Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 480: Lưu Quyên Hảo Nổi Điên Ghen Tuông

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:52:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Quyên Hảo từ khi trở về hôm đó cả đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn, mãi cho đến khi Dương Duy Phong thật sự đưa Điềm Điềm , cô mới phản ứng .

Lần , Dương Duy Phong là thật, thật sự ly hôn với cô .

Không giống như đây qua vài ngày sẽ đến dỗ dành cô , đó hai hòa hảo như lúc ban đầu.

Lần , đàn ông thật .

Đừng thấy hôm đó Lưu Quyên Hảo ở nhà họ Dương những lời đó, nhưng thực trong lòng vẫn tin Dương Duy Phong ly hôn với cô .

Bây giờ nhận thức phá vỡ, Lưu Quyên Hảo thể lo lắng ?

thể gì?

Chỉ thể chạy đến cầu xin Hứa Quế Chi giúp đỡ.

Phải , Hứa Quế Chi chồng thật sự chê .

Mặc dù, Lưu thường xuyên Hứa Quế Chi thiên vị nọ, nhưng so với những bà chồng của đồng nghiệp cô , Hứa Quế Chi quả thực thể là tấm gương chồng .

Chỉ là bà chuyện chính là khiến lọt tai như .

Cầu xin Hứa Quế Chi cho cô gặp Điềm Điềm?

Đây là lời ?

“Cô là ruột của Điềm Điềm, đừng hai đứa bây giờ ly hôn, cho dù ly hôn gặp con cũng là lúc nào cũng thể gặp.” Hứa Quế Chi nhàn nhạt .

“Đừng lóc sướt mướt dọa con sợ.” Bà đến đây chút tức giận.

Đây còn là ruột ?

Cũng xem dọa con sợ thành cái dạng gì ?

Thật là… tạo nghiệp mà!

Nói xong, đợi Lưu Quyên Hảo thêm gì nữa, bà trong dắt Điềm Điềm : “Mẹ đến thăm con , Điềm Điềm đừng sợ.”

Điềm Điềm nghĩ đến hôm đó Lưu Quyên Hảo như điên kéo tay , sợ đến mức ôm c.h.ặ.t lấy chân Hứa Quế Chi.

Sắc mặt Lưu Quyên Hảo lập tức khó coi, liếc Hứa Quế Chi một cái.

Cũng hai ngày nay bà bao nhiêu mặt con? Mới khiến đứa bé sợ hãi cô như .

“Điềm Điềm, là đây mà.” Lưu Quyên Hảo đỏ hoe mắt xổm xuống đưa tay về phía Điềm Điềm ôm cô bé.

cũng là con, Điềm Điềm nghĩ ngợi, sự khích lệ của Hứa Quế Chi lúc mới rụt rè tới, để Lưu Quyên Hảo ôm một cái.

“Mẹ, giúp con .” Lưu Quyên Hảo ôm Điềm Điềm , “Giúp con với Dương Duy Phong, xem Điềm Điềm còn nhỏ như …”

“Quyên Hảo,” Hứa Quế Chi ngắt lời cô , “Con còn ở đây, cô chuyện với con bé .”

Trước mặt con cái lóc sướt mướt thế gì?

Đứa bé vốn dĩ đủ sợ hãi , tối qua ngủ cũng yên giấc.

Haizz!

Hứa Quế Chi cũng gì cho .

Lưu Quyên Hảo chỉ , Hứa Quế Chi thấy chút ảnh hưởng đến đứa bé, liền vội vàng bảo chị Bành dắt đứa bé ngoài : “Điềm Điềm, xem các em .”

Trong lòng Lưu Quyên Hảo thắt , tiếng cũng nhỏ , cứ như Điềm Điềm chị Bành dắt , đầu cũng ngoảnh .

Cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt , đây coi như uổng công thương nó .

Lại chẳng giúp đỡ cô chút nào.

cũng nghĩ xem Điềm Điềm mới là cô bé bao lớn, mặc dù trong nhà xảy chuyện gì, nhưng cũng hiểu bố đang cãi , hơn nữa còn là loại nghiêm trọng.

Đặc biệt là hôm đó ở cổng nhà trẻ, Lưu Quyên Hảo giống như điên lôi kéo cô bé, còn cho cô bé chào hỏi Dương Duy Phong.

Lưu Quyên Hảo , đêm hôm đó nửa đêm Điềm Điềm tỉnh dậy cũng dám ngủ, sợ sẽ gặp bố nữa.

Cũng may ngày hôm cô bé còn thể tiếp tục học, thế là cô bé liền với cô giáo cô bé gặp bố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-480-luu-quyen-hao-noi-dien-ghen-tuong.html.]

Dương Duy Phong liền đón cô bé về.

Buổi tối cô bé ngủ cùng bà nội, cô bé hỏi bà nội bố cãi ?

Hứa Quế Chi cái gì cũng , chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô bé.

Lúc đứa bé , Chu Chiêu Chiêu cô bé liền thấy đau lòng.

“Thím ba.” Điềm Điềm thích Chu Chiêu Chiêu, thấy cô liền lập tức nhào tới, lóc ôm lấy cô, “Mẹ nãy đến , con chút sợ.”

“Ngoan.” Chu Chiêu Chiêu ôm cô bé, hôn lên trán cô bé , “Đừng sợ, ở đây mà.”

“Đây là con của thằng hai?” Hứa Mẫn Chi ở bên cạnh Điềm Điềm , “Đã lớn thế , giống hai em.”

.” Chu Chiêu Chiêu xoa đầu Điềm Điềm , “Đi xem em gái .”

Điềm Điềm thích Niếp Niếp, mỗi đến đều chơi với em lâu.

“Chị cũng sắp .” Hứa Mẫn Chi là nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên với Chu Chiêu Chiêu, “Sau chuyện gì thể đến bệnh viện tìm chị.”

Câu cuối cùng là với Dương Duy Lực.

“Được, chị Mẫn Chi, em tiễn chị.” Dương Duy Lực .

Bên ngoài, Lưu Quyên Hảo vẫn còn ở đó.

“Được.” Hứa Mẫn Chi .

Ai ngờ hai mới khỏi cửa, liền thấy trong phòng khách truyền đến tiếng của Lưu Quyên Hảo: “Mẹ chính là coi thường con, bây giờ hai chúng con náo loạn ly hôn, hài lòng chứ?”

Hứa Quế Chi gì, nhưng sắc mặt Dương Duy Lực .

Lưu Quyên Hảo và Dương Duy Phong ly hôn, đó là chuyện của hai họ, liên quan gì đến Hứa Quế Chi?

“Mẹ,” Dương Duy Lực nhàn nhạt liếc Lưu Quyên Hảo một cái, “Mẹ chứ ạ.”

“Mẹ .” Hứa Quế Chi lắc đầu, về phía Lưu Quyên Hảo, “Cô về , còn chuyện của hai đứa, đây từng quản, cũng quản.”

Lưu Quyên Hảo trào phúng.

Cái gì gọi là cũng quản?

nhẹ nhàng lắm, nhưng chẳng vẫn về phía Dương Duy Phong .

Cũng là do quá ngốc, còn hy vọng đều là phụ nữ, Hứa Quế Chi thể đồng cảm với cảnh ngộ của cô , khuyên nhủ Dương Duy Phong.

“Những năm , thực con vẫn luôn lọt mắt đúng ,” Lưu Quyên Hảo lạnh lùng , “Mẹ ngoài miệng một bát nước giữ thăng bằng, nhưng thực chẳng vẫn thích Chu Chiêu Chiêu hơn một chút.”

“Cái gì cũng nghĩ cho cô ,” Lưu Quyên Hảo , “Sinh con, ở cữ, cho cùng, chính là chê con sinh con trai.”

Giả thanh cao, giả vờ như trọng nam khinh nữ, nhưng thực trong xương tủy cũng chẳng khác gì khác.

“Con đều cầu xin như ,” Lưu Quyên Hảo , “Mẹ thể khuyên nhủ ?”

“Người đều thà phá mười tòa miếu hủy một cuộc hôn nhân, …” Cô đến đây dừng , đôi mắt đỏ hoe chớp chằm chằm về hướng cửa, đó ngón tay chỉ chỗ đó , “Cô ở đây?”

, chỉ chính là Hứa Mẫn Chi đang ở cửa.

“Tại ở đây?” Lưu Quyên Hảo giống như phát điên chằm chằm Hứa Mẫn Chi, “Cô ở Đông Bắc ? Cô c.h.ế.t ? Tại cô còn về?”

“Tại bao nhiêu năm , cô còn về phá hoại hôn nhân của , phá hoại cuộc sống của .” Cô hét lên ch.ói tai.

Tại ? Tại ?

Thảo nào!

Lưu Quyên Hảo tự giễu, Hứa Quế Chi: “Hóa các đều tính toán xong hết , chỉ đợi thoái vị nhường hiền?”

“Nhường chỗ cho cô ?”

“Nghĩ lắm!”

cho cô , Hứa Mẫn Chi, cô đừng hòng.” Lưu Quyên Hảo gào lên như phát điên, “ sẽ để cô như ý .”

 

 

Loading...