[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 231: Phân gia
Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:22:34
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quà tặng kèm cho nước ngoài, dĩ nhiên mang đặc sắc Hoa Quốc, gần dịp Tết, đó chính là câu đối, bao lì xì, l.ồ.ng đèn cộng thêm thiệp chúc mừng, hình như Bộ Ngoại giao đời cũng tặng như .
Câu đối thể mời các đại thư pháp gia , cấp bậc nào thì dùng thư pháp gia tương ứng, bao lì xì thể dùng lụa là để , đó thêu chữ và hoa văn cát tường, nghĩ đến bao lì xì, Tô Tú Tú nhanh ch.óng vẽ mấy mẫu, đó yên nữa, cầm bản thiết kế tìm Chủ Nhiệm Diêu.
“Nhìn xem, hai chắc chắn là họ hàng.” Trương Diên Hà thấy Tô Tú Tú về bao lâu cầm bản thiết kế tìm Chủ Nhiệm Diêu, nghiến răng .
Đồng nghiệp bên cạnh cô lùi xa một chút, bất kể Tô Tú Tú và Chủ Nhiệm Diêu họ hàng , việc Chủ Nhiệm Diêu coi trọng Tô Tú Tú là sự thật, mà Trương Diên Hà đây cứ bắt nạt Tô Tú Tú, cô thù dai ?
Ôi chao, tránh xa Trương Diên Hà một chút, tuyệt đối đừng để liên lụy.
Tô Tú Tú thật sự Trương Diên Hà diễn nhiều trò như , cô đem ý tưởng của với Chủ Nhiệm Diêu, còn đưa bản thiết kế vẽ xong cho bà xem.
“Chủ nhiệm thấy thế nào ạ?” Tô Tú Tú mong đợi Chủ Nhiệm Diêu.
Hoa Quốc nay thường tặng đồ sứ hoặc cùng các vật phẩm quý giá, năm nay thêm thêu thùa là vì hàng thêu năm ngoái bán chạy, bàn đến chuyện khác, cái bao lì xì bằng lụa cộng thêm thêu thùa, ý tưởng sáng tạo .
Chủ Nhiệm Diêu xem qua bản thiết kế, : “Ý tưởng tệ, thế , cô về tiếp tục nghĩ thêm các mẫu khác, tương tự như loại hình , đem hỏi xưởng trưởng xem .”
Tô Tú Tú gật đầu, về tiếp tục nghĩ mẫu, cô cảm thấy dù chọn thì xưởng cũng thể đem nước ngoài bán, hoặc dùng vải vụn để , đủ loại màu sắc, khi mua quần áo thì tặng một cái, chắc chắn sẽ thích.
Nghĩ đến cái , Tô Tú Tú chỉ giới hạn ở những lời chúc Tết cát tường mà còn cả các chữ ý nghĩa khác, như là hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi, thăng tiến từng bước, cô tin nước ngoài thích những ý nghĩa lành.
Bận rộn cả ngày, thiết kế khá nhiều, nhân lúc Chủ Nhiệm Diêu tan , Tô Tú Tú đem hết qua cho bà xét duyệt, nếu khả thi thì cuối năm thể xuất một lô hàng.
“Được, sẽ cân nhắc , cô về .” Chủ Nhiệm Diêu gật đầu.
Tô Tú Tú vốn hỏi ý tưởng buổi sáng thông qua , thấy Chủ Nhiệm Diêu nhiều nên đành rời .
Về đến nhà, Tô Tú Tú thấy Thạch Đầu đó chơi hổ vải, định rửa tay mới bế nó, ngờ nó vươn đôi tay nhỏ xíu, miệng còn gọi lớn: “Ma...
Mama...”
Tô Tú Tú lập tức đầu , kinh hỉ Thạch Đầu, “Ơ, Thạch Đầu, là gọi ?
Gọi một tiếng nữa xem nào.”
“Ma...
Mama...” Thạch Đầu vươn đôi tay nhỏ, nôn nóng gọi.
“Ơi ơi, ở đây.” Khoảnh khắc , Tô Tú Tú chỉ cảm thấy trái tim mềm nhũn như nước, vui mừng rạng rỡ bế Thạch Đầu lên, với Hàn Kim Dương đỗ xe : “Kim Dương, Thạch Đầu gọi , nó gọi em là .”
“Nghe thấy , Thạch Đầu, ba là ai?
Gọi ba ...” Hắn đón lấy Thạch Đầu, hai tay xốc nách nó, nhấc lên n.g.ự.c.
Thạch Đầu ngoảnh đầu , đôi chân nhỏ đạp loạn xạ, gọi: “Mama...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-231-phan-gia.html.]
Ma...
Mamama...”
“Ái chà, Thạch Đầu sợ .” Tô Tú Tú vội vàng bế Thạch Đầu, nhu giọng : “Ơi, ở đây, bế Thạch Đầu.”
Hàn Kim Dương véo nhẹ cái mũi nhỏ của Thạch Đầu, “Đồ Lương Tâm nhỏ bé, ba mà cũng gọi.”
“Còn nữa, nó cũng gọi Cô Cô !” Hàn Kim Nguyệt ghé sát mặt Thạch Đầu, giả vờ , “Thạch Đầu, gọi Cô Cô , là Cô Cô đấy.”
Thạch Đầu tưởng cô đang chơi với , vung vẩy đôi tay nhỏ nhào tới.
Hàn Kim Dương cam lòng, khi ăn cơm xong còn bế Thạch Đầu bắt nó gọi ba, kết quả Thạch Đầu cứ lờ .
“Đại Ca, Thạch Đầu mới gọi thôi mà, cứ từ từ.” Nhị Ca .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hàn Kim Dương đành bỏ cuộc, để Tô Tú Tú bế rửa m.ô.n.g, cùng Nhị Ca trò chuyện.
“Đại Ca, ký túc xá em nhờ sư phụ xin duyệt .” Nhị Ca đột nhiên .
Hàn Kim Dương sững sờ Nhị Ca, “Ký túc xá?
Ý chú là gì?
Chú định dọn ?”
“Vâng.” Nhị Ca gật đầu, thấy Hàn Kim Dương định phản đối liền vội vàng : “Đại Ca, em , khi em việc , trong viện Phúc Châu em, cảm thán em vận khí , chứ bao nhiêu lời tiếng , em và Tĩnh Thu kết hôn, nhà ba công nhân, khối trong lòng mất cân bằng , đợi đến khi Đại Tẩu cũng việc thì họ bắt đầu đỏ mắt, chỉ viện mà mấy viện bên cạnh cũng khối , hiện tại mới là một bức thư tố cáo, đợi năm nay Tú Tú cũng tham gia công tác, e là sẽ nhiều thư tố cáo hơn.”
“ đấy Đại Ca, chúng em cũng cả nhà sống cùng cho náo nhiệt, nhưng tình cảnh nhà , ở chung một chỗ quả thật gây chú ý.” Ngô Tĩnh Thu lên tiếng.
Rõ ràng, vợ chồng bọn họ bàn bạc kỹ .
Hàn Kim Dương nhíu mày : “Các chú cần lo lắng, sẽ nhanh ch.óng tìm kẻ tố cáo.”
“Tìm sẽ còn khác, sắp tới vận động thanh niên trí thức về nông thôn, những bậc Cha Mẹ con cái về quê, hoặc đám tri thanh , liệu nổi nhà , tìm một đống tội danh gán lên nhà , một hai thì ai tin, nhưng nhiều thì ?
Đại Ca, thấy mấy vị lãnh đạo lớn đó , oai phong bao, giờ cũng chẳng ...” Tiểu Vũ nghiêm túc phân tích.
“Tiểu Vũ, các chú dọn ngoài yên tâm, là để chúng dọn .” Hàn Kim Dương nghĩ là giống Tô Vĩnh Cường, tìm một căn nhà gần xưởng may, như Tô Tú Tú còn gần hơn.
Tiểu Vũ kinh ngạc bật dậy, “Đại Ca, nhăng cuội gì thế?
Anh là trưởng t.ử của Hàn gia, tổ trạch đương nhiên do thừa kế, hơn nữa con , ba ở căn nhà rộng một chút, tóm , đạo lý nào là chúng em ở đây còn các dọn cả.”
“Tổ trạch với chẳng tổ trạch, lúc Cha Mẹ còn sống chia căn nhĩ phòng cho chú, cho nên căn nhà một phần của chú.” Hàn Kim Dương nghiêm túc .
Tiểu Vũ lắc đầu, thật, bao giờ nghĩ đến chuyện tranh nhà với Đại Ca.