Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 491: Từ Chối Xuất Ngoại, Vả Mặt Chu Mẫn Mẫn

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:52:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, Chu Chiêu Chiêu hề kể chuyện thể nước ngoài cho nhà .

Mãi cho đến cuối tuần, khi gia đình Dương Duy Khôn về ăn cơm, bàn ăn mới hỏi Chu Chiêu Chiêu: "Chuyện nước ngoài em suy nghĩ thế nào ?"

Cả nhà đồng loạt dừng đũa chằm chằm Chu Chiêu Chiêu.

"Chuyện nước ngoài gì cơ?" Hứa Quế Chi hỏi.

"Chỉ là trường con một cơ hội nước ngoài du học, nhưng mất hai năm," Chu Chiêu Chiêu tiếp tục ăn cơm, mỉm , "Vậy thì chắc chắn là con thể , cho nên mới với ."

"Cái đứa nhỏ ... Cơ... cơ hội hiếm ?" Hứa Quế Chi hỏi con trai cả.

liếc Dương Quyền Đình đang im lặng ăn cơm, rõ ràng là ông cũng , hơn nữa còn cả quyết định của Chu Chiêu Chiêu.

Dương Duy Lực thì rõ ràng là gì cả.

"Cũng hẳn ạ." Chu Chiêu Chiêu , "Có đầu tiên thì sẽ còn nhiều nữa mà."

mỗi đó chắc phần của cô.

Hứa Quế Chi nhất thời nên gì cho , nếu như con dâu sinh con thì cơ hội bao nhiêu.

Bà còn định thêm gì đó, nhưng sắc mặt của con trai út thì quyết định thôi.

Dương Duy Lực quả thực đang tức giận.

"Em sai ." Đợi đến khi về phòng, Chu Chiêu Chiêu vội vàng xin , "Em đáng nên bàn bạc với một chút, chồng ơi, em xin , em sai ."

Người đàn ông lên tiếng, mà tiếp tục gấp đống quần áo rút từ ngoài .

"Chồng ơi," Chu Chiêu Chiêu ôm chầm lấy từ phía , "Anh đừng bơ em mà."

Dương Duy Lực vẫn tiếng nào, thể thấy là thực sự chọc giận .

"Cũng là em với , tối hôm qua về, hôm nay em liền quên béng mất." Chu Chiêu Chiêu giải thích, "Hơn nữa, em cũng từ chối , cũng chẳng để gì."

"Chu Chiêu Chiêu." Vì câu của cô, nét mặt Dương Duy Lực càng thêm lạnh lùng, trực tiếp gọi cả họ lẫn tên của cô, đủ thấy đang giận đến mức nào, "Cho nên em định chuyện gì cũng thèm với nữa đúng ?"

"Em cũng ..."

"Là ," Dương Duy Lực ngắt lời cô, "Anh xin ."

Nếu và ba đứa con, một cơ hội nước ngoài như , thể bỏ là bỏ .

Nếu quá bận rộn chăm lo cho gia đình, tự gánh vác chuyện cơ chứ?

Ngay cả Lưu Quyên Hảo đến nhà gây rối, cũng là một tay cô giải quyết.

"Em xin , chồng ơi." Chu Chiêu Chiêu tới ôm lấy , áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , lắng nhịp tim của , "Em đảm bảo chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều sẽ bàn bạc với , ?"

Dương Duy Lực hôn lên trán cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Vốn dĩ còn tiếp tục "giao lưu" thêm một chút, ai ngờ lúc cả đột nhiên tỉnh giấc ré lên.

Chu Chiêu Chiêu vội vàng định qua xem, Dương Duy Lực cản cô : "Để qua xem, chắc là tè dầm ."

Ba đứa trẻ đều ngoan, trừ lúc thoải mái mới rên rỉ vài tiếng.

Dương Duy Lực là một bố trách nhiệm, chỉ cần ở nhà, chuyện lớn chuyện nhỏ của các con đều do một tay .

Thay tã, quần áo, tắm rửa...

Nhìn một đàn ông to lớn như , là một tỉ mỉ và dịu dàng, ba đứa trẻ đều thích quần áo, thoải mái bố khanh khách.

Đương nhiên, nụ khanh khách chỉ là một phản xạ tự nhiên.

"Sao thế?" Thấy cô một nữa ôm lấy từ phía , tay Dương Duy Lực khựng , lên tiếng hỏi.

"Chỉ là cảm thấy thật hạnh phúc, em gả cho một chồng xuất sắc thế cơ chứ." Chu Chiêu Chiêu .

Khóe miệng Dương Duy Lực nhếch lên.

Lần , đúng là dỗ dành êm xuôi .

Chu Chiêu Chiêu vốn tưởng chuyện nước ngoài cứ thế là kết thúc, ai ngờ hai ngày Đổng lão đến tìm cô.

" từ chối cơ hội trường cử nước ngoài?" Ông cụ hỏi.

Nói là hỏi, nhưng ngữ khí vô cùng khẳng định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-491-tu-choi-xuat-ngoai-va-mat-chu-man-man.html.]

"Vâng." Chu Chiêu Chiêu đáp.

"Vì gia đình ?" Đổng lão rõ ràng là mấy tán thành quyết định của cô, "Ở nước ngoài, phụ nữ sinh con xong cần ở cữ ."

"Cho nên bọn họ mới già nhanh đấy ạ." Chu Chiêu Chiêu .

Đổng lão: "..."

Ý của ông là như ?

"Không ngài tin ?" Chu Chiêu Chiêu cũng ông cho , , "Không bao lâu nữa, đất nước chúng cũng sẽ lớn mạnh đến mức đủ để những ở nước ngoài như các ngài tự hào."

"Hôm nay tranh giành nước ngoài học tập, sẽ một ngày sinh viên nước ngoài cũng sẽ tranh giành đến đất nước chúng để học." Cô kiên định .

Đổng lão sửng sốt, ngay đó liền nở nụ vui mừng, gật đầu : " tin là sẽ ngày đó."

"Sẽ lâu nữa ạ." Chu Chiêu Chiêu .

Từ chỗ Đổng lão , ở cửa cô tình cờ gặp Phùng Tuấn Long và Chu Mẫn Mẫn. Phùng Tuấn Long sững một chút, ngay đó : "Bạn học Chu thật là phách lực."

Rõ ràng là chuyện cô từ chối du học.

"Cũng như cả thôi." Chu Chiêu Chiêu liếc đỉnh đầu , thể đội nguyên một cái sừng xanh biếc đầu mà cửa, chẳng cũng phách lực ?

Phùng Tuấn Long nghẹn họng, sắc mặt Chu Mẫn Mẫn cũng chẳng dễ chút nào.

Ai ngờ Chu Chiêu Chiêu vẫn xong, cô tủm tỉm Chu Mẫn Mẫn : "Hôm đó ở cửa Cục Công an hình như thấy cô Lý, còn tưởng là hoa mắt nhầm cơ đấy."

Đây... chính là vạch trần vết sẹo của cô ngay mặt .

Phải rằng vì chuyện , cô tốn bao nhiêu tâm tư mới dập tắt cơn giận của Phùng Tuấn Long.

Bây giờ trơ mắt ngọn lửa Chu Chiêu Chiêu châm ngòi thổi bùng lên.

"Cô nhầm ." Chu Mẫn Mẫn lạnh lùng .

"Vậy... chắc là thế," Chu Chiêu Chiêu mím môi , Phùng Tuấn Long một cái, bỏ , "Cũng ."

Muốn cuộc sống êm trôi, đầu chút sắc xanh.

"Hừ." Sau khi cô khỏi, Phùng Tuấn Long hừ lạnh một tiếng, liếc Chu Mẫn Mẫn một cái , "Cô về , cần đến đây nữa ."

Kẻo lát nữa đắc tội với Đổng lão gia.

Chu Mẫn Mẫn: "..."

đến tận cửa , lúc bảo cô về?

kể từ chuyện ở Cục Công an , cô gì còn dám cãi Phùng Tuấn Long nữa?

"Anh Long, em về đây." Chu Mẫn Mẫn cúi mi thuận mắt .

Phùng Tuấn Long ừ một tiếng, đầu cũng ngoảnh mà bỏ .

Ở phía , Chu Mẫn Mẫn oán hận dậm chân, xoay bước nhanh ngoài, đuổi theo Chu Chiêu Chiêu.

Người phụ nữ quả thực độc.

Cứ hễ gặp Chu Chiêu Chiêu là cô y như rằng chẳng chuyện gì .

"Cô đó cho ." Chu Mẫn Mẫn căm phẫn hét lên, lao về phía Chu Chiêu Chiêu, giơ tay lên định tát cô.

khi tay sắp đ.á.n.h trúng Chu Chiêu Chiêu thì cản .

Tiếp đó là một cú lật tay, "chát" một tiếng.

Cái tát mà Chu Mẫn Mẫn kịp đ.á.n.h trúng giáng thẳng xuống mặt của chính cô .

Cái tát trực tiếp đ.á.n.h cho Chu Mẫn Mẫn choáng váng.

Thế nhưng vẫn xong.

Tiếp theo là một tiếng "chát" vang lên.

Hai cái tát, hơn nữa còn là hai cái tát dùng lực mạnh.

 

 

Loading...