Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 614
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:56:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao ?”
Tim Triệu Vịnh Mai căng thẳng thắt , “Không bệnh viện xảy chuyện gì chứ?”
Tiếp đó liền thấy chồng điềm tĩnh lạnh lùng của cô, Dương Duy Khôn, đặt điện thoại xuống, kích động ôm cô xoay mấy vòng trong phòng khách.
“A, gì ?” Triệu Vịnh Mai đầu tiên ôm như , “Mau thả em xuống.”
Lỡ như lúc thấy thì ?
“Không sợ,” Dương Duy Khôn ôm cô xoay thêm mấy vòng nữa mới thả xuống, hôn chụt một cái lên má cô, “Mai Mai, vui quá.”
“Chẳng lẽ Chiêu Chiêu tỉnh ?” Triệu Vịnh Mai kích động .
Bởi vì cô cảm thấy còn chuyện gì thể khiến Dương Duy Khôn kích động đến mức bỏ qua cả lễ nghi thường ngày như .
“ , Chiêu Chiêu tỉnh .” Dương Duy Khôn kích động , “Không chỉ em tỉnh, chú ba cũng về .”
“Cái gì?” Triệu Vịnh Mai kích động nắm lấy tay nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, “Chú ba về ?”
“Tốt quá, quá.” Cô , “Chiêu Chiêu cuối cùng cũng qua cơn bĩ cực .”
Năm nay, ngày tháng của nhà họ Dương đều dễ dàng.
“Đừng .” Dương Duy Khôn đau lòng lau nước mắt cho cô, “Chúng bây giờ mau đón con đến bệnh viện.”
Vừa gọi điện về, bảo đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện.
Dương Gia Dập hôm nay đến nhà thi đấu tỉnh để tập luyện, Dương Duy Khôn đón Dương Gia Nguyệt mới đến đội tuyển tỉnh đón Dương Gia Dập.
Hai đứa trẻ khi bố về, tỉnh đều .
Lúc trong xe của Dương Duy Khôn đều im lặng ngoài cửa sổ, nhưng tay thì nắm c.h.ặ.t lấy .
Khi đến bệnh viện, Dương Duy Khôn mới đỗ xe xong thì hai đứa nhảy khỏi xe, quen đường chạy về phía phòng bệnh của Chu Chiêu Chiêu.
Trên đường cũng gặp một vài bệnh nhân quen , đều chúc mừng chúng: “Chúc mừng nhé, các cháu tỉnh .”
Bởi vì hai đứa trẻ thực sự đáng yêu, bây giờ tỉnh , bố cũng về, đều vui mừng cho chúng.
Thế nhưng hai đứa trẻ dám khi đến cửa phòng bệnh của Chu Chiêu Chiêu.
Lỡ như Chu Chiêu Chiêu bên trong vẫn giống như đây thì ?
“Anh.” Dương Gia Nguyệt mắt đỏ hoe Dương Gia Dập.
“Đừng sợ.” Dương Gia Dập xoa đầu em gái, “Có ở đây.”
Vừa dứt lời, cửa bên trong kéo .
Dương Duy Lực hai đứa con của ở cửa, lòng chua xót, tâm trạng của thực cũng giống như chúng.
“Mau .” Anh với giọng khàn khàn.
Lúc Dương Duy Lực , hai đứa trẻ vẫn còn học tiểu học, nhưng bây giờ chúng lên cấp hai.
“Bố.” Dương Gia Nguyệt lập tức nhào lòng Dương Duy Lực.
“Ngoan, bố về .” Dương Duy Lực ôm con gái, kéo cả con trai đang bên cạnh lòng, “Cảm ơn các con, chăm sóc cho và bản khi bố ở nhà.”
Hai đứa trẻ ôm c.h.ặ.t lấy bố, Dương Gia Nguyệt là con gái nên cảm xúc bộc lộ ngoài nhiều hơn, trực tiếp nấc lên.
Dương Gia Dập thì ôm lấy cánh tay Dương Duy Lực, mắt đỏ hoe.
“Đi, thăm con .” Dương Duy Lực lau nước mắt ở khóe mắt .
Chu Chiêu Chiêu khóe miệng nở nụ ba , “Em còn tưởng các con quên mất .”
“Mẹ.” Dương Gia Nguyệt mắt đỏ hoe cô, ôm cô một cái, nhưng sợ sẽ đè lên cô.
“Sao? Chỉ ôm bố ôm ?” Chu Chiêu Chiêu đưa tay về phía con gái .
“Mẹ.” Dương Gia Nguyệt nhẹ nhàng sáp gần, nhưng ôm cô thật c.h.ặ.t.
“Sợ lắm ?” Chu Chiêu Chiêu , “Xin .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-614.html.]
Cô cũng thành thế ? Bỗng nhiên ngất , còn bay đến bên cạnh Dương Duy Lực.
Lúc đó chắc chắn dọa nhà sợ c.h.ế.t khiếp, đặc biệt là hai đứa trẻ.
Mẹ hôn mê bất tỉnh, bố ở bên cạnh.
Chu Chiêu Chiêu thể tưởng tượng , những ngày tháng hai đứa trẻ trải qua gian khổ đến nhường nào.
“Lại đây, con trai lớn của .” Chu Chiêu Chiêu đưa tay về phía Dương Gia Dập đang đỏ hoe mắt ở bên cạnh, “Để ôm con trai lớn của một cái.”
“Mẹ.” Dương Gia Dập chủ động ôm lấy Chu Chiêu Chiêu gầy yếu.
Cô hôn mê quá lâu, tuy mỗi ngày đều truyền dịch, nhưng dù cũng là ăn cơm.
Một lúc , Dương Duy Khôn và Triệu Vịnh Mai mới đẩy cửa bước .
Nhìn dáng vẻ của Dương Duy Lực, mắt Dương Duy Khôn cũng cay cay, khẽ đ.ấ.m n.g.ự.c một cái, “Cuối cùng cũng về .”
“Anh cả.” Dương Duy Lực cảm kích nắm lấy tay trai, “Cảm ơn .”
“Người một nhà mấy lời gì?” Dương Duy Khôn .
Bên Triệu Vịnh Mai cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Chiêu Chiêu, “Cuối cùng cũng tỉnh , thật tạ ơn trời đất.”
Nếu thể, lúc đó cô giảm thọ mấy năm để cầu ông trời cho Chu Chiêu Chiêu mau ch.óng tỉnh .
Người như , cô đáng chịu khổ như thế.
“Tỉnh là , tỉnh là ,” Triệu Vịnh Mai lau nước mắt , “Bác sĩ ? Ăn ? Em ăn gì ?”
Cô hỏi liền mấy câu.
Chu Chiêu Chiêu cô, “Chị dâu, để lo lắng .”
“Đừng những lời như , chỉ cần em thể tỉnh , bảo chị gì cũng .” Triệu Vịnh Mai .
Chu Chiêu Chiêu tỉnh , Dương Duy Lực trở về, đám mây đen bao trùm đầu nhà họ Dương cũng tan .
Còn những kẻ lời gièm pha cũng tự giác ngậm miệng .
Chu Chiêu Chiêu đương nhiên quan tâm đến những chuyện , vì quá lâu, nên khi tỉnh bác sĩ lập cho cô một kế hoạch phục hồi chức năng.
Bây giờ cô phục hồi chức năng buổi sáng và buổi chiều.
Dương Duy Lực mỗi ngày đều ở bên cô, “Đừng vội, cứ từ từ.”
Ánh mắt dịu dàng của như dính c.h.ặ.t cô, Chu Chiêu Chiêu luôn cảm thấy Dương Duy Lực trở về chút khác lạ.
Còn khác lạ ở điểm nào, cô nghĩ .
bám dính hơn là thật, hận thể ở bên cô mỗi phút mỗi giây.
“Sao ?”
Ví dụ như bây giờ, Chu Chiêu Chiêu mới dậy, Dương Duy Lực căng thẳng dậy theo, “Em lấy gì để lấy giúp?”
“Anh đừng căng thẳng như .” Chu Chiêu Chiêu chút bất đắc dĩ , “Bác sĩ kiểm tra , cơ thể em bây giờ , cứ tiếp tục duy trì sẽ vấn đề gì .”
“Hơn nữa, em bây giờ vệ sinh, đồng chí Dương Duy Lực.”
Dương Duy Lực: “…”
Sờ sờ mũi xuống, Chu Chiêu Chiêu phòng vệ sinh, trong gương, nghĩ đến sự khác thường của Dương Duy Lực mấy ngày nay, cô cảm thấy lẽ nên chuyện với một chút?
Mà Dương Duy Lực cũng suy nghĩ tương tự.
“Khoảng thời gian đó thực bệnh.” Đợi Chu Chiêu Chiêu ngoài, Dương Duy Lực , “Làm nhiệm vụ hôn mê bất tỉnh.”
Nói thì, hai vợ chồng họ cũng thật tội, đều hôn mê bất tỉnh.