Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 633: Kẻ Vô Ơn Bạc Nghĩa

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:56:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên Dương Duy Lực ghét một mặt như , hơn nữa còn là một hậu bối.

"Cô nên phiền cô ." Dương Duy Lực lạnh lùng .

Vừa lúc thấy Chu Chiêu Chiêu mệt mỏi, Dương Duy Lực đau lòng vợ, mới trường mới thích nghi nhiều thứ, hơn nữa áp lực cũng lớn.

Anh tưởng rằng thái độ đó của đối với Trương Manh Manh thể hiện rõ ràng , nhưng cô gái mang não não đủ dùng, luôn thể hiểu sai ý của .

Dương Duy Lực vốn còn định đợi mấy ngày nữa cho tìm cô chuyện, nếu còn giữ cái tâm tư đó, thì mau ch.óng đuổi .

Anh từng hứa với trai cô sẽ chăm sóc cô , nhưng lý nào vì cô mà để vợ thoải mái.

"Không ," Trương Manh Manh đỏ hoe mắt tủi , "Em phiền chị , đừng giận, em thể xin chị mà."

Dương Duy Lực: "..."

Cho nên, loại mang não , còn đây nhảm với cô gì?

"Nếu cô , thể xuất hiện mặt chị ," Trương Manh Manh dường như nhận sự mất kiên nhẫn của Dương Duy Lực, vội vàng , "Chỉ cầu xin đừng đuổi em , em chỉ cần thấy ."

"Lão Hồ." Dương Duy Lực bỗng nhiên lạnh lùng gọi một tiếng.

Hồ Chiếm Quốc đang ở bên trong uống rượu với đồng nghiệp cũng là chiến hữu, liền thấy tiếng của Dương Duy Lực, vội vàng đặt đũa xuống chạy .

Những khác thấy thế cũng theo .

Bọn họ đều là lính Dương Duy Lực từng dẫn dắt, thấy giọng điệu thường là lúc Dương Duy Lực tức giận mới gọi như .

"Đội... đội trưởng thế?" Hồ Chiếm Quốc chút lắp bắp .

Nhớ những việc gần đây, hình như việc gì sai chọc đội trưởng tức giận như chứ?

" lòng tài trợ cô, thế mà tài trợ một con sói mắt trắng." Dương Duy Lực tự giễu, "Cô xứng em gái của Trương Huyền."

"Anh Duy Lực..." Trương Manh Manh cuống lên, "Anh đừng giận, em dám nữa, cầu xin đừng đuổi em ..."

Hồ Chiếm Quốc trừng to mắt, "Trương Manh Manh não cô bệnh ?"

Mẹ ơi, Trương Huyền là bao, đứa em gái điều như ?

Trước còn tưởng cô bé chỉ là sùng bái Dương Duy Lực, giống như em gái sùng bái trai .

Ai ngờ cô động cái tâm tư đó!

Trong công ty ai mà tình cảm vợ chồng Dương Duy Lực , còn ba đứa con ngoan ngoãn lời, cả nhà hạnh phúc khiến ghen tị.

xem cô là một cô gái nhỏ, còn là sinh viên đại học ưu tú như , cứ nghĩ quẩn phá hoại gia đình khác thế?

Hồ Chiếm Quốc thật sự quá thất vọng.

"Đội trưởng, để xử lý ." Hồ Chiếm Quốc với Dương Duy Lực đang đen mặt, "Cậu giải thích với em dâu ."

Vừa , Chu Chiêu Chiêu chỉ qua chào hỏi bọn họ, còn gọi thêm mấy món.

Hồ Chiếm Quốc thật sự khâm phục và ơn Chu Chiêu Chiêu.

Cuộc sống nhà bọn họ bây giờ cũng khá giả, đa phần nhờ Dương Duy Lực và Chu Chiêu Chiêu.

Vợ thể chấn hưng thực đơn Miêu gia, đó càng là nhờ Chu Chiêu Chiêu.

Đừng cái gì mà Chu Chiêu Chiêu cũng phần chia, bọn họ đây là cùng thành tựu, đó đều là Chu Chiêu Chiêu lương thiện, dùng để an ủi bọn họ thôi.

Người bản lĩnh như Chu Chiêu Chiêu, cô ở Thiểm Tây mở mấy quán cơm tư nhân, buôn bán đắt khách.

Ở Kinh Đô cũng giống thôi, dù thì, thủ đô lớn như thế , thiếu đầu bếp giỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-633-ke-vo-on-bac-nghia.html.]

Trương Manh Manh trông mong Dương Duy Lực, mong đợi thể thêm một cái, nhưng từ khi Hồ Chiếm Quốc , thèm lấy một .

Trương Manh Manh: "Em quan tâm thích em , em cứ thích đấy, sai ?"

"Em chỉ hận thể lớn hơn một chút, thể gặp sớm hơn." Trương Manh Manh , "Anh thể tài trợ em, tại thể em thêm một cái."

"Sớm như , nên quản em." Trương Manh Manh lớn tiếng , "Tại cho em hy vọng em thất vọng."

"Quản cô còn quản sai ?" Hồ Chiếm Quốc chút cạn lời .

May mà lúc muộn, trong tiệm còn khách nào khác, nếu ầm ĩ ở đây như , việc buôn bán của quán cơm tư nhân cũng ảnh hưởng mất.

"Vậy chúng tính một món nợ," Hồ Chiếm Quốc , "Từ lúc trai cô qua đời đến nay, tổng cộng là năm năm, đội trưởng mỗi nửa năm đều gửi tiền về cho nhà cô, còn học phí đại học của cô, năm năm thế nào cũng năm sáu ngàn nhỉ?"

"Năm bố cô bệnh viện, đội trưởng hai lời gửi cho nhà cô năm ngàn để bố cô chữa bệnh."

"Không cho quản thì, cô trả tiền ?" Hồ Chiếm Quốc .

Trương Manh Manh nghẹn lời.

Một vạn tệ!

Phải rằng bây giờ là thập niên 90, tuy mức sống của hơn, nhiều xuống biển kinh doanh cũng kiếm tiền to, nhưng ở cái huyện nhỏ của bọn họ, thể xuất hiện một hộ vạn tệ là giỏi lắm .

Chưa những cái khác, tiền cho dù trai cô năm đó còn sống cũng kiếm nhiều tiền như .

"Em..."

Trương Manh Manh còn ngụy biện, Hồ Chiếm Quốc nữa, xua tay, "Manh Manh , Chiếm Quốc cũng là cô lớn lên, cô chúng quá thất vọng."

Sao thể nảy sinh tâm tư đó với Dương Duy Lực chứ?

Đây là lấy oán báo ân thì là gì?

Sách vở đều bụng ch.ó hết .

Miêu Tân Hồng thấy động tĩnh , hung hăng trừng mắt Hồ Chiếm Quốc một cái, khiến Hồ Chiếm Quốc buồn bực, đang yên đang lành trừng gì?

"Đi thôi," Hồ Chiếm Quốc nghĩ nhiều, với Trương Manh Manh, "Về nhà suy nghĩ cho kỹ, ngày mai đến công ty thanh toán tiền lương."

"Anh Chiếm Quốc, giúp em với Duy Lực một tiếng, em dám nữa." Trương Manh Manh .

Trương Manh Manh dám với Hồ Chiếm Quốc những lời như chỉ cần ngày nào cũng gặp nữa, cô những lời như , Hồ Chiếm Quốc nhất định sẽ lập tức tống cổ về cái huyện nhỏ ngay.

"Sao đến giờ cô vẫn điều thế nhỉ?" Hồ Chiếm Quốc đen mặt , "Manh Manh, cô đừng mài mòn chút tình nghĩa cuối cùng của trai cô nữa."

Bọn họ bây giờ sở dĩ còn quản cô , chính là nể mặt trai cô , nếu loại con gái hổ như thế , sớm ném ngoài , còn nhảm mấy cái gì?

là lãng phí tình cảm.

"Cậu điều tra một chút," Dương Duy Lực với Hồ Chiếm Quốc, "Xem những bên cạnh cô ..."

Trương Manh Manh như , bây giờ trở nên thể lý lẽ thế ?

" ." Hồ Chiếm Quốc , " điều tra ngay, cứ giải thích đàng hoàng với em dâu ."

thì, chuyện nghĩ thôi thấy ghê tởm chịu .

Tiền của nhà ai cũng gió lớn thổi đến, Chu Chiêu Chiêu thể đồng ý để Dương Duy Lực dùng tiền của tài trợ những chiến hữu hy sinh, chỉ riêng điểm đáng để bọn họ kính trọng .

ai ngờ tài trợ một con sói mắt trắng, còn đào góc tường nhà , cái quá ghê tởm .

 

 

Loading...