏi.

 

Thần sắc Hàn Kim Nguyệt tối sầm, rụt rè gật đầu.

 

Hàn Kim Dương nhắm mắt , hít một thật sâu : "Anh đưa em nhà khách, đó gọi điện thoại cho Du Quang Minh."

 

"Đại Ca, về nhà ?" Hàn Kim Nguyệt mím mím môi, "Anh và Nhị Ca vẫn chịu tha thứ cho em ?

 

Em , em về là ly hôn với Du Quang Minh dù thế nào nữa, em tuyệt đối để mang con ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Hàn Kim Dương liếc Tiểu Nguyệt một cái, nên, chỉ cần Du Quang Minh đảm bảo đưa con , dỗ dành vài câu, Tiểu Nguyệt sẽ tha thứ cho , đó theo về đúng ?

 

"Hàn Kim Nguyệt, em gả xa bao nhiêu năm, đột nhiên một mang theo đứa con nhỏ thế về Tứ hợp viện,, em nghĩ tới hàng xóm láng giềng sẽ gì về em ?

 

Quay em phủi m.ô.n.g mang con theo Du Quang Minh về, với chị dâu và Thạch Đầu sẽ chịu sự chỉ trỏ của , bao gồm cả gia đình Tiểu Vũ nữa, em từ khi nào trở nên ích kỷ như ?" Hàn Kim Dương gắt gao hỏi.

 

Mặt Hàn Kim Nguyệt trắng bệch , khi Tiểu Nguyệt phát hiện Du Quang Minh mặc định việc mang con gái nhỏ cho, cả đều ngây dại, lúc đó ý nghĩ duy nhất là mang con lên Kinh Thành tìm hai trai, thực sự cân nhắc đến những chuyện .

 

"Đại Ca, là em thiếu suy nghĩ, nhưng em thực sự ý hại ." Hàn Kim Nguyệt vội vàng giải thích.

 

Hàn Kim Dương nắm lấy chuyện mà truy cứu mãi, một tờ giấy chứng nhận phận, mở cho Hàn Kim Nguyệt một gian phòng.

 

"Em ở đây nghỉ ngơi, gọi điện cho Du Quang Minh." Hàn Kim Dương thích Du Quang Minh nhưng Tiểu Nguyệt cứ thế mang con chạy về, bên chắc chắn sẽ báo cảnh sát, đến lúc Công An bên đó gọi điện đến đơn vị của hoặc Tiểu Vũ thì sẽ càng phiền phức hơn.

 

Điện thoại reo ba tiếng, bên truyền đến một giọng dịu dàng.

 

" tìm Du Quang Minh ở bộ phận kỹ thuật xưởng thép, tên Hàn Kim Dương."

 

Đợi bảy tám phút, Hàn Kim Dương mới nhận điện thoại gọi của Du Quang Minh.

 

"Đại Ca, Tiểu Nguyệt tìm ?

 

Thực sự chỉ là hiểu lầm thôi, Tỷ Tỷ của em chỉ bâng quơ một câu, ngờ Tiểu Nguyệt tin là thật, Đại Ca, Tiểu Nguyệt ở bên cạnh ?

 

Em với cô vài câu." Du Quang Minh lo lắng .

 

"Sáng nay cô đến, hiện đang nghỉ ngơi, chỉ báo cho một tiếng là Tiểu Nguyệt về Kinh Thành, chuyện khác tự mà giải thích với Tiểu Nguyệt." Hàn Kim Dương vốn định mắng vài câu, nhưng nghĩ đến dáng vẻ của Hàn Kim Nguyệt, bực cúp máy, gì thêm.

 

Nói gì chứ?

 

Chỉ cần Du Quang Minh dỗ dành vài câu, Hàn Kim Nguyệt hòa với , cuối cùng biến Hàn Kim Dương thành kẻ chẳng mặt cả hai bên.

 

 

Loading...