Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 695: Vận Xui Của Hồ Thúy Hồng
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:58:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Thúy Hồng đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, răng cửa cũng gãy mất, nhưng lúc xung quanh chẳng ai, cô dù giận cũng dám ho he gì. Chỉ đành ghi tạc món nợ trong lòng.
Đợi đến khi về nhà cũng dám với nhà là do Hoàng Tam đ.á.n.h, nếu nhà chắc chắn sẽ tìm nhà họ Hoàng, như chuyện cô xúi giục Hoàng Tam sẽ giấu nữa.
Cục tức nhịn hai ngày thì mấy cô bạn đến tìm Hồ Thúy Hồng.
“Cái gì? Triệu Vịnh Mai vẫn bình thường trong thôn á?” Mặt mũi Hồ Thúy Hồng tức đến mức suýt méo xệch.
Hoàng Tam ăn kiểu gì ?
Chẳng lẽ hôm đó thật sự ma da giúp đỡ Triệu Vịnh Mai?
Không tin, cô một chút cũng tin đời ma da gì đó, chỉ cái đầu heo như Hoàng Tam mới tin thôi.
Không , cô về thôn xem , tiện thể thăm dò khẩu phong của Triệu Vịnh Mai, xem cô bao nhiêu về chuyện hôm đó.
Chỉ là điều cô là, đang đợi cô .
“Cậu cái gì?” Triệu Vịnh Mai trừng to mắt em trai , “Ai rơi xuống hố phân?”
“Hồ Thúy Hồng đó.” Triệu Vịnh Phong kích động , “Hôm nay cô xui xẻo lắm, mới về đến thôn rơi xuống hố phân , chị , lúc đó cái cảnh tượng quả thật là...”
Oẹ ~~~
Phân dính đầy đầu, còn cái thứ gì đó, ngọ nguậy, suýt chút nữa những mặt ở hiện trường hun cho ngất xỉu.
“Mãi một lúc mới vớt lên ,” Triệu Vịnh Phong ghét bỏ , “Vớt một vốn dĩ sắp lên , nhưng bỗng nhiên rơi tọt xuống.”
Quan trọng là lúc rơi xuống Hồ Thúy Hồng còn đang la hét ầm ĩ, vặn rót đầy mồm.
Triệu Vịnh Phong rùng một cái, “Eo ôi, cái cảnh đó nghĩ thôi thấy buồn nôn.”
Cậu nhóc về là để báo tin vui cho chị gái.
“Bây giờ thì vớt lên , nhưng cũng mất nửa cái mạng,” Triệu Vịnh Phong đến đây liền cảm thấy hả hê vô cùng, “Đáng đời!”
Loại lưu manh xa nên rơi xuống hố phân như !
“Chị,” Triệu Vịnh Phong ghé gần nhỏ giọng , “Chị xem vận cô đen đủi thế, bảo rơi xuống hố phân là rơi xuống luôn?”
“Trong chuyện liệu ?” Cậu nhóc hạ thấp giọng , “Là Dương...”
Triệu Vịnh Mai lên tiếng, hôm đó Dương Duy Khôn chuyện với bố ở trong sân cô đều thấy.
“Không , nhưng chuyện em đừng hỏi, cứ coi như là t.a.i n.ạ.n .” Triệu Vịnh Mai , “Tự bậy thì ông trời cũng nổi, chúng cứ xem náo nhiệt thôi.”
trong lòng thật vẫn cảm thấy chuyện chắc chắn liên quan đến Dương Duy Khôn.
Triệu Vịnh Mai với em trai như xong, một lặng lẽ bờ sông, quả nhiên thấy Dương Duy Khôn đang ở chỗ vẫn thường .
Trải qua chuyện , lẽ Triệu Vịnh Mai càng nên cảm giác sợ hãi với dòng sông, nhưng tại , khi thấy Dương Duy Khôn ở đó, lòng cô trở nên an tĩnh.
“Nghe ?” Dương Duy Khôn đưa cho cô một cái giỏ, bên trong đựng dâu tây dại mà hái.
“Thật sự là ?” Triệu Vịnh Mai chút ngạc nhiên, “ thế nào ?”
“Nói thì còn cảm ơn nó cho cảm hứng.” Dương Duy Khôn hiệu cho cô ăn dâu tây dại trong giỏ của , “Lúc hái nó cẩn thận trượt chân, liền phát hiện một loại đồ vật mà còn trơn hơn cả mỡ lợn.”
Quan trọng nhất là, thứ khi trơn trượt xong sẽ biến mất, giống như mỡ lợn còn để dấu vết ở đó, dùng xong cũng cần lo lắng phát hiện.
Cho nên, khi thấy Hồ Thúy Hồng rơi xuống, còn uống một ngụm lớn, Dương Duy Khôn ghê tởm quá nên chạy đến đây.
Anh , nếu Triệu Vịnh Mai chuyện nhất định sẽ đến tìm .
Chỉ là ngờ cô đến nhanh như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-695-van-xui-cua-ho-thuy-hong.html.]
“Ngọt quá.” Triệu Vịnh Mai nhón một quả bỏ miệng nếm thử .
“Loại bốc cả nắm ăn mới ngon.” Dương Duy Khôn hiệu cho cô, “Bốc nhiều chút mà ăn, phát hiện một căn cứ bí mật, thể kiếm nhiều.”
Triệu Vịnh Mai lời bốc một nắm bỏ miệng, cảm giác ngọt ngào bùng nổ tràn ngập khoang miệng cô.
“Ngon quá .” Triệu Vịnh Mai , nhưng cũng tiếp tục ăn nữa mà với , “Chỗ mang về cho bác gái ăn .”
“Ở nhà .” Dương Duy Khôn , “Chỗ là cho em, thấy cái túi ? Chỗ trong đó lát nữa em mang về cho hai bác.”
Cho nên chỗ trong giỏ là cho cô, là phần duy nhất rửa sạch sẽ.
Nụ ngọt ngào mặt Triệu Vịnh Mai càng đậm hơn, cảm giác cưng chiều đó cũng tan .
“Vậy cũng ăn .” Triệu Vịnh Mai đỏ mặt đưa dâu tây dại cho , “Ngọt lắm, em bao giờ ăn loại quả nào ngon như .”
“Đợi mua cho em.” Dương Duy Khôn .
“Được.” Triệu Vịnh Mai mặt sông gật gật đầu.
Trong thôn, Hồ Thúy Hồng ngất một , khi mới tỉnh thì mùi hôi thối hun cho ngất xỉu nữa.
“Cái ...” Thím của Hồ Thúy Hồng chút ghét bỏ , “Hay là đợi bố nó về ?”
“Bà mau , đây là chuyện thể đợi ?” Người đàn ông trừng mắt vợ .
“Vậy ông đặt nó lên xe ba gác đưa về .” Người vợ chút ghét bỏ, “ đúng là tạo nghiệp gì mới cái việc .”
Không trách bà lòng đồng cảm, thật sự là thể nào thích nổi đứa cháu gái .
Ai bảo nó mỗi về cứ như đại tiểu thư, việc gì cũng đòi ăn ngon.
Khổ nỗi bố chồng và chồng trong nhà đều cưng chiều, bà thím dù ý kiến cũng chỉ thể nhịn.
hôm nay bố chồng nhà, chị dâu cả cũng ngoài , loại việc chẳng chỉ thể để bà ?
Người thím nghĩ đến là thấy tắc nghẹn trong lòng, sớm thế bà cũng ngoài cho .
Trong lòng c.h.ử.i thầm theo chồng về nhà tắm rửa cho Hồ Thúy Hồng, nhưng dù tắm thế nào, vẫn luôn cảm thấy cô cái mùi đó.
Thậm chí, ngay cả cũng cảm thấy hình như cũng mùi đó .
Lại bên phía Vương Cường, Vương xong lời Triệu cũng đầy mặt phẫn nộ, “Loại phụ nữ quả thực là một tai họa.”
“Chị yên tâm, nhất định sẽ để Vương Cường dây dưa với nó nữa .” Mẹ Vương , “Quan hệ chúng như , mặt dày...”
Lời của bà còn xong, thấy chị em là Triệu lắc đầu với bà, “Mai Mai tâm tư đó với Vương Cường, con bé vẫn luôn đối xử với thằng bé như đối với Vương Hải .”
Mẹ Vương thở dài một , “Đều là do cái thằng nghiệp chướng tự trân trọng.”
“Chỉ thể hai đứa trẻ duyên phận.” Mẹ Triệu .
“Mai Mai nhà như , nhất định thể tìm một nhà chồng .” Mẹ Vương , bỗng nhiên thấy Triệu nghĩ đến cái gì mà , bà ghé sát truy hỏi, “Chẳng lẽ Mai Mai trong lòng ?”
“Là hậu sinh nhà nào ?” Bà vui vẻ hỏi.
Mẹ Triệu ghé tai bà nhỏ giọng một cái tên, “Thằng bé thì là đứa , nhưng tình hình nhà như thế, và bố con bé đều chút yên tâm, cho nên mới định cho bọn trẻ thời gian một năm để xem xét.”
“Haizz!” Mẹ Vương thở dài một , “Đó là một thanh niên .”
Tốt hơn con trai bà bao nhiêu , nếu vì chuyện phận, thì đúng là một mối nhân duyên .
Và đúng lúc , cửa bỗng nhiên từ bên ngoài đẩy !