Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 700
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:58:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại bên , khi Hồ Thúy Hồng khiêng về nhà, cả vẫn bốc mùi hôi thối, chính cô cũng mùi của hun cho ngất xỉu hai .
Đợi đến lúc vất vả lắm mới tỉnh , cô cứ luôn cảm thấy vẫn còn cái mùi đó.
Bản Hồ Thúy Hồng tắm rửa bao nhiêu , rõ ràng tắm sạch sẽ, nhưng hiểu cứ luôn cảm giác như tắm sạch .
Còn ánh mắt nhà cô , đặc biệt là ánh mắt của thím út, cứ như thể cùng cảm giác với cô , luôn thấy dường như vẫn ngửi cái mùi đó.
"Triệu Vịnh Mai, chắc chắn là Triệu Vịnh Mai." Hồ Thúy Hồng nghiến răng tức giận : "Chắc chắn là cô hại ."
Thím Hồ trừng mắt lườm một cái, đàn ông nhà chỉ chỉ đầu.
Chẳng lẽ đầu óc con ranh hỏng ?
Tự cô cẩn thận ngã xuống hố phân, thì liên quan gì đến Triệu Vịnh Mai chứ?
"Hồng Hồng đáng thương của ," Hồ nãi nãi lóc : "Cháu ngoan nhé, nãi nãi nhất định sẽ tìm cô tính sổ cho cháu."
Thím Hồ cũng chẳng lườm nguýt thế nào nữa.
Một dám nghĩ một dám , cho nên mới chiều hư Hồ Thúy Hồng thành thế .
"Vương Cường ? Sao còn tới?" Hồ Thúy Hồng chợt thím Hồ hỏi.
"Cậu ... một lát nữa sẽ qua mà." Thím Hồ vội vàng : "Chính miệng với thím, về nhà báo với nhà một tiếng sẽ đến."
Mẹ ơi, ánh mắt của Hồ Thúy Hồng ban nãy thể dọa bà c.h.ế.t khiếp.
Ánh mắt độc ác , bà tránh xa cô một chút, lỡ như cô thù ghét, thì xong đời.
Thím Hồ nghĩ , liền chút hối hận nãy qua đây xem náo nhiệt, chỉ là chân bà mới lùi một chút thấy giọng của Hồ Thúy Hồng: "Thím gọi qua đây cho , gặp , ngay lập tức, ngay bây giờ."
Thím Hồ: "..."
"Được , chúng gọi qua đây ngay," Thím Hồ còn kịp lên tiếng, Hồ nãi nãi dỗ dành cháu gái, đồng thời nghiêm giọng với bà : "Cô còn mau gọi qua đây."
Thím Hồ còn gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt hiệu của chồng, bà đành ngậm miệng.
Dù bây giờ bà gì cũng là sai.
Đều trách cái tên Vương Cường , rõ ràng đồng ý êm xuôi , còn tới?
" tìm cái tên Vương Cường ," Thím Hồ tức giận : " hỏi xem rốt cuộc cái gì?"
"Được , để cho." Chú út Hồ : "Bà nghỉ ngơi ."
Vợ cứ chạy tới chạy lui thế , cũng hành hạ đủ mệt .
Mắt thím Hồ lập tức đỏ hoe, chỉ vì mấy câu của đàn ông nhà mà những uất ức bà chịu đó đều tan biến hết.
Chú út Hồ lạnh mặt về phía nhà Vương Cường, khéo vặn gặp Vương Cường đang thẫn thờ về.
Chú út Hồ liền gọi tên Vương Cường mấy tiếng, nhưng Vương Cường cứ như thấy gì.
"Tai điếc ?" Chú út Hồ tức giận xông tới kéo cánh tay Vương Cường: "Đi, theo đến nhà ."
"Buông tay." Vương Cường đỏ mắt trừng chú út Hồ.
"Vương Cường, Hồng Hồng nhà vẫn đang ở nhà đợi đấy," Chú út Hồ kiên nhẫn : "Con bé bây giờ , gặp ."
"Không thì đến bệnh viện tìm bác sĩ." Vương Cường lạnh lùng hất cánh tay chú út Hồ : "Chú với cô giúp , sẽ bao giờ gặp cô nữa."
cho dù là , Triệu Vịnh Mai cũng sẽ tha thứ cho .
Nghĩ đến đây, tim Vương Cường càng đau đớn hơn.
"Vương Cường, ?" Chú út Hồ sững sờ, Vương Cường : "Trước với Hồng Hồng nhà như , đừng để xúi giục vài câu mà hai đứa xa cách chứ."
Lúc ông câu còn cố ý liếc Triệu Vịnh Phong đang theo Vương Cường.
Triệu Vịnh Phong trào phúng, với Vương Cường: "Anh ba, nếu thì em theo nữa, xem chắc cũng chuyện gì."
Uổng công còn lo lắng Vương Cường sẽ chịu nổi đả kích mà chuyện ngốc nghếch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-700.html.]
Ha ha, cứ cái bộ dạng hiện tại của , chỉ cần dính dáng đến Hồ Thúy Hồng là cả hăng hái lên, còn chuyện gì thể đả kích nữa chứ?
Trong lòng Vương Cường vô cùng chua xót, Triệu Vịnh Phong: "Có em cũng coi thường ba của em ?"
Từ nhỏ, quan hệ giữa Triệu Vịnh Phong và là nhất.
"Không gì là coi thường cả," Triệu Vịnh Phong : "Mỗi đều lựa chọn của riêng , em tôn trọng lựa chọn của ."
"Chỉ c.ầ.n s.au ba đừng hối hận là ."
Hối hận?
Bây giờ bắt đầu hối hận !
muộn .
"Anh ba ." Vương Cường , nhưng nụ rơi trong mắt Triệu Vịnh Phong chút xót xa, nhịn nhắc nhở : "Anh ba, mau về ."
Chỉ cần Vương Cường tránh xa Hồ Thúy Hồng, vẫn là ba dám dám chịu như , chứ là cái tên hồ đồ chút lý trí nào .
"Cái thằng nhóc ," Chú út Hồ ở bên cạnh chịu để yên, tức giận trừng mắt lườm Triệu Vịnh Phong một cái: "Đừng ở đây phá đám mù quáng."
"Vương Cường, Hồng Hồng bây giờ đang ở nhà như mưa , mau xem con bé ." Chú út Hồ .
"Chú về ," Vương Cường nản lòng thoái chí : "Cô mà thấy khỏe thì đưa cô đến bệnh viện, tìm cũng vô dụng."
"Sau cũng đừng đến tìm nữa." Vương Cường .
Anh cũng đang cố chấp vì cái gì?
Nghĩ đến đây, Vương Cường chợt thấy chút mờ mịt, cảm giác giống như trải qua một trận sương mù, đến lúc mới tỉnh táo .
Chú út Hồ: "Vương Cường, suy nghĩ cho kỹ , nếu hôm nay thăm Hồng Hồng, con bé sẽ tha thứ cho ."
Chú út Hồ tưởng những lời , Vương Cường sẽ do dự, sẽ dằn vặt, nhưng ai ngờ ông dứt lời, Vương Cường bỏ .
Không về hướng nhà Hồ Thúy Hồng, mà là về phía nhà .
Chú út Hồ: "..."
Hôm nay đây là trúng tà ?
Vương Cường ? Bình thường hễ Hồ Thúy Hồng tìm , là hai mắt sáng rực lên .
Bây giờ chẳng chút phản ứng nào.
Chú út Hồ tin tà môn, đuổi theo phía gọi thêm mấy tiếng, nhưng Vương Cường vẫn chút do dự bước .
"Phì, đợi về với Hồng Hồng," Cuối cùng chú út Hồ tức giận : "Nó mà tức giận thèm để ý đến , đừng mà ."
Ông hừ lạnh một tiếng, trừng mắt lườm Triệu Vịnh Phong nãy giờ vẫn bên cạnh một cái, đó đùng đùng nổi giận bỏ .
Triệu Vịnh Phong vẫn luôn theo Vương Cường, tận mắt về đến nhà , lúc mới về nhà.
Mới nửa đường, gặp Triệu cũng theo ngoài, Triệu Vịnh Phong liền kể biểu hiện của Vương Cường cho : "Xem , ba chắc là hối hận ."
thể tác dụng gì chứ?
Mẹ Triệu thở dài một : "Đi thôi, về nhà thôi."
Nói cho cùng, là hai đứa trẻ duyên phận.
Còn Hồ Thúy Hồng bên khi xong lời của chú út, vẫn phản ứng kịp: "Không thể nào, thể biến thành như ?"
Hồ Thúy Hồng chút hoảng loạn, luôn cảm thấy dường như chuyện gì đó đang phát triển theo hướng mà cô thể kiểm soát .
Chỉ là còn đợi cô phản ứng , Vương Cường biến mất .
.