Hứa Quế Chi cuối cùng cũng khỏe nhờ sự bầu bạn của hai đứa trẻ, Chu Chiêu Chiêu và cũng thở phào nhẹ nhõm.
Gần đây vì Hứa Quế Chi bệnh, cô xin nghỉ phép ở trường một thời gian.
Hôm nay mới đến văn phòng ở trường, cô thấy hai giáo viên đang trò chuyện, “Dù thì cũng tranh giành một phen, thể để chuyện nào cũng rơi tay cô .”
“Cô ” là ai, Chu Chiêu Chiêu .
Ai ngờ ngay đó, cô thấy tên xuất hiện trong miệng hai giáo viên .
“Chu Chiêu Chiêu dựa cái gì chứ?” Một cô giáo , “Chuyện gì trong khoa cũng đều ưu tiên cho cô .”
Chu Chiêu Chiêu giật .
Từ khi nào mà chuyện trong khoa ưu tiên cho cô ?
“Ai bảo chúng xinh bằng chứ?” Một giáo viên khác .
Chu Chiêu Chiêu nhận giọng của cô , là cô Trương Hồng Anh, một giáo viên ngày thường quan hệ khá với cô.
Sao đây cô phát hiện cô Trương Hồng Anh thể chuyện với giọng điệu quái gở như ?
“Chắc các cô còn nhỉ?” Giọng của Trương Hồng Anh vang lên, “Cô , quan hệ mật với lãnh đạo cấp đấy.”
Cô nhấn mạnh chữ “”.
“Thảo nào chuyện gì cũng đến tay cô ,” cô Tôn bên cạnh thở dài , “Chẳng lẽ chúng chút cơ hội nào ?”
Chu Chiêu Chiêu mà đầu óc mơ hồ.
Rốt cuộc là chuyện gì sắp đặt sẵn cho cô?
“Các cô xem, dù gì cô cũng là con dâu nhà họ Dương, thể chuyện hổ như ?” Một cô giáo khác họ Vương nhướng mày , “Chuyện mà để nhà họ Dương , chắc đuổi cô mất?”
“Chắc thật nhỉ?” Cô Tôn nghi ngờ , “Cô cũng cô là con dâu nhà họ Dương, một suất thì cần như lời cô Trương để…?”
“Cho nên những chính là tiện như đấy,” Trương Hồng Anh khinh bỉ , “ chồng cô ít khi về, leo lên giường lãnh đạo chẳng là kích thích lắm ?”
“Ồ, cô Trương hiểu rõ thế nhỉ,” Chu Chiêu Chiêu vốn đang hóng chuyện, ai ngờ trở thành nhân vật chính, cô vốn định cho qua, nhưng ngờ những càng càng khó , “Chẳng lẽ loại chuyện kích thích cô nhiều ?”
“Kinh nghiệm phong phú như , ai cũng giống .” Cô lạnh lùng liếc Trương Hồng Anh đang đỏ bừng mặt.
“Cô… cô thể lén khác chuyện?” Trương Hồng Anh chút tức giận .
“Nghe lén?” Chu Chiêu Chiêu nhạt, “Đây là nhà cô chứ? Đây là văn phòng, các cô chuyện lớn tiếng như , còn sợ khác lén ?”
Trương Hồng Anh nghẹn lời.
Hôm nay ba họ đến sớm, lúc trong văn phòng ai nên chuyện cũng để ý lắm.
ai ngờ Chu Chiêu Chiêu, xin nghỉ phép bấy lâu, đến sớm như ?
Hơn nữa còn rõ mồn một những gì họ .
“Không cô đang gì?” Trương Hồng Anh , “Cô Tôn, lát nữa đưa cho tài liệu chiều hôm qua.”
Trương Hồng Anh chuyển chủ đề.
“Không gì?” Chu Chiêu Chiêu lạnh, “Chúng tìm lãnh đạo hỏi cho rõ ràng, sẽ cô đang gì thôi.”
“Chiêu Chiêu,” cô Tôn kéo cô , yếu ớt , “Chúng cũng gì cả, cô hà tất hùng hổ dọa như ?”
“ hùng hổ dọa ?” Chu Chiêu Chiêu tức đến bật , “Các cô bôi nhọ , thành bắt nạt khác ?”
Nếu vì chuyện , cô cũng những giáo viên bên cạnh lưng bộ mặt như .
“Chiêu Chiêu, xin nhé,” cô Vương , “Là chúng lúc nãy chuyện để ý, cô tha thứ cho chúng .”
“Cô Vương,” Chu Chiêu Chiêu , “Đây là vấn đề tha thứ , các cô cứ thế bôi nhọ , nghĩ đến loại tin đồn thể g.i.ế.c .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-569-bi-dong-nghiep-dat-dieu.html.]
“G.i.ế.c gì chứ?” Trương Hồng Anh , “Cô đừng bậy, chúng gì .”
Nói xong cô cô Tôn và cô Vương, “Sao nào, lúc nãy chúng chuyện gì ghê gớm lắm ?”
Cô Tôn: “…”
Cô Vương: “…”
Cả hai đều sững sờ.
Trong lòng nghĩ, quả nhiên là cô Trương Hồng Anh, phản ứng thật nhanh.
Dù lúc đó chỉ ba họ và một Chu Chiêu Chiêu, chỉ cần họ thừa nhận những lời đó, Chu Chiêu Chiêu cũng bằng chứng.
Chu Chiêu Chiêu .
Người đúng là việc.
“Thế nào? Còn tìm lãnh đạo ?” Trương Hồng Anh Chu Chiêu Chiêu .
“Đương nhiên.” Sau khi xong, Chu Chiêu Chiêu nghiêm mặt cô , “Người trời , cô Trương sớm nghĩ đến, nếu thật sự bắt gặp thì sẽ chối bay chối biến ?”
“Chiêu Chiêu, nghĩ .” Trương Hồng Anh , “Cô xem viện trưởng cũng bận rộn lắm, là chúng đừng phiền ông nữa.”
“Nếu lúc nãy chúng thật sự lời nào , xin cô,” cô trịnh trọng cúi đầu với Chu Chiêu Chiêu, “Xin , mong cô tha thứ.”
“Cô Tôn, cô Vương, hai cũng xin cô .” Trương Hồng Anh , “Mọi đều là đồng nghiệp, lúc chúng đùa giỡn, trẻ tuổi tự ái.”
Cô Vương và cô Tôn cũng lập tức hiểu ý cô , liền xin Chu Chiêu Chiêu.
“Mới sáng sớm các cô chơi trò xin ?” lúc họ đang chuyện, hai giáo viên khác bước văn phòng, thấy bộ dạng của bốn , trêu chọc, hỏi Chu Chiêu Chiêu, “Cô Chu hôm nay .”
“Vâng, cô Từ.” Chu Chiêu Chiêu chào hỏi đối phương, lạnh lùng liếc ba , “Xin , chấp nhận lời xin của các cô.”
Trong nháy mắt, khí trong văn phòng lạnh xuống.
“Đây là… xảy chuyện gì?” Chủ nhiệm lúc bước , lưng ông còn một nhân vật chính khác của sự việc .
Viện trưởng của học viện.
Vị viện trưởng ngoài năm mươi, giống nhiều đến tuổi trung niên thì phát tướng, viện trưởng Vu Minh Hi thuộc tuýp thích vận động, nên vóc dáng giữ gìn , cả trông cũng trẻ trung, giống như mới ngoài bốn mươi.
Ngoại hình , ở đời chính là kiểu chú già trai.
Cho nên mới đồn thổi như .
“Sao thế?” Vu Minh Hi mấy trong văn phòng, “Sao cảm giác, các cô đang gì ?”
Bởi vì mấy rõ ràng thấy ông bước thì sắc mặt chút .
Ông đùa một câu, hy vọng thể khí trong văn phòng sôi nổi hơn.
Thế nhưng tác dụng.
Sắc mặt của mấy dường như càng trắng bệch hơn.
“Thật sự liên quan đến ?” Vu Minh Hi nhạt, bước , “Vậy xem nào? Chuyện gì thế?”
“Có và thầy một chân.” Chu Chiêu Chiêu .
Vu Minh Hi: “…”
Suýt chút nữa thì ngã.
Chủ nhiệm thì phun thẳng một ngụm nước ngoài.