Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 76: Cục Phân Gà Và Sự Trả Giá
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:34:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Quốc Lương từng tưởng tượng nhiều cảnh tượng, cũng từng nghĩ đến việc Chu Chiêu Chiêu sẽ tức giận chịu tha thứ cho .
cảm thấy những điều đó đều quan trọng, cô càng tức giận chứng tỏ cô càng để tâm đến .
Thế nhưng Thẩm Quốc Lương bao giờ nghĩ đến việc sẽ Chu Chiêu Chiêu trét đầy phân gà lên .
Thứ ghét nhất chính là phân gà.
“Cô điên !” Thẩm Quốc Lương quát lớn với Chu Chiêu Chiêu.
“ chỉ là cho cái đầu của tỉnh táo chút thôi.” Chu Chiêu Chiêu lạnh, “Trong mắt , còn bằng đống phân gà .”
“Phân gà còn là loại phân bón , còn chỉ là rác rưởi.” Chu Chiêu Chiêu châm chọc .
“Cút xa một chút,” cô tức giận , “Lần còn dám đến cửa nhà nhảm, vẫn sẽ dùng phân gà trét lên .”
Mẹ kiếp, quá xui xẻo.
Thẩm Quốc Lương chỉ tay Chu Chiêu Chiêu, tức đến mức nửa ngày nên lời, mùi hôi thối hun suýt chút nữa thì ngất xỉu.
“Cậu thật sự quá lợi hại!” Khấu Cẩm Khê bóng lưng chật vật của Thẩm Quốc Lương, giơ ngón tay cái lên.
“Chính là ngứa đòn.” Cô .
Thẩm Quốc Lương mang theo một đầy mùi phân gà mới khỏi thôn Tân Trại thì gặp Quách Phượng Cầm.
Quách Phượng Cầm nhíu mày , từ xa ngửi thấy mùi phân gà , tự nhiên cũng từ tới.
“Thẩm Quốc Lương,” Quách Phượng Cầm nhàn nhạt , “Cậu giỏi lắm.”
“Dì… Dì,” Thẩm Quốc Lương gọi một tiếng, với bà , “Dì… vẫn là nên khuyên nhủ Mẫn Mẫn cho , cháu căn bản yêu cô .”
“Cậu yên tâm,” Quách Phượng Cầm lạnh lùng , “Con gái là sinh viên đại học, chắc chắn sẽ tìm con trai ưu tú hơn .”
Thẩm Kiến Tân tưởng rằng ông trốn nơi khác là xong chuyện ?
Con gái của Quách Phượng Cầm bà dễ bắt nạt như .
Nói xong lời , Quách Phượng Cầm lạnh lùng liếc Thẩm Quốc Lương một cái, .
Không thèm để ý đến nữa mà về nhà.
Thẩm Quốc Lương chút cả sờ sờ mũi, ghét bỏ cởi áo khoác , thuận tay ném ruộng ở đầu thôn.
“Con định đấy?” Quách Phượng Cầm mới thôn thấy Chu Mẫn Mẫn điên cuồng chạy ngoài.
“Mẹ, thấy Quốc Lương ?” Chu Mẫn Mẫn , “Con Quốc Lương đến, hối hận nên đến tìm con ?”
“Chu Mẫn Mẫn, con tỉnh táo .” Quách Phượng Cầm hai tay nắm c.h.ặ.t lấy vai cô , “Thẩm Quốc Lương là loại cặn bã, con đừng ôm ảo tưởng gì với nữa.”
“Cho nên, là tìm Chu Chiêu Chiêu ?” Chu Mẫn Mẫn lớn, “Tại ? Con thích như , tại thể thích con chứ?”
“Con , đợi con lên đại học, đợi con gặp con trai ưu tú hơn, con sẽ phát hiện Thẩm Quốc Lương căn bản chẳng là cái thá gì cả.” Quách Phượng Cầm kiên nhẫn với cô .
“ con cứ thích .” Chu Mẫn Mẫn đỏ hoe mắt, “Mẹ, giúp con , con gả cho .”
Quách Phượng Cầm cảm thấy đầu óc Chu Mẫn Mẫn nhất định là hỏng .
Nhắm mắt cố gắng bình ý nghĩ cạy đầu cô xem bên trong chứa cái gì, bà kiên nhẫn : “Đồ rác rưởi mà Chu Chiêu Chiêu cần, con còn giữ gì?”
Chu Mẫn Mẫn đỏ mắt .
“Con yên tâm,” Quách Phượng Cầm âm trầm , “Con gái của còn đến lượt nhà họ Thẩm kén cá chọn canh .”
Thẩm Kiến Tân điều như , thì đừng trách bà khách khí.
Muốn trách, thì trách ông một đứa con trai gì.
Đã lựa chọn Chu Mẫn Mẫn, thì nên trân trọng, chứ hết đến khác đùa giỡn tình cảm của con bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-76-cuc-phan-ga-va-su-tra-gia.html.]
Chu Chiêu Chiêu những chuyện , Vương Diễm Bình ở tỉnh thành ba ngày trở về.
“Chiêu Chiêu, chị đàm phán ba cửa hàng khá , chỉ đợi em đến chốt thôi.” Vương Diễm Bình kích động .
Đi ngoài ba ngày, cô trông vẻ tiều tụy, nhưng đôi mắt thần thái sáng láng.
“Chị chi tiết cho em về ba cửa hàng nhé,” Vương Diễm Bình lấy cuốn sổ tay từ trong túi , đó ghi chép của cô , còn cả sơ đồ cấu trúc cửa hàng do cô vẽ.
“Chị ưng ý nhất là cửa hàng thứ ba,” cô , “Mặc dù giá đắt hơn hai cửa hàng , nhưng tầng hai còn hai phòng, đến lúc đó chúng đều thể ở , hơn nữa vị trí tuy ở cổng chính, nhưng chị ngóng , cổng Bắc gần ký túc xá và khu dân cư hơn, lượng qua cũng lớn hơn.”
Cho nên, dù đắt hơn một chút, nhưng sẽ nhanh thu hồi vốn.
“Tuy nhiên, cuối cùng chốt cái nào, còn để em xem .” Cô gập cuốn sổ tay .
Lại : “Chị còn thuận tiện hỏi thăm một chút, nếu chúng bán đồ ăn, đến lúc đó giấy phép vệ sinh các thứ, thủ tục cũng phiền phức.”
“Chiêu Chiêu, em đừng trách chị lắm lời nhé, để cửa hàng của chúng thể ăn lâu dài, cái giấy phép vệ sinh thể tiết kiệm .”
“Sao thế?” Vương Diễm Bình xong thấy Chu Chiêu Chiêu cứ mãi gì, “Có chọn đều ?”
“Rất ,” Chu Chiêu Chiêu , “Chị Diễm Bình, chị quá .”
Rất tỉ mỉ, diện.
Nếu là tự cô , Chu Chiêu Chiêu cảm thấy cũng sẽ chu như Vương Diễm Bình.
“Chỗ là tiền em đưa cho chị, dùng hết.” Cô khen ngợi, ngượng ngùng , đưa tiền trong túi xách cho Chu Chiêu Chiêu.
“Sao còn nhiều thế ?” Chu Chiêu Chiêu chút ngạc nhiên, “Có chị ở nhà khách ?”
“Bây giờ là mùa hè, tùy tiện tìm chỗ nào đối phó hai đêm là ,” Vương Diễm Bình để ý lắm , “Ở nhà khách tốn tiền lắm.”
“Chị Diễm Bình,” Chu Chiêu Chiêu nghiêm túc , “Không gì quan trọng hơn sự an của bản chị.”
Ở bên ngoài tùy tiện đối phó hai đêm?
Chị chắc là tìm đại cái gầm cầu vượt nào đó.
“Tiền là dùng để tiêu,” cô , “ mạng sống chỉ một .”
“Hơn nữa, chị hãy nghĩ đến Nha Nha.”
“Được, chị .” Vương Diễm Bình ngờ sẽ vì chuyện mà Chu Chiêu Chiêu mắng, trong lòng càng thêm ấm áp.
“Em thấy chị là ,” Chu Chiêu Chiêu bộ dạng của cô chút tức giận , “Lần chị mà còn như , hai chúng cũng đừng hợp tác nữa, em gánh nổi trách nhiệm .”
“Chị thật sự ,” Vương Diễm Bình ôm lấy cô , đến chảy nước mắt, “Chị em là cho chị, chị hiểu, sẽ bao giờ như nữa.”
Chu Chiêu Chiêu gật đầu, cũng còn bao lâu nữa là khai giảng, hai bàn bạc một chút, để tránh đêm dài lắm mộng, quyết định ngày hôm sẽ thuê cửa hàng.
Ngay khi Chu Chiêu Chiêu xe khách đường dài tỉnh thành đàm phán cửa hàng bắt đầu con đường khởi nghiệp của , thì Thẩm Quốc Lương cùng đám bạn bè đến câu lạc bộ uống rượu xảy chuyện.
Thẩm Quốc Lương thường xuyên cùng những ở trong câu lạc bộ chơi bida, uống rượu, hút t.h.u.ố.c, hôm đó Chu Chiêu Chiêu hắt cho một phân gà, về nhà tắm rửa xong, tâm trạng buồn bực uống rượu.
Đến tối lúc trở về thì xảy chuyện.
Đêm hôm khuya khoắt, ai ném một khúc gỗ to đường, đạp xe đạp thấy nên ngã nhào.
Cái chân thương khó khăn lắm mới khỏi một nữa va đập.
Chuyện cũng tính là gì, quan trọng nhất là, thật khéo rơi tọt hố xí nhà .
Cứ thế trân trân chịu trận trong hố xí cả một đêm, mãi đến ngày hôm ngang qua mới vớt lên.
cái chân của , e là sẽ thọt vĩnh viễn.