Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 673: Con Công Xòe Đuôi
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:58:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Cường bao giờ phát hiện, hóa Triệu Vịnh Mai vẫn luôn trầm mặc ít lúc c.h.ử.i cũng lợi hại như !
“Ừ, cứ coi như ch.ó điên c.ắ.n.” Hắn , “Đi, về ăn cơm thôi.”
Một ánh mắt cũng cho Hồ Thúy Hồng đang ở đó tức giận đến sắp nổ tung.
Hồ Thúy Hồng: “...”
Nếu là , cô còn thể chút nắm chắc dỗ Vương Cường , nhưng đêm hôm đó, cô gặp Vương Cường, lúc giải thích với , Vương Cường cũng nghiêm túc cô giải thích.
mà, đó thì đó nữa.
Bạn giải thích, . Bạn bạn vốn ý như , cũng gật gật đầu, đó nghi hoặc hỏi cô : “Ồ, như là như thế nào?”
Một câu Hồ Thúy Hồng nghẹn họng nửa ngày lời.
Liền thấy tiếng của Vương Cường: “Xin , là quá tự cho là đúng, cô yên tâm, tuyệt đối sẽ dây dưa với cô nữa.”
Hắn dây dưa là dây dưa, mấy ngày nay đều xuất hiện mặt Hồ Thúy Hồng.
Cho dù lúc Hồ Thúy Hồng cố ý đến mặt , Vương Cường cũng là một ánh mắt cũng từng cho cô .
Đây là trải nghiệm cô từng .
Nếu Hồ Thúy Hồng bao nhiêu thích Vương Cường, chắc chắn là , nếu với sự bụng của Vương Cường đối với cô , hai sớm kết hôn .
bạn bảo cô cứ như từ bỏ Vương Cường, Hồ Thúy Hồng cam lòng.
Nhất là cô Vương Cường đầu tặng đường trắng cho Triệu Vịnh Mai, hôm đó còn bế Triệu Vịnh Mai trạm y tế.
Tâm tư của Hồ Thúy Hồng bây giờ giống như đứa trẻ chơi đồ chơi , lúc ai tranh với cô , cô thèm.
một khi cảm thấy hình như tranh , cô liền chiếm lấy buông.
Lúc , thấy Vương Cường cùng Triệu Vịnh Mai, Hồ Thúy Hồng cũng cảm thấy là đúng, chỉ trách Vương Cường lòng đổi , còn cho rằng Triệu Vịnh Mai cướp của cô .
“Triệu Vịnh Mai, nỗi nhục ngày hôm nay tao nhớ kỹ.” Hồ Thúy Hồng nghiến răng nghiến lợi , “Ngày khác nhất định sẽ trả gấp mười.”
Triệu Vịnh Mai cũng vì chuyện của Vương Cường mà cô Hồ Thúy Hồng nhớ thương, đường Vương Cường đều trầm mặc, cô cũng thêm gì.
Nói nhiều hơn nữa cũng bằng Vương Cường tự nghĩ thông suốt.
Ai ngờ Vương Cường trầm mặc bỗng nhiên với cô: “Mai Mai, là quá khốn nạn, em yên tâm nhất định sẽ sửa đổi .”
“Được thôi, ba.” Triệu Vịnh Mai nghĩ nhiều, với Vương Cường , “Anh thể nghĩ như nuôi bọn họ nhất định sẽ vui.”
“Vậy còn em?” Vương Cường căng thẳng hỏi.
“Em đương nhiên cũng vui .” Triệu Vịnh Mai nghĩ cũng nghĩ , “Anh mau về , em về nhà .”
Nói xong, vẫy vẫy tay với .
Chỉ để Vương Cường ngây ngốc tại chỗ, cuối cùng ngốc nghếch một tiếng: “Anh nhất định sẽ sửa.”
Liên tiếp mấy ngày, Vương Cường ăn cơm xong liền chạy đến nhà Triệu Vịnh Mai, cho Triệu Vịnh Mai kỳ lạ: “Anh ba, gần đây rảnh rỗi?”
Vương Cường: “...”
Mẹ Triệu: “...”
Con gái nhà , khai khiếu thế ?
Bà lạnh nhạt mấy ngày nay, liền phát hiện ánh mắt Vương Cường bây giờ con gái nhà giống nữa.
Đương nhiên, Triệu sẽ .
Dù , Vương Cường cũng là lịch sử đen tối, chạy theo m.ô.n.g Hồ Thúy Hồng hiến ân cần.
Ai là nhiệt tình ba phút ? Qua hai ngày nữa chạy với Hồ Thúy Hồng.
Mẹ Triệu vẫn khá thích Vương Cường, lúc Vương tâm tư cũng từng với bà, lúc đó bà cũng động lòng.
Dù quan hệ hai nhà như , gốc rễ , Vương cũng vẫn luôn coi Triệu Vịnh Mai như con gái ruột đối đãi, gả qua đó cần lo lắng gặp chồng ác độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-673-con-cong-xoe-duoi.html.]
Chỉ tiếc, Vương Cường khi lớn lên thích Hồ Thúy Hồng, cho mê đầu óc, cả ngày chạy theo m.ô.n.g cô .
Lúc đó Triệu liền dập tắt tâm tư như .
Dưa hái xanh ngọt, bà cũng con gái gả qua đó trong lòng chồng còn chứa phụ nữ khác.
Bây giờ tuy rằng ngoài miệng Vương Cường sẽ với Hồ Thúy Hồng, nhưng lời của cũng qua nhiều .
Cho nên, Triệu cũng sẽ nhắc nhở con gái nhà , Vương Cường hiện nay tâm tư khác với con?
Nếu Triệu Vịnh Mai thích Vương Cường, mà Vương Cường cũng xác thực cắt đứt sạch sẽ với Hồ Thúy Hồng, chuyện còn thể bàn.
Nếu con gái bà thích Vương Cường, chỉ coi như trai đối đãi, Triệu cũng sẽ ép buộc Triệu Vịnh Mai cứ gả cho Vương Cường.
Mẹ Triệu thản nhiên thu hồi tầm mắt, đồng thời dùng ánh mắt hiệu cho chồng cần quản chuyện .
Tùy bọn nó lăn lộn , ai mà từng trẻ tuổi chứ?
Vương Cường Triệu Vịnh Mai vẻ mặt đơn thuần chút tắc nghẹn trong lòng, gượng một tiếng, liền thấy Triệu Vịnh Mai cảm giác bừng tỉnh đại ngộ: “Có cảm kích em cứu khỏi bể khổ ?”
“Cái đó thì cần .” Triệu Vịnh Mai , “Chỉ cần đừng chọc giận nuôi em nữa là .”
“, chính là cảm kích em.” Vương Cường cũng giận, gật gật đầu , “Cho nên buổi chiều em gì? Anh giúp em.”
“Anh vẫn là về kiếm công điểm cho ,” Triệu Vịnh Mai chút ghét bỏ , “Một năm cũng chẳng kiếm mấy công điểm, còn hổ giúp khác.”
Em trai Triệu Vịnh Mai là Triệu Quảng Hạo vẫn luôn bên cạnh xem kịch bỗng nhiên phì tiếng.
Thật là quá buồn , hai .
Kết quả tai đau điếng, véo tai: “Đi sân băm cỏ lợn chị con cắt cho lợn ăn .”
Triệu Quảng Hạo xoa tai sân .
Vương Cường: “...”
Cho nên đây là ghét bỏ ?
Dương Duy Phong hôm nay liền phát hiện đúng, mặt Triệu Vịnh Mai hôm nay còn thêm một cái đuôi.
Cậu trào phúng một tiếng.
Người đàn ông đương nhiên là quen , đó là theo m.ô.n.g phụ nữ ngốc nghếch .
Là vì chuyện hôm đó khiến tỉnh ngộ? Cho nên đổi đối tượng ?
Nghĩ đến khả năng , sắc mặt Dương Duy Phong liền chút .
Nhìn Vương Cường thế nào cũng thuận mắt.
“Cậu... đấy.” Vương Cường cũng thuận mắt, chỉ Dương Duy Khôn , “Làm việc kiểu gì thế?”
Dương Duy Khôn thoáng qua mạ trong tay , vì thất thần mạ cấy chút lệch, nhưng vấn đề lớn.
“Chút việc cũng xong, đúng là vô dụng.” Vương Cường chút tức giận .
“Anh cái gì đấy?” Dương Duy Phong ở bên cạnh quen cả nhà , tức giận , “Giống như con công xòe đuôi , chướng mắt.”
Câu giọng nhỏ.
Cậu là đại khái thể hiểu một chút tâm tư của cả.
Dương Duy Khôn hẳn là chút ý tứ với Triệu Vịnh Mai, chỉ là vì nhà bọn họ tình huống hiện tại cho nên mới biểu lộ .
Kết quả Vương Cường còn ở đây gây sự với Dương Duy Khôn.
“Tao đúng ?” Vương Cường trợn trắng mắt Dương Duy Khôn, “Nhớ kỹ phận của mày, đừng vọng tưởng.”
“Vương Cường cái gì thế?” Triệu Vịnh Mai tới trừng mắt Vương Cường, “Anh nếu thích chỗ chúng , chỗ khác .”
“Mai Mai, em vì một ngoài mà !”