[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 102: Bà đúng là Bà Bà tốt
Cập nhật lúc: 2026-01-05 09:10:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Vĩnh Cường hơn bốn giờ dậy , chỉ vài bộ quần áo mà hơn một giờ đồng hồ, còn gội đầu, xức dầu, tinh thần phấn chấn đến Hàn gia.
lúc Hàn Kim Vũ đang bánh bao, Tinh Tinh rửa tay gia nhập luôn.
「Chị dâu.」 Hàn Kim Vũ gọi một tiếng, đưa rau thái cho Tú Tú xem, 「Làm hai món chay, đó thêm món trứng sốt tương, ạ?」
Tô Tú Tú xem qua một chút, lá củ cải, khoai tây sợi, thịt băm, nguyên liệu chuẩn đầy đủ, mấy bọn họ ăn đủ.
「Được chứ, đủ .」 Tô Tú Tú gật đầu.
Có Tô Tú Tú gia nhập, tốc độ nhanh hơn nhiều, đợi đến khi em Quách Thắng Lợi đến nơi thì họ bắt đầu hấp bánh bao .
「Tiểu Vũ, món xào thơm quá, ê, cho nhiều ớt một chút, thích ăn cay.」 Quách Thắng Lợi vươn dài cổ, miệng cứ lẩm bẩm thôi.
「Đợi ăn mà còn nhiều yêu cầu thế, chỗ khác , đừng ở đây vướng chân vướng tay.」 Hàn Kim Dương dựng xe đạp xong, xách đồ nhà, với Tô Tú Tú: 「May mà sớm, còn sót bảy miếng bánh trứng cuối cùng, mua hết về .」
「Hai món xào, một món trứng sốt tương cộng thêm bánh bao và bánh trứng, đủ .」 Tô Tú Tú trút món rau Hàn Kim Vũ xào xong đĩa, .
「 mua vịt đây, khoai tây sợi đừng xào nữa.」 Quách Thắng Lợi lấy vịt thái miếng từ trong giỏ .
「Mua vịt gì?
Mua lúc nào thế?」 Hàn Kim Dương bảo Tiểu Vũ tiếp tục xào, bốn thanh niên, nếu thả cửa mà ăn thì chỗ vẫn đủ.
Tô Vĩnh Cường giơ tay, 「 mang đồ hộp với bánh mì.」
「Đồ hộp?
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Đồ hộp gì thế?」 Quách Linh đến bên cạnh Tô Vĩnh Cường.
Nửa phía gần Quách Linh bỗng trở nên tê dại, miệng lưỡi cũng trở nên vụng về, 「Hồng...
hồng đào đóng hộp, dùng bánh ngọt của xưởng đổi lấy đấy.」
「Em thích nhất là hồng đào đóng hộp.」 Quách Linh mỉm , hai con mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Tim Tô Vĩnh Cường đập thình thịch, 「Thật ?
Vậy để đổi thêm cho em.」
Quách Linh thấy bộ dạng ngốc nghếch của Tinh Tinh, Phụt thành tiếng, cho gốc tai Tô Vĩnh Cường đỏ bừng.
「Bánh bao xong đây, nào, tranh thủ lúc nóng ăn một cái .」 Tô Tú Tú đưa cho mỗi một cái bánh bao, thỉnh thoảng liếc Tô Vĩnh Cường và Quách Linh, tệ, trông vẻ triển vọng.
Lúc xào rau thì , nhưng lúc trứng sốt tương, cái mùi thơm đó lập tức bay khắp cả viện.
Hà Ngọc Chi ở nhà bên cạnh hít hà, nước miếng suýt nữa chảy , liếc Bà Bà họ Lý đang nhào bột, hất cằm, 「Mẹ, cháu trai bà ăn trứng sốt tương .」
Bà Bà họ Lý định ăn trứng sốt tương gì mà ăn, nhưng thấy Hà Ngọc Chi xoa bụng, liền nuốt ngược lời định trong, đầy vẻ cam lòng : 「Được, lát nữa cho con.」
Lấy một cái bát úp lên khối bột, Bà Bà họ Lý bê một chậu quần áo bẩn đến viện thứ hai để giặt, qua cửa sổ nhà họ Hàn thấy Tô Tú Tú đang xếp bánh bao ở đó, bèn khinh bỉ một tiếng, chẳng qua chỉ là nhân viên thời vụ, một tháng cầm mười mấy đồng tiền lương mà cũng dám ăn bánh bao với trứng sốt tương, nhà họ Hàn sớm muộn gì cũng thị ăn cho sập tiệm.
Đi hai bước, thị trở , 「Tú Tú, đang hấp bánh bao ?
Cũng đúng, cô gầy quá, ăn nhiều , như mới dễ khai chi tán diệp cho nhà họ Hàn.」
「Vâng, lời bà, lát nữa cháu sẽ bảo Kim Dương mua thịt cho cháu ăn, Ngọc Chi m.a.n.g t.h.a.i , càng bồi bổ cơ thể, khi nào bà mua thịt thế?」 Tô Tú Tú híp mắt hỏi.
Nụ đắc ý mặt Bà Bà họ Lý bỗng biến mất, thị hừ lạnh một tiếng, 「Con dâu mang thai, còn thể bạc đãi nó ?
Bột nhào xong , trưa nay mì sốt tương cho nó, ngày mai sẽ mua thịt, để Ngọc Chi sinh cho nhà họ Lý chúng một thằng cháu nội béo mầm.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-102-ba-dung-la-ba-ba-tot.html.]
「Chao ôi, Bà Bà họ Lý bà đúng là một Bà Bà , Ngọc Chi ơi, Bà Bà của em trưa nay mì sốt tương cho em, ngày mai còn mua thịt cho em ăn nữa kìa, chậc chậc, em gả nhà họ Lý, gặp Bà Bà như thế đúng là phúc khí.」 Tô Tú Tú lớn tiếng gọi.
Nụ mặt Bà Bà họ Lý cứng đờ, định mở miệng thì thấy Hà Ngọc Chi ló đầu : 「Mẹ, quá, mai con ăn thịt kho tàu.」
Bà Bà họ Lý lập tức khổ sở cái mặt, ánh mắt Tô Tú Tú mấy thiện cảm, định mở miệng mắng thì thấy Hàn Kim Dương đến bên cạnh Tô Tú Tú, trầm mặt thị, thị liền nuốt lời trong, hừ nhẹ một tiếng, cam lòng bê chậu viện thứ hai giặt đồ.
Quách Linh âm thầm đến bên cạnh Tô Tú Tú, giơ ngón tay cái cho Tú Tú, 「Lợi hại quá, chị dâu.」
「Lợi hại gì chứ, thôi, chúng xuất phát sớm một chút.」 Cái gùi của Tô Tú Tú mới nhấc lên một nửa Hàn Kim Dương đón lấy.
「Để cõng.」
Hàn Kim Dương và Quách Thắng Lợi đều xe đạp, Tô Vĩnh Cường mượn của sư phụ đó, sáu ba chiếc xe đạp, xinh.
Nhìn dáng vẻ hớn hở của mấy , các bà đại ma trong viện đồng loạt cảm thán tuổi trẻ thật .
Đi ngang qua viện , Mã đại ma thấy đoàn bọn họ, sắc mặt bình thường chào hỏi, ngoại trừ Quách Thắng Lợi, những còn đều đáp lễ.
「Bà chắc chắn chuyện về em, mà còn mặt mũi chào hỏi?
Anh cũng thật là, đáp lời bà gì?」 Quách Thắng Lợi bực bội .
「Ít nhất thì mặt mũi bà chuyện của em, vả chuyện liên quan gì đến bà , vấn đề là Mã Đào.」 Quách Linh thản nhiên .
Thấy Quách Linh bình tĩnh như , Quách Thắng Lợi cũng dần bớt giận, khóe mắt liếc thấy Tô Vĩnh Cường, thấy đó sắc mặt bình thường, trong lòng thầm gật đầu, cũng , loại cổ hủ.
Ngọn núi họ định đến khá xa, chỉ tính riêng xe đạp mất gần một tiếng đồng hồ, lúc đến nơi, mấy đều thở phào nhẹ nhõm, đạp xe thì mệt, thì xóc đến ê ẩm.
「Biết thế thì xe khách cho , m.ô.n.g tê hết cả .」 Quách Linh ghé sát tai Tô Tú Tú nhỏ giọng .
「Chị cũng , dậm dậm chân , vận động gân cốt một chút, lát nữa còn leo núi.」 Tô Tú Tú ngửa đầu ngọn núi, trông vẻ cao lắm, chắc tầm một tiếng là leo lên thôi.
Ba tiếng , Tô Tú Tú chống nạnh, thở hổn hển hỏi: 「Còn bao lâu nữa mới đến ?」
Rõ ràng chẳng cao tí nào, mãi vẫn tới?
Hàn Kim Dương mở bình nước đưa cho Tô Tú Tú, 「Sắp , cứ tốc độ thì tầm một tiếng nữa là đến.」
Tô Tú Tú suýt nữa phun nước trong miệng , nhấp từng ngụm nhỏ nuốt xuống, 「Còn một tiếng nữa?
Không , em nổi nữa .」
Tô Tú Tú thụp xuống đất, bắt đầu ăn vạ.
Hàn Kim Dương xoay lưng xổm xuống, 「Anh cõng em.」
Tô Tú Tú liếc một cái, thấy Tô Vĩnh Cường dùng một cái gậy gỗ kéo Quách Linh, 「Anh tìm cho em một cái gậy gỗ , em thể tự leo lên.」
Chống gậy gỗ, Tô Tú Tú vô cùng hối hận vì leo núi, nhưng khi cô leo lên tới đỉnh núi, xuống cảnh chân, cảm thấy thật đáng giá.
「Linh Linh, đây em đến ?
Vậy em thể đưa dạo quanh đây ?」 Tô Vĩnh Cường lấy hết can đảm .
Quách Thắng Lợi "vụt" một cái dậy, em gái nhanh ch.óng tìm đối tượng là một chuyện, nhưng thật sự đến theo đuổi thì trong lòng y thấy thoải mái.
「Lão Quách, qua đây giúp một tay.」 Hàn Kim Dương đang xếp bếp, vẫy tay gọi Quách Thắng Lợi.
Tô Vĩnh Cường nhận ánh mắt ám thị của Hàn Kim Dương, liền nhe răng , thời khắc mấu chốt vẫn là Muội Phu đáng tin cậy.