Đây là ngày thứ ba liên tiếp , cho dù Triệu Vịnh Mai chậm chạp đến mấy, cũng Dương Duy Khôn mỗi ngày đều ở đây đợi cô.
Nhận lấy gùi lưng của cô, tự cõng đưa đến gần đầu làng mới đưa cho cô.
Đợi đến khi cô về đến nhà mở gùi , liền phát hiện bên trong đặt một con cá.
Cũng mà bắt .
Theo như cô , cá ở khúc sông sớm bọn trẻ con trong làng bắt gần hết .
“Anh đừng cho em đồ nữa.” Triệu Vịnh Mai đỏ mặt, “Em thể nhận đồ của .”
Cô Dương Duy Khôn ý gì, nhưng cô cũng thể hỏi thế là gì?
“Là vì Vương Cường ?” Dương Duy Khôn hỏi.
Triệu Vịnh Mai sửng sốt, “Cái gì cơ?”
Chuyện thì liên quan gì đến Vương Cường?
“Vậy em thích ?” Dương Duy Khôn gặng hỏi một câu.
“Không thích.” Triệu Vịnh Mai vội vàng , xong bổ sung thêm một câu, “Anh là nuôi của em.”
Chỉ thôi!
dường như cảm thấy Dương Duy Khôn chút giống bình thường, cô đỏ mặt xong câu liền vội vàng bỏ chạy.
Hai ngày cũng chỉ nhận lấy gùi của cô, hai dọc đường cũng im lặng chuyện.
hôm nay hình như giống nữa.
Từ lúc hỏi đến Vương Cường, tim Triệu Vịnh Mai bắt đầu đập thình thịch.
Ai ngờ mới hai bước, gùi lưng từ phía kéo , tiếp đó dùng một lực khéo léo, gùi của Triệu Vịnh Mai chạy lên lưng .
“Em chạy cái gì?” Dương Duy Khôn rõ còn cố hỏi.
“Anh trả gùi cho em.” Triệu Vịnh Mai .
“Hai chúng chuyện một chút, ?” Dương Duy Khôn cô .
Triệu Vịnh Mai căng thẳng hai tay nắm c.h.ặ.t , c.ắ.n môi lên tiếng.
Dương Duy Khôn thấy gì, chỉ cõng gùi về phía bờ sông.
Triệu Vịnh Mai nghĩ nghĩ, vẫn là theo.
Vẫn là chỗ cô gặp Dương Duy Khôn, Dương Duy Khôn đặt gùi xuống, từ đống cỏ khô bên cạnh lấy một ít cỏ lót lên tảng đá, “Ngồi đây .”
Còn thì ở một bên khác cách Triệu Vịnh Mai một .
Khoảng cách như , cũng cho Triệu Vịnh Mai thả lỏng xuống.
“Vấn đề lúc nãy hỏi em,” Đợi khi cô xuống, Dương Duy Khôn mặt sông tiếp tục , “Vẫn hỏi xong.”
Triệu Vịnh Mai nghi hoặc .
“Em em thích Vương Cường,” Dương Duy Khôn đầu dời tầm mắt lên cô, Triệu Vịnh Mai theo bản năng gật gật đầu, “Vậy em thích ?”
Triệu Vịnh Mai tay nắm c.h.ặ.t ống quần, chút căng thẳng lắc lắc đầu, lên, “Em… em về nhà.”
Cô luôn cảm thấy, Dương Duy Khôn hôm nay giống của mấy ngày .
“Triệu Vịnh Mai.” Dương Duy Khôn cô, “Em đang sợ cái gì?”
“Em… em sợ.” Triệu Vịnh Mai cũng đang hoảng hốt cái gì, nhưng lý trí chính là vội vàng bỏ trốn.
Dương Duy Khôn , “Anh thích em.”
Mặt Triệu Vịnh Mai "oanh" một cái liền đỏ bừng.
Cô đúng là cảm giác Dương Duy Khôn đối với cô chút giống bình thường, nhưng ngờ mà thẳng thắn tỏ tình như .
“Em… em…” Triệu Vịnh Mai gì, há miệng gì đó, nhưng đại não là một mảnh trống rỗng.
Tim đập thình thịch từng nhịp từng nhịp giống như giãy giụa nhảy vọt ngoài .
“Anh phận hiện tại của còn xứng,” Dương Duy Khôn cô , “Anh cũng ích kỷ.”
Vốn dĩ, nên từ xa chúc phúc cho cô là .
Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô ở bên khác, cô gả cho khác, tim Dương Duy Khôn giống như thứ gì đó xé nát .
Anh tranh thủ một chút, ít nhất bản tranh thủ , nỗ lực .
ngay lúc nãy, thấy dáng vẻ đó của Triệu Vịnh Mai, Dương Duy Khôn áy náy vì sự ích kỷ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-685.html.]
Rõ ràng thành phần gia đình , vẫn tỏ tình với cô nhiễu loạn tâm trí cô.
“Xin ,” Dương Duy Khôn , “Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của .”
“ nếu , sợ sẽ hối hận cả đời.” Dương Duy Khôn , “Xin .”
“Em thể cần trả lời .” Anh .
Thực , nữa.
Anh mặt mũi bảo cô đợi chứ?
Cái thời thế , ai mà cái thời thế khi nào mới đổi chứ?
Nghĩ đến đây, Dương Duy Khôn nhạt một tiếng.
nụ đ.â.m sâu lòng Triệu Vịnh Mai, từ lúc nào trong mắt cô ngấn đầy nước mắt, “Không như .”
Dương Duy Khôn cô, đưa cho cô chiếc khăn tay giặt đến bạc màu của , “Chỉ một năm thôi, ?”
Anh ích kỷ, nhưng khi cô vẫn nhịn , “Anh gần đây đón về .”
Tin tức , là tối hôm qua lặng lẽ với ba .
Bảo bọn họ đợi thêm chút nữa.
cụ thể đợi bao lâu, Dương Duy Khôn cũng .
Đây cũng là lý do hôm nay mới chút tự tin dám với cô những lời .
Ít nhất là một tia hy vọng.
cũng mặt dày đến mức bắt Triệu Vịnh Mai đợi cả đời, nếu những lời như , Dương Duy Khôn tự sẽ tát một cái .
Một năm, nếu nhà bình phản, sẽ đến cưới cô.
Nếu như…
Triệu Vịnh Mai lóc lắc đầu.
“Được .” Dương Duy Khôn dịu dàng cô , “Em đừng mà, em như còn bảo buông tay đây?”
“Không…” Triệu Vịnh Mai buồn bã nức nở kìm nén , “Không…”
Cô cũng , bản vốn luôn ít khi tại thương tâm đến .
Đặc biệt là dáng vẻ của Dương Duy Khôn, tim liền từng cơn từng cơn đau thắt .
Anh là một như , ở mặt cô hèn mọn đến thế.
Triệu Vịnh Mai như .
Đều trách cái thời thế , của !
“Được , nếu em thì cứ .” Dương Duy Khôn dáng vẻ của cô cho cưng chiều , “Khóc xong thì buông tay .”
Bây giờ xong , trong lòng cũng thoải mái .
Đương nhiên, Triệu Vịnh Mai đợi , Dương Duy Khôn một chút cũng tức giận.
Cô là một cô gái như , cho một cái tát là lắm .
Chỉ là, mặt mang theo nụ nhưng trong lòng khó chịu đến mức hít thở cũng thấy đau.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Triệu Vịnh Mai đột nhiên lóc lắc đầu nhào tới.
Dương Duy Khôn một khoảnh khắc ngẩn , ngay đó mới hồn cô gái trong n.g.ự.c.
Anh chút dám tin, thử ôm lấy cô.
Là thật!
Là thật, bản xuất hiện ảo giác!
“Em bản như .” Triệu Vịnh Mai lóc , “Chúng bây giờ liền kết hôn.”
Một năm cái gì chứ?
Không, cô đợi! Cô bây giờ liền kết hôn.
“Mặc kệ là phận gì.” Triệu Vịnh Mai đỏ hoe mắt Dương Duy Khôn, “Em gả cho .”
“Anh dám cưới em ?”