Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 487: Không Cho Gặp Con
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:52:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phản ứng của Chu Chiêu Chiêu một chút cũng lạ, dù trong ấn tượng của cô, Lưu Quyên Hảo vẫn luôn xây dựng hình tượng là cô và Dương Duy Phong tình cảm thanh mai trúc mã.
Hai họ ầm ĩ ly hôn, Chu Chiêu Chiêu thật mấy tin tưởng là thể ly hôn .
Hơn nữa, nhà họ Lưu vất vả lắm mới bám cái đùi lớn là nhà họ Dương, cho dù Lưu Quyên Hảo ly hôn, thì nhà họ Lưu cũng thể để họ ly hôn.
ai ngờ , ly hôn !
Chuyện thể khiến Chu Chiêu Chiêu cảm thấy kinh ngạc?
"Công việc." Dương Duy Lực , "Chị dâu cả của Lưu Quyên Hảo mấy năm nay vẫn luôn công việc."
Vì chuyện Lưu Quyên Hảo với Dương Duy Phong mấy , nhưng bây giờ một đống công nhân của các nhà máy ăn cho nghỉ việc, còn chỗ nào thể sắp xếp ?
Dương Duy Phong lúc đầu cũng thực sự giúp đỡ, cố gắng hết sức sắp xếp một công việc, nhưng chị dâu cả nhà họ Lưu căn bản chướng mắt, cảm thấy việc đó thể diện.
Làm hai ngày nữa.
Không chỉ , còn oán trách lây sang cả Dương Quyền Đình: "Làm quan to như kết quả ngay cả sắp xếp công việc cho nhà cũng sắp xếp ."
"Kiếm cái loại công việc đó cho nhà , cũng chê mất mặt."
Mấy năm nay vì chuyện , nhà họ Lưu ít oán trách nhà họ Dương.
"... vì cái mà đồng ý ly hôn?" Chu Chiêu Chiêu thật sự gì cho .
"Biết chắc chắn sẽ ly hôn, chi bằng đòi thêm chút lợi ích." Dương Duy Lực , "Hôm đó bọn họ đến nhà ầm ĩ một trận như , tức suýt chút nữa nhập viện, ly hôn coi như để nhà họ Dương xả cục tức ."
"Hơn nữa, Điềm Điềm ở đó, nhà họ Lưu cảm thấy ly hôn xong vẫn thể tái hôn." Dương Duy Lực đến đây châm chọc.
Bàn tính của nhà họ Lưu gảy cũng vang thật đấy.
Chỉ là ly hôn , thì dễ tái hôn như .
Tuy nhiên, cho cùng ly hôn cũng còn nhiều chuyện phiền lòng như nữa, chỉ là tội nghiệp cho cô bé Điềm Điềm.
Thời gian gầy trông thấy, nụ mặt cũng ít .
Chu Chiêu Chiêu thương con bé, cứ cách ba năm bữa món ngon cho nó, lúc thời tiết thì cùng Hứa Quế Chi đưa bốn đứa trẻ công viên gần đó chơi.
Dần dần, nụ mặt Điềm Điềm cũng nhiều lên.
Ai ngờ hôm nay mới đưa bọn trẻ chơi về, liền gặp Lưu Quyên Hảo sắc mặt lắm ở ngay cửa.
"Mẹ, ?" Lưu Quyên Hảo , Điềm Điềm, "Điềm Điềm, đến thăm con , con xem mang gì ngon cho con ?"
Nói xong, lấy một gói kẹo sữa từ trong túi : "Kẹo sữa Đại Bạch Thố."
Điềm Điềm theo bản năng rụt bên cạnh Hứa Quế Chi, kẹo sữa của bà che miệng lắc đầu.
"Kẹo sữa mà, ngon lắm." Lưu Quyên Hảo , "Trước đây con thích ăn kẹo sữa nhất ?"
"Con bé đang răng, mấy hôm đau răng bệnh viện, bác sĩ bảo con bé ăn kẹo nữa." Hứa Quế Chi nhẹ nhàng vỗ lưng cháu gái, nhàn nhạt với Lưu Quyên Hảo.
Mở cửa , cùng Chu Chiêu Chiêu đẩy xe nôi của ba đứa trẻ .
Mấy hôm nay thời tiết , bình thường buổi sáng các cô đều đưa bọn trẻ ngoài chơi, cho nên cũng bảo thím Bành qua.
Lúc Lưu Quyên Hảo đến, cửa nhà đương nhiên là khóa.
Nếu là đây, đúng, đây cô thích sống cùng Hứa Quế Chi, cho nên cũng chìa khóa cửa nhà.
Nghĩ , liền cảm thấy tức giận.
bây giờ cô ly hôn , còn dựa chồng và Điềm Điềm xem thể khiến Dương Duy Phong hồi tâm chuyển ý , lúc chỉ đành nén sự khó chịu trong lòng xuống.
Hứa Quế Chi là ai? Dù cũng chồng nàng dâu với Lưu Quyên Hảo bao nhiêu năm nay , thể hiểu cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-487-khong-cho-gap-con.html.]
nghĩ đến cô là của Điềm Điềm, hôm nay đến thăm Điềm Điềm, nên cũng lên tiếng nữa.
Chu Chiêu Chiêu lượt dùng khăn mặt lau tay cho ba đứa trẻ, Điềm Điềm cũng chủ động qua rửa tay.
Lúc lau tay thấy đôi mắt đen láy như đá hắc diệu thạch của Niếp Niếp đang tròn xoe , cô bé vui vẻ chạy qua trêu em.
Lưu Quyên Hảo liền cảm thấy đứa trẻ mới trông mấy ngày, thiết với cô nữa .
Quả nhiên là đồ sói mắt trắng, đây uổng công thương nó.
Hơn nữa, cô ở nhà đẻ cũng thấy nó chơi với con nhà cả như .
Nhất định là Chu Chiêu Chiêu, lấy thứ gì dỗ dành con bé khiến nó quên luôn cả ruột là ai.
Chu Chiêu Chiêu đang lau tay cho thằng hai, liền cảm nhận một ánh mắt đầy oán hận, cần cũng là ai.
Chu Chiêu Chiêu mới thèm nuông chiều cái thói của Lưu Quyên Hảo, trực tiếp .
Ánh mắt cô nhàn nhạt, khiến Lưu Quyên Hảo giật trong lòng.
Không kịp thu ánh mắt hung dữ , ngược khiến bản vẻ chột .
Đợi đến khi phản ứng thì hối hận thôi.
Sao lộ vẻ khiếp sợ mặt Chu Chiêu Chiêu chứ?
"Cô việc gì ?" Hứa Quế Chi ở đó nửa ngày, thấy Lưu Quyên Hảo cũng năng gì, cứ chằm chằm Chu Chiêu Chiêu và Điềm Điềm ngẩn , đương nhiên, ánh mắt hung dữ Hứa Quế Chi tất nhiên cũng thấy.
Trong lòng càng thích cô , đồng thời cũng hạ quyết tâm Lưu Quyên Hảo đến thăm con, bà trông chừng mấy đứa trẻ cho kỹ, nhỡ Lưu Quyên Hảo phát điên thì ?
Đừng trách bà nghĩ nhiều, Chu Chiêu Chiêu ánh mắt của Lưu Quyên Hảo trong lòng cũng suy nghĩ như .
Đối với mấy kẻ điên nhất định tránh xa.
"Con chỉ là đến thăm con." Lưu Quyên Hảo chút buồn bã Điềm Điềm, u oán , "Đứa trẻ mới mấy ngày gặp con, xa lạ với con ."
Bên mới chuyện, bên nước mắt rơi xuống.
Điềm Điềm vốn đang chơi vui vẻ với Niếp Niếp bỗng chốc ngẩn đó, chút sợ sệt Lưu Quyên Hảo, nhất thời cũng gì.
Chu Chiêu Chiêu bất lực thở dài một , xoa đầu Điềm Điềm, đưa khăn mặt cho cô bé lau tay.
"Mẹ, con thực sự nhớ Điềm Điềm quá," Lưu Quyên Hảo thấy thế càng kiên định suy nghĩ trong lòng, , "Mẹ thể cho con đưa Điềm Điềm về mấy ngày ?"
"Con ."
Ai ngờ còn đợi Hứa Quế Chi chuyện, Điềm Điềm vốn đang lau tay bỗng nhiên lớn tiếng hét lên: "Con về với ."
Cả cô bé trong nháy mắt giống như quả bóng châm lửa, bùm một cái nổ tung.
"Con về với , con uống t.h.u.ố.c, con bệnh." Điềm Điềm lớn tiếng la hét.
"Điềm Điềm."
Hứa Quế Chi giật , ôm lấy cô bé, nhưng Điềm Điềm giống như một con thú nhỏ nhốt thả , ai chạm cô bé liền giãy giụa.
Lưu Quyên Hảo cũng dọa sợ, ôm Điềm Điềm, nhưng phản ứng của Điềm Điềm càng lớn hơn.
"Điềm Điềm," Dương Duy Phong lúc trở về, vứt xe đạp vội vàng lao tới, "Bố ở đây, đưa con về nhà bà ngoại, bố bảo vệ con, để con uống t.h.u.ố.c, sợ, sợ..."
Điềm Điềm ai cũng cho chạm , giãy giụa, lóc...
"Điềm Điềm ngoan," Chu Chiêu Chiêu rưng rưng nước mắt , "Giúp thím út bế em gái về phòng ?"