Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 553

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:54:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu lúc đó tim …” Tống Hiểu Tuyết đắc ý với Chu Chiêu Chiêu, “Vừa vui sướng, cảm thấy vô cùng thể diện.”

Sau đó cứ ngốc nghếch theo Trần Anh Trạch như .

Đi một đoạn mới phát hiện, ngốc nghếch theo thế ?

lúc trời đang mưa, Trần Anh Trạch cũng cố ý , đưa chiếc ô trong tay cho cô, mà để cô che chung một chiếc ô với .

Cô mấy lấy hết can đảm hỏi xin chiếc ô còn , cũng Trần Anh Trạch cố ý , cô định , “Anh …”

“Kia là đồng nghiệp của em ?” Trần Anh Trạch ngắt lời cô.

“Vâng ạ.” Tống Hiểu Tuyết len lén liếc một cái, “Cái cô Hầu Bội lúc mới gây khó dễ cho đó.”

Cũng thật sự nhận là giả vờ?

“Ồn ào.” Trần Anh Trạch .

Tống Hiểu Tuyết há miệng, định

“Người ồn ào quá,” Trần Anh Trạch giải thích, “Vừa mới nhớ .”

Tống Hiểu Tuyết thì sững sờ, đó bật thành tiếng.

Vậy là ban đầu nhận Hầu Bội Bội, là vì cô cứ líu ríu chuyện ở đó, mới gợi ký ức của Trần Anh Trạch?

Nếu Hầu Bội Bội chuyện , tức đến hộc m.á.u nhỉ?

“Sau đó thì ?” Chu Chiêu Chiêu liếc cô bạn đang chút mê trai của , hỏi, “Cậu tha thứ cho ở bên luôn ?”

“Cũng hẳn.” Tống Hiểu Tuyết vội , “… chẳng lời các , cũng giá một chút chứ.”

Thấy Chu Chiêu Chiêu gì, cô chút ngượng ngùng , “Hôm đó đưa về nhà xong, ngày hôm biến mất.”

Đây đầu tiên, vốn dĩ Tống Hiểu Tuyết vì chuyện buổi tối mà chút rung động tha thứ cho .

Thế nhưng một nữa khiến cô thất vọng.

Tống Hiểu Tuyết thêm chút giao lưu gì với Trần Anh Trạch cũng cơ hội.

“Chắc thí nghiệm của .” Tống Hiểu Tuyết bĩu môi .

“Cho nên, hôm nay đến trường tìm ?” Chu Chiêu Chiêu đảo mắt, “ ngay tình chị em của chúng chắc chắn là tình chị em nhựa mà.”

“Thôi ,” cô tiếp, “ hỏi giúp một chút.”

“Cái đó…” Tống Hiểu Tuyết vốn định thật cần , nhưng nghĩ vẫn quyết định giá với Chu Chiêu Chiêu nữa, , “Cậu đừng để hỏi thăm nhé.”

“Biết .” Chu Chiêu Chiêu xua tay, “Cậu đợi trong văn phòng của , hỏi xem .”

Nói xong liền ngoài.

Trước khi cô , trong lòng Tống Hiểu Tuyết diễn mấy màn kịch.

“Nếu thật sự đang thí nghiệm, thì thôi bỏ .” Cô lẩm bẩm.

Yêu công việc là chuyện , giống như cô bây giờ cũng yêu công việc của .

công việc là công việc, tình cảm là tình cảm.

thể chịu nửa của nhiệt tình với công việc hơn cả với cô và gia đình.

Kiểu mất tích vô cớ như thế càng .

Trần Anh Trạch Dương Duy Lực, Dương Duy Lực là do tính chất công việc, cách nào ở bên Chu Chiêu Chiêu và các con trong thời gian dài.

, chỉ cần nghỉ phép là sẽ ở bên Chu Chiêu Chiêu và các con.

Hơn nữa, Dương Duy Lực cũng kiểu vô duyên vô cớ biến mất, cho dù đột nhiên nhiệm vụ, cũng sẽ gọi điện về nhà, hoặc dặn dò khác báo cho Chu Chiêu Chiêu một tiếng.

Đâu giống , động một tí là im lặng tiếng, thấy ?

“Cậu tưởng đây cũng thế ?” Chu Chiêu Chiêu đảo mắt, “Lúc mới bắt đầu cũng chứ, động một tí là biến mất tăm.”

Cô cả ngày lo ngay ngáy.

“Sau đó thì ?”

“Đàn ông là cần dạy dỗ.” Chu Chiêu Chiêu , nhưng tiếp, “Đương nhiên, cái cũng một cái giá là thể đàn ông dạy dỗ xong phụ nữ khác hưởng mất.”

Cuối cùng thành, ở đây tích lũy kinh nghiệm áp dụng cho đối tượng tiếp theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-553.html.]

Tống Hiểu Tuyết trừng lớn mắt, chuyện cũng khả năng.

mà, nếu là kiểu hiểu chuyện,” Chu Chiêu Chiêu thấy cô thất vọng , “Vậy thì chắc chắn đối tượng đầu tiên của , chắc chắn cũng phụ nữ khác dạy dỗ .”

Tống Hiểu Tuyết: “…”

Hình như, đúng là như .

“Cho nên, xem chọn thế nào.” Chu Chiêu Chiêu .

“Chọn thế nào?” Tống Hiểu Tuyết úp mặt lên bàn việc của Chu Chiêu Chiêu lẩm bẩm, “Đương nhiên là chọn… do chính dạy dỗ .”

“Chỉ như Trần Anh Trạch dễ dạy dỗ ?” Cô nghĩ đến chuyện hai ở bên tối hôm đó, thở dài một , “Muốn dạy dỗ một khúc gỗ đến mức cây sắt nở hoa? Khó quá .”

nghĩ đến khuôn mặt của Trần Anh Trạch, bảo Tống Hiểu Tuyết cứ thế lùi bước?

Hình như cũng phong cách của cô.

Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, cửa đẩy , Chu Chiêu Chiêu với vẻ mặt nghiêm túc bước .

“Sao… ?” Tống Hiểu Tuyết thót cả tim.

Cô quen Chu Chiêu Chiêu lâu như , ít khi thấy cô lộ vẻ mặt nghiêm túc thế .

“Hiểu Tuyết,” Chu Chiêu Chiêu , “Trần Anh Trạch biến mất với , xảy chuyện .”

“Cậu đừng lo, bây giờ đưa đến bệnh viện.”

“Xảy chuyện gì?” Tống Hiểu Tuyết ngơ ngác hỏi, “Sao thế ? Lúc đưa về vẫn còn khỏe mạnh mà.”

Sao thể xảy chuyện ?

“Anh cứu một đứa bé đường , bây giờ đang ở trong bệnh viện.” Chu Chiêu Chiêu , “ gì nguy hiểm, đừng lo.”

Tống Hiểu Tuyết thể lo lắng ?

Cô vội vàng ngoài.

“Aiya, đau quá.” Kết quả cẩn thận tay va góc bàn, đau đến mức nước mắt sắp rơi , xoa ngoài, “Ở bệnh viện nào?”

cùng .” Chu Chiêu Chiêu .

Ở bệnh viện trung tâm thành phố, từ trường họ qua đó cũng chỉ bốn trạm xe.

Hai đến cửa phòng bệnh của Trần Anh Trạch, thấy tiếng từ bên trong vọng , “Thầy Trần, thầy ? Em thật sự lo lắng, tin là đến thăm thầy ngay.”

“Để em gọt táo cho thầy nhé.”

Là giọng của Hầu Bội.

Tống Hiểu Tuyết thấy giọng thấy phiền, nghĩ ngợi đẩy cửa , tiếng đột ngột dừng .

Nụ mặt Hầu Bội cũng tắt ngấm.

“Sao em đến đây?” Trần Anh Trạch buột miệng một câu, căng thẳng Tống Hiểu Tuyết, “Anh… .”

“Vậy là đến nhầm chỗ ?” Tống Hiểu Tuyết sa sầm mặt liếc Hầu Bội.

Cái cảm giác cái gì cũng nhanh chân đến , thật sự khó chịu.

“Vậy thì cô về ,” Hầu Bội , “Thầy Trần ở đây .”

Tống Hiểu Tuyết: “…”

Với tính cách của cô, chắc là nghĩ ngợi gì mà bỏ luôn.

Chu Chiêu Chiêu cản , tủm tỉm Hầu Bội, “Cô đây là?”

là Hầu Bội.” Hầu Bội , “Đồng nghiệp của Hiểu Tuyết.”

“Đồng nghiệp của ?” Chu Chiêu Chiêu trách yêu Tống Hiểu Tuyết một cái, chậm rãi , “Cái giọng điệu , cứ như là yêu của thầy Trần nhỉ.”

Hầu Bội: “…”

Mặc dù cô xác nhận mối quan hệ , nhưng…

.

 

 

Loading...