Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 489: Cảnh Cáo Lưu Quyên Hảo

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:52:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điềm Điềm mấy ngày mà Chu Chiêu Chiêu vẫn thích ứng , lúc Niếp Niếp cô sẽ buột miệng : "Điềm Điềm, giúp thím út dỗ Niếp Niếp một chút ?"

Còn hôm đó Dương Duy Lực món cá diếc nhỏ, Chu Chiêu Chiêu khi rán xong, nghĩ đến Điềm Điềm đây thích ăn nhất món cá nhỏ rán cô .

Tay đang nấu nước sốt cà chua khựng .

"Nếu em nhớ con bé, chúng thể đến đó thăm con bé." Dương Duy Lực thần sắc của cô liền cô đang nghĩ gì, .

"Vừa thể thăm Triệu Mặc Vũ." Dương Duy Lực .

Triệu Mặc Vũ, là tên mới của A Hợp Kỳ.

Đến đảo Triệu Đan liền đặt tên cho bé, theo họ của cô .

Hứa Quế Chi và Chu Chiêu Chiêu đều ngẩn .

Dương Duy Lực cũng khựng : "Hòn đảo hai , nếu nhớ nhầm, thì chắc là cùng một đảo với dượng."

hòn đảo đó lớn, chỉ là ở gần .

Đương nhiên, cho dù xa, thì ở cùng một đảo cũng sẽ xa đến mức nào.

"Mẹ gọi điện thoại." Hứa Quế Chi đặt đồ trong tay xuống .

gọi điện cho Dương Kha Văn bảo bà lưu ý một chút, ai ngờ Dương Duy Lực gọi điện : "Hai hôm nay lão nhị, lão tam còn Tiểu Vũ phiên bến tàu canh chừng đấy."

"Chị dâu cứ yên tâm , nếu thật sự đến đây sẽ bỏ lỡ ."

Hòn đảo của bọn họ tuy khá lớn, nhưng bến tàu chỉ hai cái như , hơn nữa thời gian tàu thuyền đảo mỗi ngày đều cố định.

Dương Duy Phong chuyến mất hơn mười ngày mới cuối cùng lên đảo, lúc mới hóa gia đình cô ruột cũng ở đảo .

Điềm Điềm đầu tiên xa, cho dù mua vé giường , nhưng đến Quảng Đông vẫn ốm.

Dương Duy Phong đành Quảng Đông hơn mười ngày cho đến khi bệnh của Điềm Điềm khỏi hẳn.

Bởi vì phía tàu thủy, hơn nữa còn tàu cả ngày trời, Dương Duy Phong ban đầu còn lo lắng Điềm Điềm sẽ say sóng.

ai ngờ Điềm Điềm , say sóng dữ dội là chính .

Nhìn con gái bưng rót nước chăm sóc tàu, Dương Duy Phong yếu ớt khóe mắt ươn ướt.

Đứa con gái hiểu chuyện của .

Lúc điện thoại của Dương Duy Phong gọi về, Hứa Quế Chi nhà, là Chu Chiêu Chiêu máy.

"Thím út," Điềm Điềm thấy giọng của Chu Chiêu Chiêu mắt liền đỏ hoe, "Con nhớ ."

Đứa trẻ dọc đường biểu hiện đều kiên cường, cho dù xuống tàu hỏa ốm uống t.h.u.ố.c đắng mà nó thích, cũng .

Lúc ở tàu chăm sóc Dương Duy Phong say sóng cũng .

Bây giờ thấy giọng của Chu Chiêu Chiêu nhịn òa lên.

Tim Chu Chiêu Chiêu sắp tan chảy, vội vàng an ủi cô bé: "Đợi sang năm các em lớn hơn một chút, thím sẽ đưa các em đến thăm con."

"Vẫn là đợi lớn hơn chút nữa ạ." Điềm Điềm nghĩ đến những khổ cực chịu dọc đường , vẫn là nhịn xuống .

Triệu Mặc Vũ ở bên cạnh đợi lâu, thấy Điềm Điềm cứ mãi, sốt ruột : "Em đừng , ở đây , sẽ để bắt nạt ."

Lại : "Em thể cho với mợ út mấy câu ?"

Cậu bé hình như thấy mợ út đưa các em cùng đến đảo thăm bọn họ?

Vậy bé cũng thể gặp mợ út ?

Điềm Điềm còn , nhưng thấy dáng vẻ mong chờ của Triệu Mặc Vũ, nghĩ đến trai gần đây vẫn luôn dẫn cô bé chơi, chăm sóc cô bé, tuy vẫn chuyện với Chu Chiêu Chiêu, nhưng vẫn đưa điện thoại cho bé.

"Mợ út, con là Tiểu Vũ." Triệu Mặc Vũ kích động , "Con nhớ mợ và các em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-489-canh-cao-luu-quyen-hao.html.]

"Mợ cũng nhớ con." Chu Chiêu Chiêu , " , cá khô nhỏ và hải sản con gửi cho mợ, mợ đều nhận nhé."

"Cảm ơn Tiểu Vũ của chúng ."

Trò chuyện một lúc, Chu Chiêu Chiêu thấy bên ngoài động tĩnh liền cúp điện thoại.

"Chiêu Chiêu, cô mau cửa xem , cô đến ." Thím Bành vội vàng .

, là Lưu Quyên Hảo.

Sau khi Dương Duy Phong đưa Điềm Điềm nơi khác, cả Lưu Quyên Hảo đều , cũng thực sự ý thức và Dương Duy Phong là thật sự còn khả năng nữa .

Người đó vì để cắt đứt ý niệm của cô , thà điều chuyển đến nơi xa như cũng chịu tái hợp với cô .

Lưu Quyên Hảo ban đầu tin, đến nhà họ Dương tìm Hứa Quế Chi đòi lời giải thích, tận tai thấy Dương Duy Phong thật sự đảo, về nhà liền ốm một trận.

vẫn thể tin , Dương Duy Phong đây thích cô như , thể tuyệt tình đến thế?

Hôm nay khỏi bệnh, cô cam lòng chạy tới.

"Chu Chiêu Chiêu, cô chia rẽ vợ chồng chúng cô vui lắm ?" Lưu Quyên Hảo mắt sưng đỏ trừng trừng Chu Chiêu Chiêu.

Lần gặp Chu Chiêu Chiêu, tuy vẻ già hơn một chút, nhưng vẫn đến mức tiều tụy như bây giờ.

"Lưu Quyên Hảo, tự cô rõ cô và hai rốt cuộc là vì mới ly hôn." Chu Chiêu Chiêu lạnh nhạt .

Lúc cửa nhà họ Dương vây quanh một hàng xóm, thấy lời của Lưu Quyên Hảo đều nghi hoặc Chu Chiêu Chiêu.

Chẳng lẽ Lưu Quyên Hảo và Dương Duy Phong ly hôn còn liên quan đến Chu Chiêu Chiêu?

Cái thì chút đáng suy ngẫm .

"Cô mạo nhận là ân nhân cứu mạng của nhà họ Dương, bao nhiêu năm nay một chút cảm giác tội cũng ," Chu Chiêu Chiêu tiếp tục , "Trước tiên là chiếm đoạt bí phương của chị dâu cả , nhà họ Dương giúp nhà họ Lưu các mua nhà."

"Trên đời cái đạo lý như ?"

"Tiền lương của bản bộ bù đắp cho nhà đẻ cô, còn kéo cả nhà họ Dương cùng bù đắp?"

" ." Lưu Quyên Hảo biện giải, "Rõ ràng là cô cố ý mặt Điềm Điềm, khiến Điềm Điềm thiết với ."

"Nếu cô giở trò , Duy Phong thể đưa Điềm Điềm chạy đến nơi xa như , khiến gặp con." Lưu Quyên Hảo phẫn nộ .

"Điềm Điềm là con gái ruột của cô, cô thể trơ mắt nhà đẻ cô vì lợi ích mà cố ý Điềm Điềm bệnh." Chu Chiêu Chiêu , "Cô yêu thương con như đấy ?"

"Cố ý?"

"Thảo nào Điềm Điềm ở nhà họ Dương thì khỏe mạnh, cứ đến nhà họ Lưu là bệnh?"

Người vây xem nhỏ giọng bàn tán.

"Lưu Quyên Hảo," Chu Chiêu Chiêu lạnh lùng , "Từ lúc ly hôn đến giờ, cô bao giờ tự kiểm điểm bản ?"

"Nhìn xem cô bây giờ thành cái dạng gì ?" Cô tiếp, "Tự oán tự than, đổ hết lầm lên khác, đó cứ thế sống mơ hồ cả đời ?"

"Sự kiêu ngạo của cô ?"

Cứ biến thành ma ma?

"Cô... cô căn bản cái gì cũng hiểu." Lưu Quyên Hảo phẫn nộ đẩy Chu Chiêu Chiêu một cái lóc .

" cần hiểu." Chu Chiêu Chiêu thương hại , " cũng sẽ giống như cô."

Đặc biệt là bây giờ Chu Chiêu Chiêu ba đứa con, cô thể hiểu nổi tại Lưu Quyên Hảo thể trơ mắt Lưu bọn họ vì tiền mà để Điềm Điềm cố ý bệnh.

Chỉ riêng điểm , Chu Chiêu Chiêu thể chịu đựng .

" chỉ , nếu ai dám hại con , sẽ liều mạng với kẻ đó."

 

 

Loading...