[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 136: Cách giải quyết vấn đề

Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:17:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ khi Tôn Đại Hữu , Tú Tú mới gặp một , khi đó hào hứng bừng bừng, hôm nay vô cùng chật vật.

 

Thật sự là chật vật, tóc tai rối bù, mặt móng tay cào mấy vệt đỏ tươi rớm m.á.u, tay áo xé rách, bông treo lủng lẳng ở đó chực rụng.

 

"Rốt cuộc xảy chuyện gì?" Tú Tú rót cho Tôn Đại Hữu một ly , lo lắng hỏi.

 

"Chuyện ở xưởng thép nhà , bọn họ dẫn theo bao nhiêu đến xưởng thép quậy phá, trốn ở trong thành phố ăn ngon mặc , quản sống c.h.ế.t của trưởng bối trong nhà." Trong ánh mắt Tôn Đại Hữu mang theo oán hận.

 

Trưởng bối?

 

Từ khi c.h.ế.t, cha cưới kế, cái nhà đó còn chỗ cho dung ?

 

Mấy năm những năm sáu mươi , nếu Đông T.ử và Nhị Cường đưa núi, sớm mịa nó c.h.ế.t đói .

 

Những năm gần đây, mười bữa nửa tháng về nhà, ai từng hỏi một câu ?

 

" vốn dĩ học Đông T.ử phân gia, nhưng bọn họ đồng ý, chẳng qua là lo lắng danh tiếng , sớm thế loạn một trận." Tôn Đại Hữu quẹt mặt, hối hận .

 

"Hừ, lũ sói hổ báo nhà , cho dù phân gia , bọn họ cũng sẽ tới quậy." Tô Vĩnh Cường cau c.h.ặ.t mày, "Chuyện , ngoài mấy chúng , còn ai nữa?"

 

Tôn Đại Hữu lắc đầu, vẻ mặt mệt mỏi, bây giờ truy cứu cái , việc cấp bách là giải quyết những ở quê .

 

"Giường trải xong , Đại Hữu, rửa mặt , bộ quần áo, đó chúng xuống từ từ nghĩ cách." Hàn Kim Dương từ lầu xuống, bình tĩnh .

 

Chịu ảnh hưởng từ cảm xúc của , Tôn Đại Hữu còn hoảng loạn như nữa, định thần , rửa mặt quần áo , quần áo là của Hàn Kim Dương, vặn thể mặc.

 

Tú Tú bưng một đĩa Đậu Phộng chiên, lấy một bình rượu, để bọn họ thong thả uống trò chuyện.

 

"Cảm ơn." Tôn Đại Hữu đợi Hàn Kim Dương rót đầy rượu, uống cạn một , dần dần khôi phục lý trí, "Chuyện , e là dễ giải quyết như ."

 

Người nhà họ Tôn công việc , hoặc là nhường công việc , hoặc là nộp tiền lương lên, nếu bọn họ sẽ chịu thôi .

 

Tô Vĩnh Cường trầm ngâm một lát, "Hay là gọi bí thư và các thúc công lên, ký với bọn họ một bản khế ước, mỗi tháng nộp bao nhiêu tiền lương, quản chuyện của nữa."

 

"Không , tiền lương của , dựa cái gì mà đưa cho bọn họ?" Tôn Đại Hữu đen mặt, với những nhà họ Tôn , cho một xu cũng thấy nhiều.

 

"Bọn họ gì để quan tâm , thể dùng cái đó để nắm thóp bọn họ." Hàn Kim Dương ngón trỏ nhẹ nhàng gõ xuống bàn, đề nghị.

 

Tôn Đại Hữu Hàn Kim Dương ý gì, đáng tiếc ở nhà họ Tôn thông hành .

 

"Ông nội của , trong lòng chỉ bản lão thôi, bất kể là Vợ con trai cháu trai, đều quan trọng bằng lão, vô dụng thôi."

 

"Cái cái xong, trực tiếp rể , gả luôn, chuyển hộ khẩu , từ đó nửa xu quan hệ với nhà họ Tôn nữa." Tô Vĩnh Cường chút nóng nảy .

 

Tôn Đại Hữu đảo mắt một cái, cái ý kiến thối gì , ở rể mà dễ như ?

 

"Ăn cơm , ăn no mới sức nghĩ cách." Hàn Kim Vũ xong cơm, bưng thức ăn nóng hổi qua.

 

Cải thảo hầm đậu phụ, bên trong còn cho cả nấm hương khô, măng khô, đậu que khô, thịt lợn rừng hun khói, ăn kèm với bánh ngô, thật tuyệt phẩm.

 

Tôn Đại Hữu húp một ngụm canh, liền bắt đầu vùi đầu ăn, một nồi thức ăn lớn như , một ăn hết một phần ba, còn ăn năm cái bánh ngô, nếu cuối cùng thực sự ăn trôi nữa, còn nhét thêm một chút.

 

"Có đến mức đó , quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i cũng ăn khỏe bằng ." Tô Vĩnh Cường lườm một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-136-cach-giai-quyet-van-de.html.]

 

Tôn Đại Hữu ợ một cái rõ to, một tay chống đỡ, ngả , khoan khoái : "Chẳng còn cách nào, Tiểu Vũ thực sự quá ngon, lâu ăn bữa nào miệng thế ."

 

Hàn Kim Vũ ngại ngùng , định thu dọn bát đũa, Tú Tú đoạt lấy.

 

"Để chị."

 

"Mọi đều đừng động, để ." Tôn Đại Hữu dậy xỏ giày, hì hì định rửa bát.

 

"Được , cứ tiếp tục nghĩ cách , để em dọn cho, cũng mệt." Tú Tú định xuống giường, Hàn Kim Dương giữ , chỉnh gối dựa cho cô.

 

"Cô cứ im ở đây dựa , để ."

 

Đến cuối cùng, ngoại trừ Tú Tú và Hàn Kim Vũ, những còn đều việc, Hàn Kim Dương dọn bàn giường, Tôn Đại Hữu rửa bát, Tô Vĩnh Cường quét nhà, đông sức mạnh lớn, nhanh thu dọn xong .

 

"Anh Đại Hữu, em thấy thế , đứa trẻ mới sữa ăn, cũng là công việc, về thôn tìm trưởng bối và bí thư than khổ một chút..." Tú Tú đột nhiên nhỏ giọng : "Anh bỏ chút tiền, nhờ họ ép chuyện xuống, nhất là trực tiếp phân gia, giải thích nguyên do với lãnh đạo xưởng thép, tình huống của , lãnh đạo chắc chắn thể thông cảm."

 

Tôn Đại Hữu trầm tư, cách quả thực khả thi, tuy rằng cũng tốn tiền, nhưng thà cho ngoài còn hơn cho cái gia đình đó.

 

Ngày Thứ Ba, Tôn Đại Hữu chào hỏi Tú Tú và một tiếng, trực tiếp .

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Bước cổng xưởng thép, cứ cảm thấy chỉ trỏ , Tôn Đại Hữu tâm lớn, căn bản thèm để ý bọn họ, trực tiếp đến xưởng việc.

 

Không bao lâu , sư phụ hiện tại của Tôn Đại Hữu đến tìm , là phòng nhân sự bảo qua đó một chuyến.

 

Trên đường , Tôn Đại Hữu chút lo lắng, bây giờ chỉ là công nhân tạm thời, xưởng sẽ trực tiếp đuổi việc chứ?

 

"Đồng Chí Tôn Đại Hữu, chào , mời đợi một lát, chủ nhiệm họp , một lát nữa sẽ về." Nữ cán bộ phòng nhân sự khách khí .

 

"Ồ ồ, đây đợi là ." Tôn Đại Hữu dám , ngộ nhỡ lãnh đạo ấn tượng với càng thì .

 

Không đợi lâu lắm, chừng bảy tám phút, chủ nhiệm phòng nhân sự , thấy Tôn Đại Hữu ở cửa văn phòng , liền gật đầu với , mở cửa hiệu cho .

 

"Tôn Đại Hữu , , cần câu nệ như ." Vạn chủ nhiệm xuống đối diện , chuẩn một chút : "Biết tại tìm đến ?"

 

Tôn Đại Hữu xuống, thấy lời bật dậy, chút bất lực : "Biết ạ, vì chuyện của nhà , lãnh đạo, thực sự hiếu thảo, hiện giờ là công nhân tạm thời, một tháng mười bốn đồng tiền lương, hộ khẩu thành thị, tự tìm lương thực nộp cho nhà ăn, tiền lương đủ ăn uống, thực sự lực bất tòng tâm."

 

"Chuyện và lãnh đạo cấp thể thông cảm, nhưng Cha Mẹ dường như thông cảm, một sẽ hai, thể đảm bảo bọn họ tới nữa ?

 

Lại tới xưởng nữa thì tổn hại đến danh tiếng của xưởng thép, thể hiểu ?" Vạn chủ nhiệm một cách đầy thâm thúy.

 

Trong miệng Tôn Đại Hữu thấy đắng chát, ý chính là xưởng chuẩn đuổi việc ?

 

" mà..." Vạn chủ nhiệm quan sát Tôn Đại Hữu, thấy căng cứng, hì hì : "Biết xây dựng tuyến ba ?"

 

Tôn Đại Hữu khựng , "Biết ạ, ngài định cho tuyến ba?"

 

Vạn chủ nhiệm dậy, vỗ vỗ vai Tôn Đại Hữu, "Người trẻ tuổi, phát huy tinh thần sợ chịu khổ, ngại khó khăn, Tổ quốc bây giờ đang cần ."

 

Chỉ cần còn những nhà họ Tôn , ở kinh thành đừng hòng An Sinh, nếu Tây Bắc, thể cắt đứt với nhà họ Tôn, ngoài , còn thể trở thành công nhân chính thức, thể báo đáp Tổ quốc, một mũi tên trúng nhiều đích.

 

Trầm ngâm một lát, Tôn Đại Hữu nghiêm túc : "Vạn chủ nhiệm, quyết định , báo danh tham gia xây dựng tuyến ba."

 

 

Loading...