Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 519: Tham Quan Xưởng Thực Phẩm & Bài Báo Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:53:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Hồng Mai và Lưu Đại Dũng mở một cửa hàng y hệt đối diện cửa hàng gà rán của cô, hơn nữa còn cố tình chơi trò chiến tranh giá cả.

Chu Chiêu Chiêu tin Lưu Quyên Hảo sẽ , chỉ là đóng vai trò gì trong đó.

Vốn dĩ, cô còn tưởng khi Vương Hồng Mai và Lưu Đại Dũng xảy chuyện, Lưu Quyên Hảo sẽ tìm đến cửa gây sự với cô, ai ngờ .

đàn ông cùng Lưu Quyên Hảo, tuổi tác vẻ lớn hơn cô nhiều.

Chu Chiêu Chiêu nhanh gạt chuyện đầu.

Về đến nhà ba đứa nhỏ vẫn ngủ, Chu Chính Văn rửa tay bế cháu gái ngoại.

So với cháu trai, ông vẫn thích cô cháu gái ngoại hình giống Chu Chiêu Chiêu hơn.

Thơm thơm mềm mềm, mà đáng yêu thế .

Đứa bé cũng chẳng trách Chu Chính Văn yêu thích, thấy ông đến liền khanh khách đòi bế.

Các cụ già ở Thiểm Tây vẫn lưu truyền một câu xưa, những đứa trẻ nhỏ xíu thể tiếp xúc với thần linh, cho nên khi chúng thấy lớn tuổi mà hoặc đòi bế, thì chứng tỏ sức khỏe của đó .

“Giống hệt con hồi nhỏ.” Chu Chính Văn bế cháu gái nhỏ, đầy nếp nhăn, “Đều đáng yêu như thế .”

Chu Chiêu Chiêu cảm thấy Chu Chính Văn e là quên chuyện hồi nhỏ của cô , chẳng đáng yêu chút nào.

Ít nhất ở nhà họ Chu, dù là Diêu Trúc Mai Trương thị hoặc Chu Chính Vũ, đều thích Chu Chiêu Chiêu.

bố già vui vẻ như , lời trong miệng Chu Chiêu Chiêu đều nuốt xuống hết.

Thôi kệ, miễn là họ vui là .

Sáng sớm hôm , Chu Chính Văn ăn sáng xong liền cùng Chu Chiêu Chiêu đến tòa soạn đón Tống Hiểu Tuyết.

“Chiêu Chiêu, đúng là ngôi may mắn của tớ.” Tống Hiểu Tuyết lên xe kích động , “Phương án của tớ đưa cho tổng biên tập xem , ông cũng hứng thú, bảo tớ cứ yên tâm mạnh dạn mà .”

Đây là đầu tiên nhận lời khen ngợi của tổng biên tập, đối với Tống Hiểu Tuyết mà gì vui hơn chuyện .

“Đó cũng là do năng lực của mạnh, liên quan gì đến tớ .” Chu Chiêu Chiêu .

Tống Hiểu Tuyết cũng với cô.

Lời cảm kích ghi nhớ trong lòng là , cần ngày nào cũng treo bên miệng.

Phương án đưa cho tổng biên tập xem thực phần lớn là do Chu Chiêu Chiêu , cô bao giờ hóa phương án còn thể như ?

Tống Hiểu Tuyết luôn cảm thấy, Chu Chiêu Chiêu là một phóng viên cửa hàng gà rán lỡ dở.

việc ăn ở cửa hàng gà rán của cô hot như , cô cảm thấy hình như cô cái cũng tệ.

Mẹ cô : “Người ưu tú thì gì cũng thể tỏa sáng lấp lánh.”

Chu Chiêu Chiêu chính là kiểu .

Khi ba đến xưởng thực phẩm, Giám đốc Lưu đang bận nên để thư ký của xuống đón bọn Chiêu Chiêu.

Thư ký tiên đưa họ tham quan xưởng một vòng, bao gồm cả phân xưởng sản xuất.

“Không hổ danh là xưởng thực phẩm lớn nhất.” Chu Chiêu Chiêu cảm thán .

trong lòng đồng thời chút tiếc nuối, kiếp khi cô đến tỉnh thành thì còn thấy cái tên xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng nữa.

Ngược một xưởng thực phẩm tư nhân sản xuất sản phẩm bán chạy ở căng tin cổng bệnh viện.

Vì dù cũng từ nơi nhỏ bé đến, trong đầu vẫn còn nhớ về xưởng thực phẩm ngày xưa, cô cũng từng hỏi ông chủ căng tin xem điểm tâm của xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng .

Ai ngờ ông chủ căng tin tiếc nuối lắc đầu: “Không còn nữa, mấy năm .”

“Tiếc thật.” Cô ông chủ cảm thán , “Vì một chuyện nhỏ mà mất cả cái xưởng.”

Chu Chiêu Chiêu lúc đó chắc chắn xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng vì mà mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-519-tham-quan-xuong-thuc-pham-bai-bao-dau-tien.html.]

cô của hiện tại, dường như hiểu .

Tuy kiếp rốt cuộc Lý Đại Dũng gì, nhưng với cái thói hám lợi của nhà họ Lưu, đoán chừng cũng sẽ chuyện tương tự như kiếp .

Tối qua khi trò chuyện với Lưu Minh Tân, Chu Chiêu Chiêu vẫn khá khâm phục , dù là năng lực tầm đều .

Xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng giám đốc như dẫn dắt, nếu thể vượt qua sóng gió , thì chắc chắn sẽ lên một tầm cao mới.

Ít nhất trong làn sóng sa thải của doanh nghiệp nhà nước những năm 90, xưởng thực phẩm cũng thể trụ vững đổ.

Hiện giờ, khi tham quan phân xưởng sản xuất của xưởng thực phẩm, cảm giác của Chu Chiêu Chiêu càng rõ ràng hơn.

Tinh thần diện mạo của công nhân cũng mạnh hơn những ở các xưởng khác mà cô từng gặp.

“Thế nào?” Lưu Minh Tân bắt tay với mấy , “Ngại quá, chút việc…”

Ai thể ngờ, chuyện kinh động đến cả lãnh đạo cấp , ông vốn định xuống đón bọn Chu Chiêu Chiêu, ai ngờ lãnh đạo tạm thời gọi điện thoại tới hỏi thăm chuyện .

Lưu Minh Tân giải thích qua điện thoại với lãnh đạo về quá trình sự việc, đồng thời cam đoan với lãnh đạo nhất định sẽ xử lý sự kiện .

Bây giờ thì , quân lệnh trạng của ông đều lập xong .

“Có vinh hạnh tham quan xưởng thực phẩm, chấn động.” Chu Chiêu Chiêu thật lòng.

“Đi, chúng văn phòng chuyện.” Lưu Minh Tân mời mấy văn phòng, “Tối qua chúng họp khẩn cấp, đối với phương án Chiêu Chiêu đề xuất, nhất trí thông qua.”

Chủ yếu là, phương án chi tiết thế là thứ họ từng thấy bao giờ, bao gồm cả phản ứng dây chuyền thể nảy sinh ở mỗi bước và chiến lược đối phó.

Lưu Minh Tân càng đào Chu Chiêu Chiêu về đơn vị của họ hơn.

“Chiêu Chiêu , cháu thật sự cân nhắc việc đến đơn vị chúng ?” Lưu Minh Tân một nữa.

“Cảm ơn chú Lưu, chỉ là chí cháu ở đây.” Chu Chiêu Chiêu .

“Hơn nữa, cháu đồng ý với trường cháu là ở trường .” Cô , “Chú cũng thể để cháu thất tín chứ?”

Chuyện ở trường, cô ít khi .

Cũng thể vì đầu gặp mặt là ở cửa hàng gà rán của Chu Chiêu Chiêu, cho nên cho Lưu Minh Tân một loại ảo giác, tưởng rằng cô chỉ mỗi phận bà chủ cửa hàng gà rán .

Lại quên mất, Chu Chiêu Chiêu còn là sinh viên đại học chính quy, còn vì thành tích xuất sắc mà giữ trường.

trường giảng viên đại học đương nhiên là tiền đồ hơn nhiều so với việc đến xưởng thực phẩm của họ một nhân viên.

“Haha, là chú Lưu quên mất, cháu còn là sinh viên đại học nữa.” Lưu Minh Tân .

Lại một nữa ghen tị đỏ mắt với Chu Chính Văn.

Sao mà thế !

Sự việc cứ thế quyết định, tin đồn về xưởng thực phẩm vẫn dứt, thậm chí còn xu hướng ngày càng dữ dội hơn.

kỳ lạ là, xưởng thực phẩm Đông Phương Hồng với tư cách là nhân vật chính trong vòng xoáy sự kiện dường như chẳng biện pháp đối phó nào cả.

Vẫn cứ im lặng tiếng.

công nhân của họ, vẫn như thường, những , thậm chí còn bận rộn hơn , tăng ca cũng nhiều hơn một chút.

Và ngay khi nhiều đang nghi hoặc hoặc đoán già đoán non, bỗng nhiên phát hiện Nhật báo tỉnh một bài phóng sự.

Một bài phóng sự theo dõi về vệ sinh an thực phẩm.

Từ ngữ nhạy cảm “ngộ độc thực phẩm” lập tức nắm bắt trái tim độc giả!

Ngộ độc thực phẩm?

Chẳng lẽ chuyện của xưởng thực phẩm là thật?

 

 

Loading...