Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 604: Nỗi Bất Hạnh Của Kẻ Trọng Nam Khinh Nữ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:56:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bản Vương Diễm Bình đối với việc sinh con trai con gái cũng chẳng ý kiến gì, dù đứa bé cũng là con của cô và Chu Hạo Đông, trai gái cô đều yêu thích như .
khi họ cùng Thẩm thị bế đứa bé về quê, ánh mắt trong thôn cô khác biệt.
Đặc biệt là khi tin Chu Đại Chí về đến nhà lôi Vương Hiểu Quyên đ.á.n.h một trận.
Hắn mắng cô đẻ con trai, chỉ sinh vịt giời.
Vương Hiểu Quyên cũng tin Vương Diễm Bình sinh quý t.ử. Vốn dĩ liên tiếp sinh hai đứa con gái đủ uất ức , từ khi tin tức Vương Diễm Bình sinh con trai truyền về, trong lòng Vương Hiểu Quyên cứ nghẹn một cục tức.
Lúc Chu Đại Chí đ.á.n.h như , cô cũng nổi điên lên: "Anh còn mặt mũi mà trách ? Tại cô đẻ cho thì con gái, đẻ cho cũng con gái?"
"Chẳng là do giống của gì ?" Vương Hiểu Quyên cũng bất chấp tất cả, chỉ thẳng mặt Chu Đại Chí mà mắng, " phi, còn ở đây mà trách bà đây ? Bà đây cũng từng sinh con trai đấy."
Thực lời trong thôn xì xào bàn tán , nhưng Chu Đại Chí cứ giả vờ như thấy.
Không thấy thì kẻ hèn nhát đó là .
bây giờ Vương Hiểu Quyên toạc rõ ràng như , còn cô ghét bỏ mặt, đôi mắt Chu Đại Chí đỏ ngầu lên.
"Con đàn bà khốn nạn !"
Hắn đỏ mắt, tát mạnh một cái như trời giáng. Vương Hiểu Quyên kẻ ngốc, đời nào chịu yên cho đ.á.n.h?
Cô chạy la làng: "G.i.ế.c ! Cứu mạng với! Chu Đại Chí g.i.ế.c !"
Tóm ngày hôm đó, mặt mũi của Chu Đại Chí coi như mất sạch sành sanh trong thôn.
Mặc dù, đây cũng chẳng bao nhiêu mặt mũi.
Chu Hạo Đông thường xuyên về thôn ở, nhưng Vương Diễm Bình và Thẩm thị phần lớn thời gian đều sống tỉnh thành.
Chu Hạo Đông dù chuyện cũng sẽ nhiều chuyện kể cho Vương Diễm Bình về Chu Đại Chí.
Cho nên hai con bà Thẩm thật sự chuyện trong thôn.
Dịp Tết về quê, thỉnh thoảng gặp Chu Đại Chí trong thôn, chỉ cảm thấy so với càng thêm âm u.
Thậm chí một Chu Đại Chí chằm chằm con trai của Chu Hạo Đông là Chu Minh Bân, ánh mắt đó như dính c.h.ặ.t lên thằng bé.
Giống như thể, nếu Vương Diễm Bình ly hôn với , thì đứa con trai đó là của .
Con ma chướng đến mức độ , cũng là hiếm thấy.
"Chỉ vì một đứa con trai thôi ?" Chu Chiêu Chiêu lắc đầu, dù cô cũng thể hiểu nổi suy nghĩ của những trọng nam khinh nữ .
"Nghe Vương Hiểu Quyên hình như m.a.n.g t.h.a.i ." Thẩm thị hạ giọng .
Không chỉ Chu Đại Chí ma chướng, mà Vương Hiểu Quyên cũng y hệt. Sau đứa con gái thứ hai, Vương Hiểu Quyên từng m.a.n.g t.h.a.i một nữa, nhưng giữ nên sảy.
"Trước đây sắc mặt cô cũng tạm , hai hôm gặp đường mà giật cả ," Thẩm thị , "Cả cứ như mất hết tinh khí thần, liên tục sinh đẻ gặp chuyện như , rốt cuộc là hại thể."
Nghe đó còn m.a.n.g t.h.a.i một , tìm mấy bà đồng cốt bói toán, phán là con gái nên nhẫn tâm phá bỏ.
Đứa bé đó lúc năm sáu tháng .
Nghe lúc lấy là một bé trai, Chu Đại Chí tức điên lên, đ.á.n.h cho bà đồng cốt một trận nhừ t.ử.
tác dụng gì ? Con cũng mất .
Hai vợ chồng cứ hậm hực trong lòng, chỉ sinh thêm một đứa nữa.
Bên kế hoạch hóa gia đình cũng quản lý, nhưng loại như Chu Đại Chí thì họ cũng dám ép quá đáng.
Kẻ đúng là kiểu "chân đất sợ mang giày".
Bà đồng cốt cũng may là chạy nhanh, nếu cái mạng nhỏ cũng khó giữ.
Lỡ như bọn họ đổ tội mất con trai của Chu Đại Chí, khi nào xông nhà bà ...
Thời đại kế hoạch hóa gia đình quả thực nghiêm ngặt, nhưng cũng sợ mấy kẻ đầu óc bình thường, dám chọc cho phát điên!
"Em thấy vẫn nên ít về đây thôi." Vương Diễm Bình , "Mỗi thấy hai đó là thấy buồn nôn."
Thực theo ý Vương Diễm Bình, ngày ba mươi Tết về thắp hương cho tổ tiên xong thì cả nhà ở đón Tết chẳng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-604-noi-bat-hanh-cua-ke-trong-nam-khinh-nu.html.]
Thẩm thị về. Thứ nhất là con trai bà lấy thể diện trong thôn, bà cần sống cảnh góa phụ ru rú trong nhà như nữa. Thứ hai, bà thích khí náo nhiệt ngày Tết ở quê.
Trước đây bà thích về quê ăn Tết, thích ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị của trong thôn.
bây giờ, nghĩ đến ánh mắt Chu Đại Chí cháu nội hôm nọ, Thẩm thị cũng chẳng ở trong thôn nữa.
Ai tên thần kinh đó sẽ chuyện gì.
"Thôi , đang Tết nhất, đừng mấy chuyện xui xẻo nữa." Chu Chiêu Chiêu , "Chị Diễm Bình, xem trại gà ?"
"Được chứ, chú Chính Văn mới dựng thêm một phân xưởng mới, chị còn thấy bao giờ." Vương Diễm Bình đáp.
"Hai đứa dạo , xuống bếp xem bên nhà con gì cần giúp ." Thẩm thị .
"Thím ơi, nhiều rau một chút nhé, ít thịt thôi ạ." Chu Chiêu Chiêu , "Mấy nay ăn thịt nhiều quá, con béo lên bao nhiêu ."
Tết nhất là thịt với thà, giờ cô chỉ thèm ăn chút rau xanh.
"Được ." Thẩm thị đáp.
Kể từ khi Vương Diễm Bình sinh bé Chu Minh Bân, tâm nguyện của Thẩm thị đều thỏa mãn, chút hài lòng đối với Vương Diễm Bình cũng theo đó mà tan biến.
Bây giờ bà càng cô con dâu càng thấy ưng ý.
Phụ nữ ly hôn thì ?
Trong thôn bà chồng nào hưởng những ngày tháng hạnh phúc như bà bây giờ?
Con trai con dâu đều giỏi giang, cháu gái cháu trai ngoan ngoãn thông minh, bậc trưởng bối còn mong cầu gì hơn nữa?
Dù cuộc sống hiện tại của bà, gọi là vô cùng mãn nguyện.
Mấy mụ đàn bà trong thôn còn châm ngòi ly gián quan hệ giữa bà và Vương Diễm Bình, cái gì mà con dâu giỏi giang quá thì chồng áp chế .
Phi!
Bà việc gì áp chế con dâu?
Con dâu cũng là một nhà, chẳng lẽ sống hòa thuận vui vẻ ? Tại cứ đè đầu cưỡi cổ nó?
Bản bà năm xưa cũng từ phận dâu mà lên, chẳng lẽ những khổ cực bà từng chịu đựng năm xưa giờ bắt con dâu chịu một nữa ?
Cùng là phụ nữ với , hà cớ gì khó phụ nữ?
Bọn họ càng như , bà càng theo, đừng tưởng bà trong lòng mấy mụ đàn bà đó nghĩ cái gì.
Ghen ăn tức ở cả thôi.
Xúi giục chồng nàng dâu bọn bà trở mặt thành thù, để bọn họ bên cạnh xem kịch .
Ha ha, mơ !
Bà mới ngu ngốc như .
" , con gái, nên coi con dâu như con gái ruột mà thương yêu." Thẩm thị đắc ý .
Bà dứt lời, mặt mũi mấy bà già đều xanh mét cả .
Thẩm thị nghĩ đến đây, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Bà kẻ ngốc, cũng chẳng gỗ đá, Vương Diễm Bình hiếu thuận với bà, cho dù là con gái ruột cũng chẳng mấy đứa như nó.
Lấy lòng đổi lòng thôi, bà cô con dâu như , đủ .
Tất nhiên, khi thấy Diêu Trúc Mai, trong lòng Thẩm thị thở dài.
Ở đây, chẳng vẫn còn một kẻ ngốc ?
Có đứa con gái như đường yêu thương, cứ một lòng một thương xót con gái của kẻ thù.
Bây giờ xa cách với con gái , cũng đường mà bù đắp cho t.ử tế, còn bày đặt cao.
là tạo nghiệp mà!