[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 156: Mùi chua nồng của tình yêu
Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:18:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực cần tìm , chính Tú Tú cũng thể đổi với cô , nhưng phía Đông Tử, cô chút Tín Nhiệm nên vẫn sự dè chừng.
Còn về việc Diệp Hiểu Hồng và Vương Hướng Đông nghi ngờ là cãi , họ dù cũng là vợ chồng, đang mang thai, ngày nào đó hòa, Diệp Hiểu Hồng chắc chắn sẽ kể hết chuyện với Vương Hướng Đông.
Hàn Kim Dương về, thấy thịt là Diệp Hiểu Hồng tới, hơn nữa còn là giấu Vương Hướng Đông đến đổi len, khỏi nhướng mày.
“Em thực sự tò mò ?
Người quen của ở nhà máy thép nhiều, xa, Quân T.ử còn cùng bộ phận với Vương Hướng Đông, hỏi thử ?” Hàn Kim Dương hỏi.
Tú Tú liếc một cái, “Chuyện riêng của khác liên quan gì đến em, đúng , mai sang chỗ Nhị Tỷ của em một chuyến.”
Vì sự cố đột xuất của Tiểu Vũ mà đến giờ họ vẫn tặng quà đáp lễ, Mã gia chắc chắn sẽ nghĩ họ là lũ keo kiệt chỉ nhận mà cho.
“Nên như .” Hàn Kim Dương gật đầu, đưa quả óc ch.ó bóc vỏ cho Tú Tú, “Ăn nhiều một chút, cái bổ cơ thể.”
Khi thấy lời , Hàn Kim Dương liên lạc với đồng đội cũ ở Nam Khương, nhờ đó kiếm cho một ít, thể trả tiền hoặc đổi đồ.
Tú Tú xem mạng nhiều , ăn nhiều óc ch.ó thì đứa trẻ sẽ thông minh hơn nhiều, cô tuy tin chuyện lắm nhưng các loại hạt cho sức khỏe là thật, đặc biệt là trong thời đại thiếu thốn cái ăn cái mặc , chắc chắn thể bổ sung dinh dưỡng.
Hai đang bóc ăn thì thấy Tô Vĩnh Cường khoác gùi, lông mi đầy sương trắng .
“Nhị Ca, về ạ?” Tú Tú vui mừng .
Tô Vĩnh Cường vì biểu hiện xuất sắc nên giành cơ hội đến viện nghiên cứu học tập trong thời gian Hai Mươi Ngày, cho nên dạo Tú Tú gặp .
“Ừm, chiều nay về, đó họp một lát, mãi đến tận bây giờ mới tan .” Tô Vĩnh Cường hà lòng bàn tay, xoa xoa, “Có gì ăn ?
Đồ uống cũng ?”
“Có ạ, hôm nay nấu canh xương, Kim Dương, mau múc cho Nhị Ca em bát canh.” Tú Tú vội vàng .
“Không cần , để tự .” Tô Vĩnh Cường đặt gùi xuống, quen cửa quen nẻo lấy bát đũa, tự múc cho một bát canh, uống vài hớp, cơ thể tức thì ấm áp trở , “Ngon quá, Tiểu Vũ nấu đúng ?”
“Nhị Cường Ca, đoán sai nhé, canh hôm nay là em hầm đấy.” Hàn Kim Nguyệt thấy tiếng Tô Vĩnh Cường liền từ lầu chạy huỳnh huỵch xuống, “Thế nào, hương vị thua kém gì trai em chứ?”
Tô Vĩnh Cường đầy miệng củ cải và màn thầu, chỉ thể giơ ngón tay cái với cô để tỏ ý cô đúng.
Hàn Kim Nguyệt hất cằm : “Đợi một thời gian nữa, sẽ thấy em nấu còn ngon hơn cả Nhị Ca em cho mà xem.”
“Ái chà!” Hàn Kim Nguyệt ôm đầu, thấy Hàn Kim Vũ liền giận dữ lườm , “Nhị Ca, sợ em vượt qua ?”
“Mới khen một câu mà vênh váo , gia vị hôm nay ai cho hả?” Hàn Kim Vũ với Tô Vĩnh Cường: “Nhị Ca, đừng khen nó, con bé chịu lời khen .”
Tô Vĩnh Cường nuốt đồ ăn trong miệng, : “Anh bảo mà, hương vị giống hệt như em , ha ha ha, , Tiểu Nguyệt còn nhỏ, đợi lớn thêm chút nữa chắc chắn sẽ giỏi hơn Nhị Ca em thôi.”
Hàn Kim Nguyệt xì một tiếng, rõ ràng đều là cho muối, nước tương và rượu như , vị khác biệt nhiều thế nhỉ?
Bây giờ trời lạnh, thức ăn rời khỏi lò là lâu nguội, nên mấy dứt khoát vây quanh lò mà ăn, Tú Tú còn nhiều cải thảo, giá đỗ và đậu phụ, ăn nhúng, giống như ăn lẩu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-156-mui-chua-nong-cua-tinh-yeu.html.]
“Phù, đợi tí, cởi cái áo khoác , lát nữa ăn tiếp.” Tô Vĩnh Cường cởi áo khoác, cầm một cái màn thầu, nhưng ăn chậm hơn một chút.
“Nghe viện nghiên cứu ở đó bữa nào cũng thịt, đói đến nông nỗi ?” Hàn Kim Nguyệt tò mò hỏi.
Tô Vĩnh Cường xua tay, “Toàn là tin đồn thôi, cùng lắm là một tuần hai bữa thịt, mà còn giới hạn lượng nữa, đào bữa nào cũng thịt, vùng Tây Bắc bên đó cũng như thế.”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
“Thế thì cũng đến mức để đói chứ.” Tú Tú thấy vẫn đang nhét đồ miệng.
“Anh lấy phần thịt của đổi lấy tài liệu học tập .” Tô Vĩnh Cường ăn hết cái màn thầu trong tay, tựa lưng ghế, lười biếng xoa bụng, “Đại Hữu thư về , em nhận ?”
“Nhận ạ, còn gửi nhiều hoa quả khô và thịt khô nữa, em đang định gửi chút đồ gì đó cho .” Tú Tú .
Tô Vĩnh Cường gật đầu lắc đầu, “Em đừng lo, thiếu cái gì , để gửi qua cho là .”
Nghỉ ngơi một lát, xách gùi , từ bên trong lấy một túi hồng táo, một túi óc ch.ó và một túi nho khô.
“Anh chia bốn phần, chỗ sư phụ , Quách Linh và em, còn cả ở quê nữa, chỗ em thì hồng táo và óc ch.ó nhiều hơn một chút, mấy thứ cho trẻ con.”
“Anh Đại Hữu cũng gửi cho em , chỗ mang về tự ăn , đừng đưa em.” Tú Tú nhất quyết lấy.
“Đưa thì em cứ cầm lấy, ăn chẳng lẽ ?
Đừng quên xưởng chúng gì.” Tô Vĩnh Cường nháy mắt với Tú Tú.
Họ là xưởng thực phẩm, lúc bánh nhân hạt, một loại hạt khô cho lắm đều là nhân viên tự ăn, nhưng mang khỏi xưởng, nên Tô Vĩnh Cường cũng lấy cho Tú Tú loại đó.
“Cứ nhận lấy , em và con cần bồi bổ nhiều.” Hàn Kim Dương ở bên cạnh đế thêm một câu.
“ thế, khách khí với trai gì.” Tô Vĩnh Cường cứng rắn .
“Vậy cảm ơn Nhị Ca.” Tú Tú , thầm ghi nhớ trong lòng, Tô Vĩnh Cường kết hôn hoặc vợ sinh con thì trả .
Tô Vĩnh Cường chủ yếu đến để đưa đồ, sẵn tiện ăn ké một bữa cơm, giờ đồ đưa, cơm cũng no, liền chuẩn dậy về.
Tú Tú tiễn cửa, do dự một hồi, cuối cùng vẫn đem chuyện của Vương Hướng Đông và Diệp Hiểu Hồng cho , khuyên giải mà là cho , Vương Hướng Đông thực sự đổi .
Đến cả vợ đang m.a.n.g t.h.a.i con mà còn thể mặc kệ, thì liệu còn đoái hoài đến tình Huynh Đệ xưa ?
“Anh , em yên tâm , Nhị Ca em là đứa ngốc như Đại Hữu.” Tô Vĩnh Cường hít sâu một , : “Vào , bên ngoài trời lạnh, thiếu gì thì cứ bảo , bây giờ công việc , khả năng giúp em.”
“Vâng, em , và Quách Linh thế nào ?
Nếu hai đều thấy thì sớm lo liệu công chuyện .” Sắp biến động , hai lén lút yêu đương nhỡ kẻ tâm tố cáo thì chuyện đùa .
Nhắc đến Quách Linh Linh, Tô Vĩnh Cường nhịn sờ sờ mũi, ngây ngô : "Tuần xin nghỉ nửa ngày tìm cô , chúng cùng trượt băng, nhỉ? Chúng , còn về việc bao giờ kết hôn, theo Linh nhi."
Nhìn bộ dạng nồng nặc mùi vị chua khét của tình yêu , Tú Tú nhịn mà rùng một cái, quả nhiên, yêu đương khiến trở nên ngớ ngẩn.
"Hai là , lúc nào đó, hãy dẫn Linh Linh cùng đến ăn cơm." Tú Tú .