Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 589: Tạm Biệt An An, Trở Về Tỉnh Thành
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:55:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, Dương Gia Kiêu đưa và hai em leo ngọn núi mà bé thường leo, đến chạng vạng tối bờ sông bắt cá và cua nhỏ.
Một ngày trôi qua nhanh, đến tối, lãnh đạo phá lệ sắp xếp cho con Chu Chiêu Chiêu ngủ đây.
Phòng của Dương Gia Kiêu cũng coi như rộng rãi, nhưng giường thì nhỏ. May mà lúc đang là mùa hè, một chị đồng nghiệp tìm cho họ chiếc chiếu trúc lớn, trải thêm một lớp chăn bông dày, cứ thế trải nệm ngủ đất, mà còn thoải mái hơn giường.
Chỗ ngủ trải ngay cạnh cửa sổ, đất thể thấy những vì lấp lánh bầu trời qua khung cửa.
"Sao ở đây gần quá, quá." Niếp Niếp kìm thốt lên.
Ở tỉnh thành cũng thể ngắm , nhưng cảm giác bằng ở đây.
"Khi nào nhớ , sẽ chuyện với những ngôi ." Dương Gia Kiêu dựa Chu Chiêu Chiêu, lên bầu trời đầy , "Chúng đều là bạn của ."
Chu Chiêu Chiêu đau lòng xoa đầu con trai.
"Mẹ, con vui vì thể đến thăm con." Cậu bé cọ cọ tay Chu Chiêu Chiêu .
" hai đừng đến nữa," Dương Gia Kiêu nhịn , "Lần là may mắn thôi."
Cũng là do cấp độ cảnh giới cao đến thế, nên mới thể gặp họ.
sẽ may mắn như nữa.
Cậu bé tuy nỡ xa , nhưng cũng họ xảy chuyện.
Chuyến tuy gặp nguy hiểm gì, nhưng lỡ thì ?
Dương Gia Kiêu dám đ.á.n.h cược.
Cậu bé nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Gia Dập và Dương Gia Nguyệt, "Đợi con xong thí nghiệm , con sẽ thể về nhà ở một thời gian."
"Thật ?" Dương Gia Dập phấn khích dậy Dương Gia Kiêu, "Vậy đợi em về, sẽ dẫn em chơi bóng."
"Chúng công viên giải trí chơi nữa." Dương Gia Nguyệt cũng kích động hùa theo.
Ba đứa trẻ bắt đầu lên kế hoạch xem đợi Dương Gia Kiêu về thì chúng sẽ chơi những gì.
Đêm hôm đó, ba đứa nhỏ dường như vô vàn chuyện để , Chu Chiêu Chiêu cũng cứ thế chiều theo chúng, bên cạnh thỉnh thoảng góp vui vài câu.
Nói cho cùng, hai ngày nay lo lắng sợ hãi ngủ ngon, chuyện một lúc cô cũng .
"Mẹ ngủ ." Dương Gia Kiêu đau lòng Chu Chiêu Chiêu, đắp chăn cho cô, "Anh ở nhà, nhờ hai em giúp chăm sóc thật nhé."
Tuy gặp mặt vui, nhưng thấy Chu Chiêu Chiêu và ông nội Dương Quyền Đình với vẻ mặt lo âu, mệt mỏi tìm đến, Dương Gia Dập và Dương Gia Nguyệt trong lòng cũng dễ chịu.
Hai đứa trẻ lúc mới ý thức gây họa.
Làm cho nhà lo lắng, thậm chí còn khiến ông nội dùng đến quan hệ mới tìm chúng.
Ba em ôm c.h.ặ.t lấy .
Chúng cũng ngủ từ lúc nào.
dù nỡ đến , giờ phút chia ly cũng đến.
"Bọn sẽ nhớ em lắm." Dương Gia Dập .
"Nhớ nhật ký nhé." Dương Gia Kiêu với cả, "Đợi khi nào về, chúng sẽ trao đổi."
Chúng bàn bạc xong, mỗi sẽ nhật ký, ghi những chuyện chia sẻ.
Đợi gặp mặt sẽ trao đổi cho xem.
Lúc tiễn , Dương Gia Kiêu vẫn luôn mỉm , "Đợi một thời gian nữa con sẽ về."
"Em cũng chơi bóng rổ , về chúng cùng chơi." Cậu bé với Dương Gia Dập.
"Đợi núi, sẽ cho em một cái dây chuyền." Cậu bé nhỏ với Niếp Niếp, "Cái vòng tay em cứ đeo chơi ."
Đó là vòng tay bé từ loại quặng đặc biệt hái trong núi, cho Chu Chiêu Chiêu và Niếp Niếp mỗi một cái.
"Anh chú ý an nhé." Dương Gia Nguyệt đỏ hoe mắt, "Vòng tay em thích lắm , em cần dây chuyền gì ."
Chỉ cần bình an là .
Dương Gia Kiêu xoa đầu em gái, "Em ngoan, lời nhé."
Mắt Dương Gia Nguyệt càng đỏ hơn, nhưng cô bé cố nén , vì cô bé , nếu thì sẽ càng khó chịu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-589-tam-biet-an-an-tro-ve-tinh-thanh.html.]
"Cháu chứ?"
Sau khi tiễn , mãi đến khi xe còn thấy đèn hậu nữa, Dương Gia Kiêu vẫn đó.
Lãnh đạo chút đành lòng bé hỏi.
"Không ạ." Dương Gia Kiêu lắc đầu, "Thủ trưởng, cháu việc."
Cậu bé nhanh ch.óng tính toán xong những dữ liệu đó, như mới thể sớm về đoàn tụ với gia đình.
"Được." Lãnh đạo hiền từ xoa đầu bé, "Nếu nhớ nhà, bác thể xin cấp cho cháu về."
Dù cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ.
"Cháu mà." Dương Gia Kiêu trầm trả lời.
Chỉ là lúc , ánh mắt bé lưu luyến về hướng Chu Chiêu Chiêu và rời .
Trên xe, Dương Gia Nguyệt và Dương Gia Dập quỳ ghế , mắt mong ngóng về hướng Dương Gia Kiêu.
Mãi đến khi thấy nữa, hai đứa mới ỉu xìu xuống.
"Mẹ, xin , chúng con sai ." Dương Gia Nguyệt dựa Chu Chiêu Chiêu xin .
"Ông nội, xin , ông bà lo lắng ạ." Dương Gia Dập cũng xin .
Hai đứa trẻ từ lúc thấy khuôn mặt tiều tụy của ông nội và thì bắt đầu hối hận.
Chúng hình như quá tùy hứng .
"Sau đừng như nữa," Nhìn thấy khuôn mặt hối của các con, Chu Chiêu Chiêu cũng nỡ trách mắng thêm, "Nếu gặp thì sẽ nguy hiểm."
Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa.
Từ đây lái xe về huyện Ninh cũng tầm giờ cơm trưa, Dương Quyền Đình sắp xếp ăn cơm ở huyện Ninh mới lái xe về tỉnh thành.
Đến huyện Ninh, Dương Gia Dập và Dương Gia Nguyệt mới nhớ còn cứu ở đây, bèn kể chuyện cho Chu Chiêu Chiêu .
"Tay con chứ?" Chu Chiêu Chiêu vội vàng kéo tay Dương Gia Dập xem.
"Sớm ạ." Dương Gia Dập , " mà ơi, chúng với nhà bác gái Lưu một tiếng ?"
Vì lúc đưa chúng đến nơi, Lưu Vĩ còn hẹn ngày sẽ đến đón chúng.
Ai ngờ chúng về nhanh thế .
"Phải chứ." Chu Chiêu Chiêu .
Lúc , Chu Chiêu Chiêu đặc biệt mua một ít đồ mang sang.
Bác gái Lưu lúc đầu càng hai đứa trẻ càng thấy thích, cũng hai đứa trẻ chắc chắn gia đình t.ử tế dạy dỗ cẩn thận.
Gặp Chu Chiêu Chiêu càng cảm giác đó hơn.
"Hai đứa trẻ là đại ân nhân của nhà ," Bác gái Lưu , "Sao còn mang đồ đến gì?"
Bà nhận.
"Đều là đồ tẩm bổ cho bà bầu," Chu Chiêu Chiêu , "Cũng là chút tấm lòng của cháu và các con."
"Vậy thì cảm ơn các cô ." Bác gái Lưu cảm động .
Tuy nhiên trong lòng bà thầm nghĩ, đợi về bà sẽ kiếm ít đặc sản núi rừng gửi cho họ.
Chỗ bà chẳng gì , nhưng đặc sản núi rừng thì nhiều vô kể.
Nghe thành phố thích mấy thứ .
Thế là, trong những năm đó, năm nào nhà Chu Chiêu Chiêu cũng nhận đặc sản núi rừng từ huyện Ninh gửi tới.
Mỗi năm... mãi đến khi ba đứa trẻ lớn lên vẫn còn.
Sau khi đứa bé lớn lên thi đỗ đại học, còn cùng đến tỉnh thành, đến nhà Chu Chiêu Chiêu thăm ân nhân cứu mạng năm xưa.
Đương nhiên, đó đều là chuyện về !