Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 721: Vương Cường Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:59:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần tiếp theo tin về Hồ Thúy Hồng, là ngày Dương Duy Khôn sắp , Triệu Vịnh Mai từ bạn .

"Hồ Thúy Hồng cũng đến nỗi não, mấy chuyện ngu xuẩn biên giới thế nhỉ." Bạn kể lể với cô, "Gã đàn ông của nó dỗ nó tố cáo trai nó."

"Bảo là nếu nó tố cáo thì sẽ ly hôn với nó."

"Hồ Thúy Hồng con ngốc đó thế mà lời gã đàn ông, tố cáo trai ." Bạn tiếp, "Vốn dĩ trai nó sắp thả , kết quả thì , bằng chứng rành rành luôn."

"Hồ Thúy Hồng tưởng gã đàn ông sẽ tha cho nó ?" Bạn trợn trắng mắt, "Kết quả chân nó tố cáo, chân gã đàn ông đuổi khỏi nhà, lấy giấy ly hôn cũng cút xéo."

"Không chỉ , còn chiếm luôn chức vụ của trai Hồ Thúy Hồng."

Hồ Thúy Hồng lúc mới phát hiện lừa, nhưng thể ?

đấu Vương Vĩ, tìm nhà, nhưng đợi về đến thôn mới phát hiện, hóa bà nội luôn yêu thương qua đời.

"Cái đồ tiện nhân ." Thím ba Hồ lao tới tát thẳng mặt cô một cái, "Cái nhà đang yên đang lành mày phá tan nát thế , giờ mày lòng ?"

"Mày , nhà họ Hồ chúng tao đứa con gái như mày." Chú út Hồ thất vọng Hồ Thúy Hồng .

"Chú ba, chú cho cháu bà nội cuối ." Hồ Thúy Hồng lóc .

"Nhìn cái gì mà ? Bà nội mày là mày chọc tức c.h.ế.t đấy." Thím ba Hồ , "Mày mà chút lương tâm cũng sẽ cái chuyện trời đất dung tha đó."

"Bà nội mày, mày thương mày bao nhiêu," thím ba Hồ đến đây cũng bắt đầu , " mày thì , rõ bà nội mày vì chuyện mày mà liệt, mày còn đ.â.m d.a.o tim bà ."

"Mày thế là đòi mạng bà nội mày thì là gì?" Thím ba Hồ tức giận , "Còn mày nữa, nó coi mày như trân châu bảo bối mà che chở yêu thương, cái gì đều nhớ đến mày."

" cái đồ lòng lang thú như mày, mày tố cáo nó." Thím ba Hồ tiếp, "Cho dù nó xa đến , thế giới ai cũng thể chỉ trích nó, duy chỉ Hồ Thúy Hồng mày là ."

"Sao?" Thím ba Hồ đ.á.n.h giá cô một lượt, "Mày việc lớn như , tố cáo ruột để chồng mày leo lên vị trí của nó."

"Chồng mày cảm ơn mày t.ử tế ?" Thím ba Hồ mỉa mai, "Mày ở huyện thành quan bà, chạy về cái nơi khỉ ho cò gáy gì?"

"Cút, cút ngay." Thím ba Hồ lạnh lùng .

Nhìn con tiện nhân thêm một cái cũng thấy phí phạm!

Hồ Thúy Hồng thất thần bỏ , cô bây giờ mờ mịt, rốt cuộc về .

Mặc dù chú ba Hồ cho cô , nhưng cô vẫn quỳ cổng dập đầu ba cái thật kêu hướng về phía căn nhà bên trong.

Còn về , thì ai nữa, lẽ là cũng còn quan tâm nữa.

Triệu Vịnh Mai cũng thời gian quan tâm đến chuyện của cô , bởi vì ngày hôm đó tiễn Dương Duy Khôn xong, cô bắt đầu bận rộn chuẩn của hồi môn.

Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ kết hôn với Dương Duy Khôn.

Mỗi khi nghĩ đến đây, mặt Triệu Vịnh Mai luôn hiện lên nụ hạnh phúc.

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong bận rộn, đất nước cũng đang diễn hàng loạt đổi.

Dương Quyền Đình ngày càng bận rộn, ngay cả Dương Duy Khôn cũng bận đến mức thấy bóng dáng .

Hứa Quế Chi đành một lo liệu hôn sự cho con trai cả, thỉnh thoảng chạy về quê hỏi ý kiến Triệu Vịnh Mai.

Khiến trong thôn phen ngưỡng mộ.

Hết cách , họ từng thấy con gái nhà ai nhà chồng ưu ái đến thế, ngay cả món ăn trong tiệc cưới cũng bàn bạc với cô dâu mới quyết định.

Cuối cùng cũng đến ngày hôm cưới, nhà Triệu Vịnh Mai cũng nhiều đến, phần lớn là đến giúp đỡ, còn một họ hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-721-vuong-cuong-tro-ve.html.]

Triệu Vịnh Mai thì đám bạn vây quanh trò chuyện.

Thế nhưng đúng lúc , cô bỗng thấy gọi : "Mai Mai, ... về ."

Mọi đều ngẩn , bên ngoài ai hét lên một tiếng: "A a a a a a, Vương Cường, thật sự là ."

"Trời ơi, là Vương Cường, về thế?"

"Ừ, chút việc." Vương Cường đáp một câu, đầu Triệu Vịnh Mai, ánh mắt chút phức tạp.

Anh đang thực hiện nhiệm vụ ngang qua đây, nghĩ đến Triệu Vịnh Mai liền xin phép lãnh đạo về thăm một chút.

Lãnh đạo còn tưởng nhớ nhà, sảng khoái đồng ý yêu cầu của .

Trên đường về, Vương Cường tưởng tượng nhiều cảnh tượng gặp Triệu Vịnh Mai, nhưng bao giờ nghĩ sẽ là thế .

Anh về đúng ngày hôm cô kết hôn.

Vương Cường khỏi nghĩ, đây là ông trời đang cho một cơ hội nữa ?

Nếu , cũng sẽ trùng hợp đến thế, dù chỉ muộn một ngày thôi là chỉ thể trơ mắt Triệu Vịnh Mai gả cho khác.

"Cái thằng ," Vương vội vàng mắng đẩy con trai một cái, "Sao về cũng báo với một tiếng."

"Có việc, tiện đường về một chuyến." Vương Cường với .

"Đen , cũng vạm vỡ hơn ." Mẹ Vương đỏ hoe mắt , "Đi, về nhà với ."

"Mẹ," Vương Cường , "Mẹ yên tâm , con trai sẽ bậy ."

câu thì Vương còn lo, câu , nghĩa là định gì đó.

"Con lời , chúng về nhà ." Mẹ Vương kéo cánh tay con trai.

"Mẹ nuôi," Triệu Vịnh Mai gọi Vương , "Anh ba con chắc chắn đoán con sắp kết hôn, về tặng quà cho con đấy."

"Con cũng lâu lắm gặp ba," Triệu Vịnh Mai , "Mẹ cứ để con chuyện với ba vài câu."

Lời của cô cũng hóa giải bớt phần nào sự gượng gạo.

"Cũng ," Vương vỗ vỗ tay con trai, "Mai Mai ngày mai cưới đang bận lắm, con đừng phiền thêm."

"Con ." Vương Cường .

Triệu Vịnh Mai dẫn gốc cây bạch dương ở sân chơi.

Cách chỗ giúp bếp ở sân một , tuy thấy nội dung hai chuyện, nhưng thể thấy họ đó chuyện.

"Mai Mai," Vương Cường Triệu Vịnh Mai nhiều điều , nhưng bắt đầu từ , cuối cùng c.ắ.n răng , "Em thể cho thêm một cơ hội nữa ?"

Anh hối hận !

Từ khi quân đội, mỗi đêm đều nghĩ đến chuyện của Triệu Vịnh Mai, trong đầu như chiếu phim tua quá trình họ lớn lên bên từ nhỏ đến lớn.

Hóa những năm qua ngu ngốc đến nhường nào, một cô gái như bên cạnh mà trân trọng.

"Anh ba," Triệu Vịnh Mai , "Hôm em , ba của em, là ba em coi như ruột từ nhỏ, mãi mãi là như ."

Sẽ tình cảm nam nữ gì cả, chỉ tình cảm nhà, tình cảm em ruột thịt.

 

 

Loading...