Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 522: Lên Truyền Hình & Vị Khách Không Mời

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:54:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn hỏi gần đây ai là đắc ý nhất?

Đó đương nhiên là Giám đốc Lưu Minh Tân của xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng !

Kể từ khi bài báo của Nhật báo tỉnh bắt đầu, đài truyền hình tỉnh cũng bắt đầu quan tâm đến chuyện .

“Cậu cái gì?” Chu Chiêu Chiêu cầm điện thoại chút kích động hỏi Tống Hiểu Tuyết, “Đài truyền hình tỉnh phỏng vấn tớ?”

,” Tống Hiểu Tuyết , “Bài báo cáo cuối cùng về an thực phẩm của chúng họ cũng hứng thú, thành phim tài liệu.”

Quay thành phim truyền hình, thì càng trực quan hơn.

“Cậu đồng ý ?” Tống Hiểu Tuyết chút yếu ớt hỏi, dù chuyện bàn bạc với Chu Chiêu Chiêu.

“Đương nhiên là đồng ý ,” Chu Chiêu Chiêu vui vẻ , “Hiểu Tuyết, đợi việc thành công sẽ mời ăn cơm nhé.”

Tống Hiểu Tuyết: “Hả? Sao mời tớ ăn cơm?”

“Quảng cáo đài truyền hình tỉnh rẻ đấy.” Chu Chiêu Chiêu như một kẻ ngốc, đài truyền hình tỉnh quảng cáo cho cửa hàng gà rán của cô, nghĩ thôi thấy sướng rơn .

“Tháng sẽ bận, cuối tháng phát lì xì cho ha.” Chu Chiêu Chiêu thông báo chuyện thể sẽ lên tivi.

“Được lên tivi?”

“Phát lì xì!”

Các nhân viên trong quán lập tức kích động hẳn lên.

Trời đất ơi, họ chỉ là thuê nhỏ bé, mà cũng lên tivi ?

,” Chu Chiêu Chiêu , “Đến lúc đó hãy thể hiện tinh thần nhất thường ngày của .”

“Mọi chính là đại diện cho hình ảnh của Gà rán Chu thị chúng đấy.” Chu Chiêu Chiêu nhân cơ hội rót chút súp gà cho tâm hồn.

Dù là thêm, là nhân viên chính thức như Khâu Lâm Lâm, mặt mỗi đều tràn ngập nụ kích động.

“Chị Chiêu Chiêu, chị cứ yên tâm .” Tiểu Ngọc lanh lảnh .

Người của đài truyền hình đến cũng là một nữ phóng viên, dáng vẻ tháo vát, nhưng mở miệng lộ bản chất: “Chào cô là Hứa Tri Tri, là bạn của Hiểu Tuyết.”

“Cô đoán xem hai chúng trở thành bạn ?” Hứa Tri Tri giây còn là ngự tỷ cao lãnh, giây biến thành cô em gái dễ thương.

Sự đổi khiến Chu Chiêu Chiêu ngẩn , đó : “Chắc vì hai là bạn ăn ý bàn ăn chứ?”

“Bạn ăn ý?” Hứa Tri Tri nghĩ một chút, “Từ dùng để hình dung tình bạn của và cô là quá chuẩn .”

“Hứa Tri Tri,” Tống Hiểu Tuyết hôm nay đến khá muộn, đến cửa hàng của Chu Chiêu Chiêu thấy câu , lập tức hài lòng , “Chẳng lẽ tình bạn của hai chúng chỉ thể là tình bạn bàn ăn thôi ?”

Hừ, tức c.h.ế.t cô !

Tình bạn như cần cũng !

Chu Chiêu Chiêu dáng vẻ tương ái tương sát của hai mà thấy thú vị.

Cũng nhờ mẩu chuyện nhỏ thú vị , khiến các nhân viên vốn còn chút căng thẳng thả lỏng hơn, đến nỗi việc phim đó đều thuận lợi.

“Phóng viên Hứa, chương trình bao giờ phát sóng ạ?” Tiểu Ngọc kích động , “Đến lúc đó chúng em sẽ canh tivi để xem.”

“Nếu gì ngoài ý , chắc sẽ phát sóng bảy giờ rưỡi tối thứ sáu tuần đài tỉnh.” Hứa Tri Tri .

Chắc sẽ phát sóng chương trình Thời sự của đài Trung ương.

“Em sẽ gọi điện thoại bảo và chị em cũng xem.” Tiểu Ngọc kích động , “Họ lâu gặp em , em bảo em béo lên, chị còn tin.”

Cứ lo lắng cô bé ở bên ăn đủ no.

Đặc biệt là chị gái cô bé, tiền cô bé kiếm ở cửa hàng gà rán đều gửi về, chị gái nhận, bảo cô bé tự giữ lấy đừng để đói.

Cô bé đói?

Gà rán trong quán nếu đến mười giờ tối mà bán hết, sẽ cho các cô bé mang về ăn.

Vì cô bé thường xuyên mang đồ ăn về, bây giờ cô bé là cô gái chào đón nhất trong ký túc xá .

Vì Hứa Tri Tri xong vội về đài biên tập, Chu Chiêu Chiêu liền hẹn cô tối cùng ăn lẩu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-522-len-truyen-hinh-vi-khach-khong-moi.html.]

cũng là bạn ăn ý đấy.” Chu Chiêu Chiêu .

Mấy hẹn xong thời gian, Hứa Tri Tri dẫn theo phim rời , lúc còn Chu Chiêu Chiêu cưỡng ép nhét tay cô phim một ít đồ ăn trong quán.

“Giờ về chắc căng tin còn cơm nữa .” Cô , “Mang theo ăn đường.”

Lúc cửa, phim với Hứa Tri Tri: “Bà chủ cửa hàng gà rán còn trẻ tuổi, nhưng cũng thật đấy.”

Không cho một túi gà rán là thể mua chuộc , mà là một chi tiết nhỏ khiến cảm thấy thoải mái.

Như những phim bọn họ nhiều nơi phỏng vấn, nhưng bình thường ít quan tâm đến .

Có lúc vác máy cả ngày đến một ngụm nước cũng uống.

Chu Chiêu Chiêu là duy nhất quan tâm đến phim và các nhân viên công tác khác như họ.

Chính là sự quan tâm tinh tế, khiến bất kỳ áp lực và cảm giác khó chịu nào.

Hứa Tri Tri : “Cô đúng là .”

và Tống Hiểu Tuyết lớn lên cùng từ nhỏ, quá hiểu con Tống Hiểu Tuyết .

Cô gái thì vẻ vô tâm vô phế, nhưng thể thực sự khiến cô giao tâm thì nhiều.

với một Chu Chiêu Chiêu gặp mấy như .

Thời gian tên Chu Chiêu Chiêu sắp mòn cả tai , nào cũng là thế thế .

Hứa Tri Tri thừa nhận, bản lúc đầu cũng chút ghen tị.

bây giờ, cô cũng bất tri bất giác thích cô gái .

Tống Hiểu Tuyết lúc đang ăn ngấu nghiến trong quán của Chu Chiêu Chiêu, ăn với Chu Chiêu Chiêu và Vương Diễm Bình: “Mọi đừng vội, cứ từ từ dọn dẹp, quán lẩu tớ đặt bàn .”

“Chị Hiểu Tuyết, lát nữa ăn lẩu, chị để dành bụng ?” Tiểu Ngọc nhắc nhở cô.

Lẩu ngon bao.

“Tớ ăn chút điểm tâm bữa ăn thôi,” Tống Hiểu Tuyết , “Đừng sợ, lát nữa nhất định sẽ ăn cho chị Chiêu Chiêu của em thét.”

Chu Chiêu Chiêu: “…”

Với sức chiến đấu của cô gái , còn thực sự khả năng đó.

“Đợi tớ một chút, tớ xuống ngay đây.” Vương Diễm Bình lầu.

Và đúng lúc , cửa quán đẩy .

“Xin , chúng đóng cửa .” Tiểu Ngọc theo bản năng mỉm với đến, “Muốn dùng bữa phiền ngài ngày mai đến ạ?”

Vì hôm nay phim, nên từ hai ngày quán thông báo, chiều nay sẽ nghỉ mở cửa.

đối phương rõ ràng đến ăn cơm.

Không để ý đến lời Tiểu Ngọc, ánh mắt u ám chằm chằm Chu Chiêu Chiêu.

Chu Chiêu Chiêu vốn đang lưng về phía cửa, đang chuyện với Tống Hiểu Tuyết, cảm thấy sống lưng lạnh toát, đầu cửa, liền thấy Lưu Quyên Hảo đang sa sầm mặt chằm chằm cô.

Nụ mặt Chu Chiêu Chiêu nhạt , dậy với Tiểu Ngọc: “Em dọn dẹp .”

“Chị Chiêu Chiêu.” Tiểu Ngọc chút lo lắng.

“Không .” Chu Chiêu Chiêu trấn an lắc đầu, với Lưu Quyên Hảo, “Cô tìm việc gì?”

“Chu Chiêu Chiêu, hại nông nỗi , cô vui lắm , ?” Lưu Quyên Hảo đỏ mắt trừng trừng cô.

Chu Chiêu Chiêu thấy thật nực .

Có chút bất lực : “Cô và hai ly hôn là chuyện riêng của các , tại cô luôn coi là kẻ thù giả tưởng của cô.”

“Hại cô? Xin , rảnh rỗi như .”

 

 

Loading...