Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 620: Cạnh Tranh Lành Mạnh

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:56:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện bản Dương Gia Dập cảm thấy chẳng gì to tát. Lúc đó và Dương Gia Nguyệt thấy những đứa trẻ khao khát kiến thức như , trong điều kiện gian khổ thế mà vẫn kiên trì học tập.

Thật sự quá đáng quý.

Cho nên hai em mới bàn bạc, mỗi tháng sẽ trích một phần từ tiền lương hoặc tiền tiêu vặt của để mua ít văn phòng phẩm và đồ dùng học tập cho các em.

Số lượng trẻ nhiều, nên hai em cũng thể gánh vác .

Thế là, mỗi tháng cứ kiên trì như .

Vốn dĩ, Dương Gia Dập Dương Gia Nguyệt lương thì đừng mua nữa, để mua, nhưng Dương Gia Nguyệt đồng ý.

Cô bé tuy lương, nhưng tiền lì xì và tiền tiêu vặt mấy năm nay đều để dành.

Hai em từ trở về đó, tháng nào cũng kiên trì gửi đồ cho bọn trẻ.

Tại gửi hàng tháng? Chính là để các em giữ sự mong đợi, học tập chăm chỉ sẽ phần thưởng.

Tất nhiên, khi Dương Gia Dập và Dương Gia Nguyệt việc , chỉ xuất phát từ tấm lòng giúp đỡ những đứa trẻ đó trong khả năng của .

Chưa từng nghĩ nhận gì từ các em.

Càng từng nghĩ sẽ rêu rao chuyện ngoài để mang lợi ích gì cho bản .

chuyện cứ thế truyền ngoài.

Lưu Minh Cường lén lút kể cho mấy quan hệ , mấy đó đều chút kinh ngạc: "Anh Hải, chuyện ?"

"Làm ?" Lưu Minh Cường chút mất kiên nhẫn , "Ai bảo ? Chúng ."

"Sau , tụ tập thì tùy tâm." Cố Hải Hiên , "Ai thì cần ép buộc."

Lời dứt, cả phòng đều im lặng một chút.

"Được." Cuối cùng đồng thanh .

trong lòng một thực đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thực , đối với việc cứ phát lương là ăn uống vui chơi thế , bọn họ cũng chút chịu nổi.

Có thể đến đây đ.á.n.h bóng, chẳng mấy điều kiện gia đình đặc biệt cả.

" mà vẫn thấy ngứa mắt tên Dương Gia Dập đó." Lưu Minh Cường .

"Hẹn gặp ở trận đấu ngày ." Cố Hải Hiên , bồi thêm, "Nếu ngày mai huấn luyện viên phạt, thì chạy bộ ."

Nếu , tối nay ăn nhiều như , ngày mai cân nặng chắc chắn sẽ đổi.

Huấn luyện viên của bọn họ, cứ tăng một lạng là bắt chạy mười vòng, quả thực là đòi mạng.

"Vậy mà ..."

Ai ngờ đến sân tập, thấy Dương Gia Dập.

"Thằng nhóc , các đoán xem lén lút tập luyện ở đây đợi ngày mai xem chúng huấn luyện viên phạt ?" Lưu Minh Cường .

"Đệch, quá nham hiểm." Cậu xong tiếp tục, "Không , nhất định tiêu hao hết chỗ thức ăn hôm nay."

Bị như , mấy vốn dĩ chạy lúc cũng hừng hực khí thế chạy bộ.

Dương Gia Dập nhanh phát hiện bọn họ, khóe miệng nở nụ nhàn nhạt, nhưng bước chân chân nhanh hơn.

Ai ngờ mấy cứ như đối đầu với , chạy nhanh, bọn họ chạy nhanh hơn.

Thế là, một đám thiếu niên rượt đuổi sân tập, cuối cùng thở hồng hộc vật bãi cỏ.

"Lượng vận động ... ngày mai chắc chắn giảm chút cân nhỉ?" Lưu Minh Cường mệt đến mức thở hổn hển .

Không ai trả lời .

Mọi đều hết sức .

Chuyện huấn luyện viên , với một huấn luyện viên khác: "Mấy thằng nhóc ..."

Ông : " Dương Gia Dập là hạt giống mà."

Không chỉ khuấy động đám lười biếng , mà còn sửa một thói quen trong đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-620-canh-tranh-lanh-manh.html.]

"Không tồi, là một hạt giống ." Người , "Ông thấy từ khi đến, trạng thái của Cố Hải Hiên cũng nâng cao nhiều ?"

"Đôi khi vẫn cần một chút cạnh tranh lành mạnh." Huấn luyện viên , dặn dò, " vẫn để ý nhiều hơn, đừng để quá đà."

Cái gì quá cũng .

Ngày hôm , huấn luyện viên vẫn theo quy định cũ kiểm tra cân nặng.

"Em... còn tăng cân?" Lưu Minh Cường chút phục , "Rõ ràng tối qua chạy lâu như ."

Chân suýt thì gãy, kết quả tăng một cân.

Tuy nhiên, khi cân nặng của Dương Gia Dập và Cố Hải Hiên, Lưu Minh Cường kêu to thiên lý!

Hai hôm qua quan sát, ăn cũng chẳng ít hơn .

những tăng mà còn giảm một chút xíu.

Nói xem tức chứ!

Trong lòng Lưu Minh Cường tức ách, nhưng ? Ai bảo tối qua sơ ý quản cái miệng ăn nhiều quá?

Chỉ hố ví tiền của Dương Gia Dập thêm một chút, ngờ cuối cùng hố là chính .

Trong lòng mắng Dương Gia Dập nham hiểm, đành cam chịu phận chạy bộ, c.h.ế.t tiệt nhất là bên tai còn tiếng huấn luyện viên dùng loa hét: "Lưu Minh Cường, là ốc sên ? Chạy chậm thế."

Lưu Minh Cường: "..."

Cơm sáng còn ăn, lấy sức mà chạy nhanh?

Đợi vất vả lắm mới chạy xong đến nhà ăn, thấy Dương Gia Dập đang chuyện với bạn cùng phòng ngoài.

Nhìn thấy Lưu Minh Cường, mặt mà còn mang theo nụ : "Đi ăn cơm ?"

Ha ha!

Lưu Minh Cường cảm thấy nụ của là đang châm chọc .

Quả nhiên giây tiếp theo liền tiếp: "Hình như chẳng còn gì ngon nữa ."

Bởi vì đồ ngon đều bọn họ ăn hết .

Lưu Minh Cường: "..."

Nghiến răng!

"Cậu sắp chọc tức c.h.ế.t đấy?" Bạn cùng phòng vỗ vai , "Cậu thế để gì?"

"Dù tớ , cũng tức c.h.ế.t." Dương Gia Dập , "Tớ chỉ trêu chút thôi, thấy bộ dạng tức tối mà vui ?"

Suốt ngày đ.á.n.h bóng chán lắm, tìm chút niềm vui chứ?

thì, ánh mắt Lưu Minh Cường cũng đầy thù hằn, thế, thằng nhóc đó trong lòng chắc cũng c.h.ử.i mấy trăm .

Vậy thì thà để bản vui vẻ một chút còn hơn.

Quá .

"Cậu đấy!" Bạn cùng phòng lắc đầu, "Đắc tội với đúng là xong mà."

" đừng , nghĩ bộ dạng của đúng là thú vị thật." Bạn cùng phòng tiếp tục , "Cậu xem cái tên Lưu Minh Cường nhớ đời nhỉ?"

Mỗi trêu chọc Dương Gia Dập đều chẳng nếm chút quả ngọt nào, nhưng tên nhóc cứ như con gián đ.á.n.h mãi c.h.ế.t.

Dương Gia Dập bất lực nhún vai, điểm cũng thắc mắc.

Chu Chiêu Chiêu chuyện con trai ở đội tuyển quốc gia, cô hiện đang cùng Dương Duy Lực gặp chiến hữu của .

"Đội trưởng? Anh... đến Kinh Đô khi nào ?"

Nhìn chiến hữu năm xưa vẻ mặt mệt mỏi, lấm lem bụi đất, ánh mắt Dương Duy Lực tối sầm : "Ừ, đến Kinh Đô thăm con, tiện thể qua thăm các ."

"Đi, , , về nhà." Hồ Chiếm Quốc , "Chỉ là nhà cửa bừa bộn, chị đừng chê."

 

 

Loading...