[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 287: Muốn con của tôi?
Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:32:38
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cút
Sau tết Đoan ngọ, thời tiết ấm áp hơn nhiều, Tú Tú đang cùng Hàn Kim Dương giặt ga giường vỏ gối, định chăn đệm dày , buổi tối đắp nóng .
Thạch Đầu đang chơi cùng các bạn ở sân , Mã Đại Mạ trấn giữ, cũng sợ bọn trẻ chạy ngoài.
"Đại mạ , cho hỏi Tú Tú nhà ?"
Mã Đại Mạ tiếng ngẩng đầu, thấy tới khỏi nheo mắt , đừng thấy bà tuổi cao nhưng trí nhớ , đây chẳng là và chị dâu của Tú Tú !
"Các là ai ?
Tìm Tú Tú việc gì?" Mã Đại Mạ hỏi vẫy tay với Điềm Điềm đang chơi đùa.
Điềm Điềm lớn tuổi hơn một chút, cũng lanh lợi, lập tức hiểu ý Mã Đại Mạ, chạy nhỏ bước tìm Tú Tú, "Dì Tú, bên ngoài hai Cô Gái tìm dì, Mã nãi nãi cố ý ngăn , bảo con báo tin."
Tú Tú ngẩn một lát, thể khiến Mã Đại Mạ cố ý ngăn cản, còn đặc biệt bảo Điềm Điềm báo , tới là ai cần cũng .
"Hay là sang nhà Trần Phi lánh một lát?" Hàn Kim Dương nhíu mày.
Tú Tú lắc đầu, "Tính tình họ thế nào em rõ nhất, Kim Thiên tìm em thì ngày mai họ vẫn sẽ đến, chi bằng gặp sớm, giải quyết sớm cho xong."
Tú Tú rửa tay, bước chân sân , liếc một cái, quả nhiên là Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa.
"Tú Tú, đại mạ, chúng thấy Tú Tú , chúng đây, chúng rảnh sẽ chuyện trò nhé." Vương Ái Hương khách sáo .
"Được, hai mau qua đó ." Mã đại má thấy Tú Tú tới, liền hiểu cô gặp mặt, tự nhiên sẽ ngăn cản.
"Mẹ, chị dâu, theo con nào." Tú Tú chào hỏi một tiếng, xoay dẫn họ đến nhà họ Hàn.
Hiếm thấy, hai mà tay , mang theo hai lọ đồ hộp, một gói giấy dầu bọc đồ, chừng là đường hoặc bánh kẹo, Tú Tú ngửa đầu Bầu Trời, xem xem mặt trời mọc từ hướng Tây .
"Tú Tú, căn nhà của con dọn dẹp thật ." Vương Ái Hương đ.á.n.h giá từ xuống , cảm thán .
"Tạm bợ thôi ạ, hai hôm nay rảnh rỗi đến chỗ con thế ?" Tú Tú rót cho hai , hỏi với vẻ mấy nhiệt tình.
"Hừ, con đến, thì chỉ chúng đến thăm con thôi." Vương Ái Hương lườm Tú Tú một cái, quẹt mắt : "Con thật là kẻ nhẫn tâm, bao nhiêu năm nay đều về nhà, càng dẫn con cái về thăm chúng ."
Tú Tú thầm lạnh trong lòng, về?
Về gì?
Tặng đồ còn chẳng lời t.ử tế, cô bệnh, mắc gì tự tìm tội .
"Thôi , chúng ai còn lạ gì ai nữa, chuyện gì thì cứ thẳng ." Tú Tú thẳng vấn đề.
"Tú Tú..." Trương Liên Hoa đỡ Vương Ái Hương, chút đồng tình cô, "Mẹ thật sự nhớ em , cũng xem các cháu, cho nên mới tới tìm em, em...
em thể chuyện với như ?"
Tú Tú thấy dáng vẻ chồng cô dâu họ cùng chung mối thù, họ cứ nhắc đến con cái, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ nực .
"Hai hôm nay đến tìm con, là vì đứa trẻ đấy chứ?" Tú Tú thấy sắc mặt họ đổi, thần sắc nghiêm , "Các quá kế con của Nhị Ca?
Hừ, đừng mơ nữa, Nhị Ca Thím Hai sẽ đồng ý ."
Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa , hiệu bằng mắt, cuối cùng Trương Liên Hoa thắng thế, để Vương Ái Hương mở lời.
"Mục đích chúng đến hôm nay đúng là vì đứa trẻ, nhưng mà...
con của Nhị Cường." Vương Ái Hương liếc Trương Liên Hoa một cái, thị tiếp lời.
Trương Liên Hoa nghĩ đến Thạch Đầu hoạt bát đáng yêu thấy ở tiền viện, Hàn Kim Dương cần mẫn, trầm cao lớn trai, sang khuôn mặt Tự Ngọc của Tú Tú, nghiến răng một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-287-muon-con-cua-toi.html.]
"Tú Tú, em chúng vì đứa trẻ mà đến, hẳn cũng Đại Ca em thể sinh con , em giúp chúng , sinh một đứa trẻ cho chúng ?"
Nghe , Tú Tú dám tin họ.
Cái quái gì thế?
Hóa nãy giờ họ đang nhắm cô.
"Không đời nào, đến việc em còn nghĩ kỹ sinh đứa thứ hai , dù sinh đứa thứ hai, em cũng thể đưa cho khác." Tú Tú cạn lời .
"Tú Tú, đây sai , nhưng Vĩnh Kiện là Đại Ca của con, con nỡ lòng nó tuyệt tự ?" Vương Ái Hương nài nỉ.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tú Tú đảo mắt trắng dã, nhạo: "Hắn còn nỡ dùng em gái để đổi lấy tiền đồ, con gì mà nỡ tuyệt tự chứ?"
"Tú Tú, chuyện bắt con kết hôn với Lưu Tiểu Bảo đều là ý của và ba con, Đại Ca con xưa nay vốn hiền lành ít , quyết định của chúng nó đều phản đối, cho nên trách nó .
Con xem con còn trẻ, con và Kim Dương sức khỏe , sinh mấy đứa cũng , còn Đại Ca con...
hu hu, bác sĩ cái hạt giống gì đó của nó , thể con của riêng nữa.
Tú Tú, con thương hại Đại Ca con , sinh một đứa cho nó, hứa Đại Ca Đại Tẩu chắc chắn sẽ lấy tính mạng mà thương yêu đứa trẻ ." Vương Ái Hương vơ hết lầm về .
"Con một nữa, thể nào, tuyệt đối thể nào." Tú Tú chút do dự từ chối.
Đùa cái gì , cô còn tính đến chuyện sinh đứa thứ hai, những dám tính toán lên đầu cô.
Còn sinh mấy đứa thì sinh, coi cô là heo nái chắc?
Huống hồ họ nuôi nổi, mắc mớ gì đem cho khác, còn là loại như Tô Vĩnh Kiện và Trương Liên Hoa.
"Tú Tú, chị dâu lạy em, chị...
chị dập đầu với em, em giúp chúng chị ..." Trương Liên Hoa thấy giọng của Vương Ái Hương thu hút sự chú ý của ít , nhân cơ hội quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, van nài t.h.ả.m thiết.
"Tú Tú, chuyện gì thế ?" Kim đại má với tư cách là vợ của đại gia quản sự viện ba, tự nhiên mặt.
"Tú Tú, thế?
Họ bắt nạt em ?" Hàn Kim Dương bỏ dở đống quần áo đang giặt dở, gạt đám đông , ánh mắt lạnh lùng quét qua Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa.
Dám bắt nạt Tú Tú, bất kể họ là ai, đều sẽ khách sáo.
Tú Tú thậm chí chẳng buồn Trương Liên Hoa đang quỳ đất, sắc mặt khó coi : "Đại Ca của khám là sinh , với Đại Tẩu ép sinh một đứa để quá kế cho Đại Ca."
"Hả?" Kim đại má và trong viện thảy đều kinh ngạc Vương Ái Hương và Trương Liên Hoa.
Đàn ông sinh , hoặc là nhận nuôi một đứa, hoặc là quá kế con của em trai, hoặc là em cùng họ hàng, chứ gì chuyện quá kế con của chị em gái gả .
"Tô Tú Tú, con thể chuyện Đại Ca con sinh ngoài?" Vương Ái Hương quan tâm đến điều hơn.
"Các dám , tại vợ ?
Chuyện đồng ý, bản còn nỡ để Tú Tú chịu khổ sinh con nữa, các thật, mở miệng là đòi Tú Tú sinh cho các một đứa.
Hơn nữa, Tú Tú dù sinh mấy đứa cũng đều là con của nhà họ Hàn , liên quan gì đến nhà họ Tô các ?
Nể bà là của Tú Tú, bây giờ dẫn thị ngay lập tức, nếu đừng trách trở mặt nhận ." Hàn Kim Dương sa sầm mặt .
Không ai trách Hàn Kim Dương lời khó , đổi là họ, lời chỉ thể khó hơn.
Con cái nhà ai chẳng là bảo bối, nuôi nổi, huống hồ còn chào đời nhòm ngó, đặt địa vị ai mà chẳng thấy ghê tởm?