[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 167: Vừa ngu vừa độc

Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:18:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong cái gùi đan bằng tre, đập mắt là cam, Hàn Kim Dương lấy một cái chậu , đựng đầy một chậu, đó là lê, đó trực tiếp cho thùng gạo, đến hơn hai mươi quả, đó là táo, loại nhiều nhất, ít nhất cũng ba bốn mươi quả.

 

Đừng là Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt, Tú Tú thấy nhiều hoa quả thế cũng chấn động.

 

"Chiều nay ngoài là để kiếm những thứ ?

 

thế?" Tú Tú nhỏ giọng hỏi.

 

"Một em của chạy xe tải đường dài, cụ thể thế nào đừng hỏi, cũng rõ lắm, tóm đừng rêu rao, tự ở nhà lén ăn là ." Hàn Kim Dương Hàn Kim Nguyệt, "Đặc biệt là em, chỉ ăn ở nhà thôi, tuyệt đối mang ngoài, ?"

 

Hàn Kim Nguyệt cạn lời : "Đại Ca, em bao giờ đáng tin ?"

 

Năm nay cô bé mười sáu tuổi chứ sáu tuổi, hơn nữa, lúc sáu tuổi cô bé đạo lý tiền tài để lộ .

 

Bỗng nhiên nhiều hoa quả như , mấy trong nhà đều vui vẻ, Hàn Kim Dương bưng cam đưa đến mặt họ, "Ăn một quả , ăn , ngọt lắm."

 

Tú Tú nhớ đến quả Văn Đán mà Hạ Bảo Lan đưa, vội vàng : "Đợi , Bảo Lan cho bốn múi Văn Đán, trai em mang từ Hải Thị về, cái bóc , ăn cái ."

 

Lấy từ trong tủ , mỗi chia một múi, Hàn Kim Vũ kinh ngạc hỏi: "Cái giống cam quá, nhưng to hơn cam bao nhiêu ."

 

"Đâu chỉ múi giống, lúc bóc , nó chính là một quả cam lớn, to bằng đầu em , mau lên, nếm thử xem ngon ." Hàn Kim Nguyệt mong đợi cả buổi chiều, nên cô bé kịp đợi mà c.ắ.n một miếng, "Ái chà, đắng thế ?"

 

Hàn Kim Dương khẽ : "Đây là bưởi, lớp vỏ bên ngoài đắng, bóc ăn múi bên trong."

 

Tú Tú đang nghĩ cách bảo họ cách ăn, lời Hàn Kim Dương , kinh ngạc hỏi: "Anh ăn ?"

 

Hàn Kim Dương gật đầu, đơn vị cũ của đó từng ở miền Nam, nên ăn qua nhiều trái cây miền Nam, bưởi chính là một trong đó.

 

Biết cách ăn, Hàn Kim Nguyệt vội vàng bóc , những tép bưởi rõ rệt, c.ắ.n một miếng nhỏ, tặc lưỡi, đôi mắt sáng lên vì vui sướng.

 

"Tẩu t.ử, ngọt lắm, mau ăn , em gì?"

 

Mọi , đùn đẩy, mỗi tự ăn múi của .

 

Tú Tú phát hiện, quả Văn Đán ngọt hơn một chút so với bưởi cô từng ăn đây, chắc là giống khác , dù đối với cô hiện tại mà , đều ngon.

 

Ăn xong cái , Tú Tú ăn một quả cam, Hàn Kim Vũ ăn nửa quả, đưa nửa quả còn cho Tú Tú.

 

"Chị ăn nổi nữa, chú tự ăn ." Tú Tú dựa Hàn Kim Dương, xoa bụng, khó chịu nhíu mày.

 

Tối nay cô ăn một bát sủi cảo lớn, ăn mấy miếng vịt , ăn một múi bưởi và một quả cam, bây giờ cảm thấy no quá .

 

"Khó chịu ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-167-vua-ngu-vua-doc.html.]

 

Anh đỡ em vài vòng cho tiêu cơm." Hàn Kim Dương thấy , vội vàng .

 

Tú Tú gật đầu, thực qua cơn đó là thôi, quả nhiên, vài vòng, nghỉ ngơi một lát, bụng còn khó chịu nữa.

 

"Em đấy, đừng để no quá." Hàn Kim Dương nỡ Tú Tú nửa câu nặng lời, trái còn chút tự trách.

 

Cũng tại đó bản lĩnh, nên Tú Tú thấy đồ ngon mới thèm đến mức , nếu thường xuyên ăn, cô còn ăn đến mức no quá ?

 

Tú Tú thấy sắc mặt đó đúng, hỏi một câu, Phụt một tiếng nước mắt, thấy pua , chứ thấy ai tự pua chính bao giờ.

 

"Anh nghĩ bậy bạ gì thế, ăn uống ngày thường của em hề kém, ngoài gõ cửa từng nhà mà xem, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nào ăn uống dinh dưỡng như em?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Lúc đầu mỗi ngày một quả trứng gà, Tú Tú ăn sợ , mới đổi thành hai ngày hoặc ba ngày một quả, một tuần thể ăn thịt hai đến ba , ngày nào cũng lương thực tinh, ở thời đại , đó là điều kiện sống mà nhiều mơ cũng dám nghĩ tới.

 

"Anh còn nỗ lực, phấn đấu để ngày nào em cũng ăn thịt." Hàn Kim Dương nắm lấy tay Tú Tú.

 

Khóe miệng Tú Tú cong lên, đầu tựa vai , giọng nhẹ nhàng: "Em thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại."

Có lẽ cuộc sống thuận tiện như hậu thế, ăn uống cũng bằng hậu thế, nhưng bầu khí sinh hoạt của thời đại thực sự hơn tương lai gấp trăm , ngàn .

 

Ngày mười bảy tháng mười hai, thời tiết hôm nay chút âm u, Tú Tú chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách, húp một bát cháo nhỏ cùng Tiểu Nguyệt và Vương Mỹ Quyên thêu hoa.

 

"Không tại , mí mắt em cứ giật liên hồi." Hàn Kim Nguyệt đặt kim chỉ xuống, chút bồn chồn .

 

Tú Tú liếc cô một cái, cũng đặt kim chỉ xuống, hỏi Vương Mỹ Quyên: "Cô tháng tư năm sinh, định xong ai đến giúp cô Ở Cữ ?"

 

Nhắc đến chuyện , Vương Mỹ Quyên tức chịu nổi, "Bà Bà sức khỏe , thuộc kiểu một bước thở ba cái, đến lúc đó là bà chăm sóc chăm sóc bà còn chừng.

 

Thế nên tìm , bảo bà đến chăm Ở Cữ, giúp công , đưa hai mươi đồng, đợi bà về cũng chắc chắn để bà tay .

 

chị dâu chuyện, sợ đến chăm sóc , liền lập tức bám lấy , tháng t.h.a.i ngay, với rằng, lúc sinh con thì thể chị đang nặng nề, chắc chắn thể đến chăm sóc ."

 

Tú Tú ngẩn , chị dâu nhà đẻ của Vương Mỹ Quyên thật sự thú vị, để cho chồng chăm sóc Cô Nhỏ mà thà tự m.a.n.g t.h.a.i thêm đứa nữa.

 

"Trước đó chị sinh mấy đứa ?" mà cũng giỏi thật, t.h.a.i là ngay.

 

"Chị giỏi lắm, phía bốn thằng cu, tự thấy là công thần của nhà họ Vương, suốt ngày nghênh ngang hống hách." Vương Mỹ Quyên nghĩ đến chị dâu là bực .

 

" là giỏi thật." Tú Tú đến lượng con cái mà chị sinh.

 

Vương Mỹ Quyên mới ngoài hai mươi, chị dâu cô thì lớn hơn bao nhiêu, bốn đứa con , giờ m.a.n.g t.h.a.i đứa nữa, chẳng lẽ định hướng tới tám chín đứa !

 

"Giỏi giang gì chứ, bố đều sầu đây, bốn thằng cu , thêm mấy đứa nữa thì nuôi chẳng nổi, đến việc cưới vợ cho chúng." Vương Mỹ Quyên lắc đầu, cảm thấy chị dâu đúng là hạng đàn bà ngu độc.

 

 

Loading...