Thập niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 26: Miệng người yêu thật thiếu đòn.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:34:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Thừa Cương ngắt lời cô: “Biết nợ nhiều thì lo mà giữ lấy cái mạng nhỏ đó cho . Đừng để ngày nào đó c.h.ế.t một cách rõ ràng, cũng thể tìm Diêm Vương đòi nợ!”
Liễu Phi Yên nghẹn họng, bóng dáng biến mất trong màn đêm.
Chị đại ở quầy lễ tân khách sạn c.ắ.n hạt dưa tặc lưỡi: “Này cô em, đó là yêu cô ? Nhìn thì cũng đàng hoàng đấy, cái miệng thiếu đòn thế!”
Liễu Phi Yên chỉ mỉm gì. Anh bây giờ vẫn còn sống , cơ thể khỏe mạnh, dù năng khó thì vẫn hơn nhiều so với kiếp liệt giường thể cử động.
Trong phòng, Tống Lệ Hoa sờ tấm chăn, tinh thần vẫn còn kích động nên ngủ .
“Phi Yên, đến tận bây giờ chị vẫn dám tin là, chị... Chị thật sự trốn !”
Liễu Phi Yên khoanh chân giường, xoa bóp bàn chân: “Chị lừa cả nhà đó như thế nào ?”
Tống Lệ Hoa ngước trần nhà: “Chị dùng t.h.u.ố.c ngủ của em đưa hạ bọn họ một chút, liều lượng nhiều. Mụ già đó thích ăn vụng, chị lén bỏ thêm t.h.u.ố.c phối giống riêng trong mấy cái bánh nướng.”
Cô quá hiểu bà La đó, bà là kẻ giỏi diễn kịch nhất.
Trước mặt cả nhà, lúc nào bà cũng luôn miệng rằng ăn ít để nhường cơm cho con cháu. Bà mà ăn thì mấy đứa con dâu đương nhiên cũng chẳng dám ăn nhiều, kẻo chồng mắng mỏ.
Ngoài miệng thì bà là ăn, nhưng đợi cả nhà ngủ say, bà lén lút ăn vụng những thứ bà giấu.
Quan trọng là bà đó còn thích uống rượu. Tống Lệ Hoa sợ bà xót con trai út mà ăn bánh nướng, nên hạ t.h.u.ố.c cả trong bình rượu.
Bà ăn bánh uống rượu xong, bước khỏi bếp là đầu óc bắt đầu mơ màng.
Tống Lệ Hoa thấy bà định về phòng nên cố ý chỉ phòng của :
“Mẹ, nhầm phòng , bên mới là phòng của chứ!”
Bà uống rượu ăn bánh, men bốc lên, choáng váng dữ dội.
“Cần mày . Tao... Tao tự !”
Bà chẳng thèm suy nghĩ, đẩy cửa phòng Tống Lệ Hoa leo lên giường luôn.
Tống Lệ Hoa cẩn thận giúp bà cởi sạch quần áo, giày tất, đắp chăn thổi tắt đèn dầu. Sau đó lặng lẽ trong phòng chứa củi bên cạnh, chờ Diêu Quý Quân tìm đến.
Ban ngày cô Diêu Quý Quân chặn đường định bậy, lúc đó vờ như hoảng hốt cầu xin Diêu Qúy Quân:
“Anh Quý Quân, giữa ban ngày ban mặt thế , nếu thấy thì em sống nữa.
Hôm nay Tiểu Khuông uống rượu ở nhà ông chú, tối về , nếu thực sự ...”
Tống Lệ Hoa dứt lời thẹn thùng cúi đầu.
Điều khiến Diêu Quý Quân sướng phát điên. Anh là kẻ háo sắc, thích cảm giác kích thích, đặc biệt thích lẻn nhà giữa đêm khuya, chuyện vụng trộm ngay sát vách phòng của cha chồng .
Anh khoái nhất là cảnh những cô vợ trẻ sợ nhà chồng phát hiện, dám , kêu dám kêu, mặc cho gì thì , c.ắ.n c.h.ặ.t môi dám phát một tiếng động nào.
Anh chỉ thích cái cảm giác lén lút đầy kích thích , nhất là khi đối phương càng sợ hãi, càng thấy hưng phấn hơn.
Anh thèm Tống Lệ Hoa từ lâu. Người đàn bà bắt cóc từ thành phố về, lúc mới đến da trắng nõn nà, dáng vẻ nhút nhát, liếc một cái rụng rời chân tay, khác hẳn với đám đàn bà quê mùa.
Đáng tiếc năm đó cha chê cô là hàng buôn bán, bảo là nhà cũng đến mức cưới nổi vợ, mua vợ quá mất mặt nên ép lấy một phụ nữ mặt đen như Trương Phi, hời cho thằng phế vật La Tiểu Khuông.
Nhà họ La nghèo, nhà cửa đơn sơ, ba em mỗi một phòng dễ phân biệt.
Diêu Quý Quân thuận lợi lẻn phòng La Tiểu Khuông, nương theo ánh trăng sờ lên giường, hừ, con đàn bà bề ngoài giả vờ bằng lòng, mà cởi sạch chờ .
Anh ngay mà, đàn bà đứa nào chẳng giống , bề ngoài đoan trang nhưng thực chất trong xương tủy thì...
Anh nhanh ch.óng cởi đồ chui chăn. Bà La góa bụa nhiều năm, lúc t.h.u.ố.c kích thích cho thần trí tỉnh táo, đột nhiên áp tới, não bộ còn khả năng suy nghĩ gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-thieu-tuong-menh-khong-con/chuong-26-mieng-nguoi-yeu-that-thieu-don.html.]
Thế là, hai họ như củi khô gặp lửa lớn...
Nghe xong lời kể của Tống Lệ Hoa, trong lòng Liễu Phi Yên thầm cảm thán. Kế hoạch quá tinh vi, nhưng nhờ bà La tham ăn, Diêu Quý Quân háo sắc nên mới thể thành công dễ dàng như .
“Chị Tống, chị hãy đổi tên , coi như con c.h.ế.t , bắt đầu sống một cuộc đời mới!”
Tống Lệ Hoa rưng rưng gật đầu: “Được!”
Cô Liễu Phi Yên sẽ sắp xếp , chỉ thực sự nợ cô quá nhiều.
“Phi Yên, em đừng về nhà cha em nữa, hãy về nhà chị . Cha chị vẫn thương chị, nhà chị cũng thiếu chỗ ở...”
“Vâng!” Liễu Phi Yên chìm giấc ngủ trong những lời kể của Tống Lệ Hoa.
Ngày hôm , Liễu Phi Yên cùng Tống Lệ Hoa tìm đến nhà họ Tống.
“Lệ Hoa?” Mẹ Tống rõ con gái, nước mắt trào :
“ là con , cuối cùng con cũng về !”
Tống Lệ Hoa định an ủi .
Thì thấy một giọng quen thuộc: “Mẹ, là em gái về ạ?”
Tống Lệ Hoa ngẩng đầu lên, thấy một ngờ tới xuất hiện trong nhà , cô nhịn sợ hãi hét lên:
“Mẹ, cô ... Sao cô ở trong nhà ?”
Liễu Phi Yên theo ánh mắt cô , thấy một phụ nữ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tay dắt một bé gái bốn, năm tuổi, đang mỉm lưng Tống.
Người phụ nữ đó gương mặt thanh tú, thoạt thuộc kiểu tính tình hiền lành, đôn hậu, giỏi giao tiếp.
hiểu , Liễu Phi Yên nhạy cảm nhận trong đôi mắt đầy ý của phụ nữ ẩn chứa một sự địch ý nhạt nhòa đối với Tống Lệ Hoa, khiến thấy khó chịu.
Mẹ Tống dường như nhận phản ứng gay gắt của con gái, vẫn giới thiệu với Tống Lệ Hoa:
“Lệ Hoa, con thế? Đây là Trương Thục Mai, bạn nhất của con hồi xưa đó, con nhớ ?
Cái đứa nhỏ thật hiểu chuyện, năm đó bỏ trốn theo , cả nhà vì tìm con mà tốn bao nhiêu công sức.
Thục Mai vì tìm con mà lo lắng đến sinh bệnh, ba con thích con bé nên cưới về, giờ con bé là chị dâu ba của con!”
“Chị dâu ba?” Nước mắt Tống Lệ Hoa rơi lã chã: “Cô là chị dâu ba của con? Mẹ, tại năm đó con mất tích ?
Là cô , chính là cô ! Cô lừa con đến nhà của cô , để họ bán con trong núi sâu!”
Mẹ Tống hề xót xa cho những gì con gái trải qua như Tống Lệ Hoa tưởng tượng, trái còn bất mãn :
“Con linh tinh gì thế! Những lá thư tình mà bạn trai cho con, cả chuyện con hẹn bỏ trốn với nó, cả nhà đều hết .
Thục Mai tìm cách để giấu giếm chuyện của con, con thể hiểu chuyện như thế, về chị dâu hại con!”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
lúc , ba của Tống Lệ Hoa cũng về đến nhà. Nhìn thấy Tống Lệ Hoa, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.
“Tống Lệ Hoa! Mày bỏ trốn theo trai, nhục mặt cái nhà như thế, còn vác mặt về đây !”
Anh ba định lao đ.á.n.h cô , nhưng Trương Thục Mai cản :
“Kiến Minh, đừng như . Lệ Hoa mới về, em hiểu lầm với gia đình cũng là bình thường. Đó là em gái ruột của , chuyện gì thì từ từ !”
Anh ba Tống Kiến Minh thốt những lời lạnh lẽo như băng đá, cứa lòng :
“Em gái ruột? Anh thà rằng nó c.h.ế.t quách ở bên ngoài, còn hơn là một đứa em gái mất mặt thế !”