Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 58: Vả Mặt

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:32:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cục tức Chu Chính Văn nuốt trôi.

Mẹ kiếp, thủ đoạn gì cứ nhắm ông, ông tiếp hết.

động đến nhà ông thì tuyệt đối thể nhẫn nhịn.

Người nhà, là giới hạn của ông.

Đương nhiên, , nhà chú hai cũng trong phạm vi nhà .

Bây giờ, Chu Chính Văn thật sự hận thể tự tát mấy cái, ông coi nhà, kết quả đ.â.m lưng ông!

Đã như , thì đừng trách ông khách khí.

Đã nhận định Dương Duy Lực , Chu Chính Văn sai bảo cũng chẳng xót chút nào.

“Đi, với chú ngoài một chuyến.” Ông chỉ huy Dương Duy Lực, với Chu Chiêu Chiêu, “Con an tâm ở nhà dưỡng bệnh.”

“Cơ thể con còn vấn đề gì ,” Chu Chiêu Chiêu , “Bố, con thể xin ngoài chơi ?”

“Thế ?” Chu Chính Văn , “Hôm nay nóng lắm, đừng để cảm nắng.”

“Con chơi, đợi hai hôm nữa bố đưa con hồ chứa nước Nam Sơn chơi, ở đó mát mẻ.”

“Bố,” Chu Chiêu Chiêu mếu máo, “Bố định cho con khỏi cửa chứ?”

Cái … Chu Chính Văn thật sự nghĩ như đấy.

Ít nhất là khi Chu Chiêu Chiêu lên đại học là như .

“Con tìm chị Diễm Bình trong thôn ạ?” Chu Chiêu Chiêu , “Lần may mà chị nhắc nhở con.”

Cũng vì , cô mới xin cái còi Dương Duy Lực đưa.

Nhắc mới nhớ, Vương Diễm Bình cũng là ân nhân cứu mạng của cô.

Hơn nữa, cô cũng hy vọng một như phận bi t.h.ả.m giống như kiếp .

“Được ,” Chu Chính Văn nghĩ nghĩ, “Công việc ở phòng ấp trứng con tiện thể với cô một tiếng.”

“Cảm ơn bố.” Chu Chiêu Chiêu vui vẻ .

Dương Duy Lực ở bên cạnh hai , đôi khi ngưỡng mộ cách chung sống của Chu Chiêu Chiêu và Chu Chính Văn.

Là cha con cũng giống như bạn bè.

Lại nghĩ đến ông già nhà , thôi, nghĩ nữa thì hơn.

Vì chuyện của Quách Phong Cầm, lúc Chu Chiêu Chiêu về thôn nhiều vây xem.

“Chiêu Chiêu, thím hai cháu công an bắt thế?”

đấy, công an tại bắt bà ?”

Cũng quan tâm cô: “Chiêu Chiêu, mấy hôm cháu xảy chuyện, chứ?”

“Không ạ, cháu khỏe lắm.” Chu Chiêu Chiêu trả lời đó, “Tại bắt thím ạ?”

“Chú công an là thím liên quan đến việc cháu xảy chuyện,” Chu Chiêu Chiêu khổ một cái, “Cụ thể là gì cháu cũng .”

Loại chuyện , càng ẩn ý mới càng thích tự bổ não.

Chu Chiêu Chiêu bỏ câu .

“Trước phát hiện , con bé Chiêu Chiêu cũng lương thiện thật đấy.” Có bóng lưng cô .

.” Có phụ họa, “ bà con ở bệnh viện thê t.h.ả.m lắm, suýt chút nữa mất mạng.”

“Cái nha.”

“Chu Chính Văn bỏ giá lớn để tẩm bổ đấy, bà thấy đều gầy một vòng .” Có trợn trắng mắt .

“Cho nên Chiêu Chiêu lương thiện mà,” một bác gái hơn năm mươi tuổi , “Đều hại thành như , còn bao che cho Quách Phong Cầm.”

“Tại chứ?” Có hiểu.

“Ai ?” Bác gái trào phúng, “Đối tượng của Chiêu Chiêu mà con Mẫn Mẫn còn thể câu dẫn thành của riêng nó, ai tâm tư hai con độc ác thế nào.”

“Các đó, đừng cái mặt nạ giả tạo của Quách Phong Cầm lừa.” Bác gái u ám một câu, .

Chu Chiêu Chiêu những chuyện , cửa nhà Vương Diễm Bình khóa c.h.ặ.t ai ở nhà.

“Không ?” Hàng xóm , “Hai ngày nay thấy mở cửa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-58-va-mat.html.]

“Có về nhà đẻ ?” Hàng xóm .

cũng thể nào, Vương Diễm Bình chị gái hãm hại mới xuống nông thôn, quan hệ với nhà .

Lúc đầu gả cho Chu Đại Chí cũng là vì cái , gia đình bán nên tìm một trong thôn.

ai thể ngờ Chu Đại Chí thật thà chất phác là một kẻ bạo hành.

“Cảm ơn bà ạ.” Chu Chiêu Chiêu với bà cụ hàng xóm.

Lúc hình như thấy tiếng động gì đó.

“Bà ơi, bà thấy gì ạ?” Cô hỏi.

“Không mà,” bà cụ xua tay, chỉ chỉ tai , “Tai kém, rõ lắm.”

Chu Chiêu Chiêu cau mày nhà Vương Diễm Bình.

“Chị Diễm Bình, chị nhà ?” Chu Chiêu Chiêu gọi vọng trong sân một tiếng, “Em là Chiêu Chiêu đây.”

Trong nhà tĩnh lặng, còn tiếng động gì nữa.

“Thật sự nhà .” Chu Chiêu Chiêu lầm bầm một câu, “Vậy hôm khác em qua tìm chị chơi nhé.”

Nói xong, lắc đầu bỏ .

Mới một đoạn thì đụng Chu Mẫn Mẫn, tư thế chắc là nhận tin tức nên đợi cô ở đây.

“Mày bớt hắt nước bẩn lên tao .” Chu Mẫn Mẫn đòn phủ đầu , “Vu oan cho tao lợi ích gì cho mày?”

“Tao mày hận tao, nhưng mày cũng thể…”

“Dừng,” Chu Chiêu Chiêu cực kỳ khách khí ngắt lời cô , “Xin cô đừng dát vàng lên mặt , hận cô? Cô cũng xứng ?”

“Còn nữa, những chuyện , cũng do quyết định.” Chu Chiêu Chiêu , “Trong thôn còn trộm đấy, cắm sừng cho bố cô, thấy cô tìm ?”

“Chu Mẫn Mẫn,” cô thản nhiên , “Cô tưởng vẫn là Chu Chiêu Chiêu ngốc nghếch các bắt nạt cũng ho he ?”

“Nói cho cô , Chu Chiêu Chiêu đó c.h.ế.t từ lâu .” Cô ghé sát lạnh lùng , “Sau , cứ chờ xem.”

Chút coi là gì?

Cô còn tung đại chiêu .

“Chu Chiêu Chiêu mày ý gì?” Chu Mẫn Mẫn tức giận giậm chân.

“Chính là ý mặt chữ.” Cô đầu Chu Mẫn Mẫn , “Đợi đấy.”

“Chu Chiêu Chiêu, quả nhiên là mày đang vu oan cho tao.” Chu Mẫn Mẫn hét lên.

“Không, chỉ ăn miếng trả miếng thôi.”

Mấy hôm cô chịu tội, nhất định sẽ để Quách Phong Cầm nếm thử thật kỹ một .

Chu Mẫn Mẫn rùng một cái, khí thế của Chu Chiêu Chiêu dọa sợ.

“Mẹ ơi!” Cô xổm xuống đất òa lên.

hiểu, tại êm biến thành như ?

Vốn dĩ trong thôn đều đang khen Quách Phong Cầm, nhưng hôm nay giọng điệu của đều đổi, đều đang kể lể cái của bà .

“Chu Chiêu Chiêu, tao nhất định sẽ để mày đạt mục đích.” Chu Mẫn Mẫn bò dậy từ đất, “Anh Quốc Lương, Quốc Lương nhất định sẽ giúp tao.”

tìm Thẩm Quốc Lương.

Chu Chiêu Chiêu mới mặc kệ cô tìm ai, nhưng lúc tìm Chu Hạo Đông, “Anh Hạo Đông, mau với em một chuyến.”

“Sao thế?” Chu Hạo Đông bỏ cái xẻng trong tay xuống , “Đi với em?”

“Đến nhà chị Diễm Bình.” Chu Chiêu Chiêu nghiêm túc , “Em cảm thấy chị xảy chuyện .”

“Anh rõ xem nào.” Chu Hạo Đông .

“Ây da ,” Chu Chiêu Chiêu kéo , “Trên đường , thì muộn mất.”

“Được.” Chu Hạo Đông nghĩ cũng .

Anh là, chính vì chuyện , cứu Vương Diễm Bình một mạng, càng là thành tựu một đoạn nhân duyên của .

 

 

Loading...