Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 459: Mua Nhà Tứ Hợp Viện Và Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:51:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Chu Chính Văn cuối cùng cũng xuất viện, giường bệnh bao nhiêu ngày, cuối cùng ông cũng thể xin xuất viện.

Chu Chiêu Chiêu và Dương Duy Lực đón ông về căn nhà mà Chu Chính Văn mua ở tỉnh thành.

Căn nhà đó vẫn luôn ở, Chu Chính Văn cho thuê để hỏng nhà, nên cứ để trống như .

thực bên trong đồ đạc nội thất gì cũng đủ cả.

Chu Chiêu Chiêu hai ngày cùng Dương Duy Lực đến dọn dẹp vệ sinh, thông gió phơi chăn đệm, đợi Chu Chính Văn xuất viện là thể ở ngay.

Vốn dĩ Chu Chính Văn định về quê, nhưng lúc đầu báo án là báo ở tỉnh thành, phía Cục Công an bên điều tra về Diêu Trúc Mai vẫn cần sự phối hợp của Chu Chính Văn.

Thêm đó cứ cách vài ngày Chu Chính Văn còn đến bệnh viện kiểm tra, nên dứt khoát ở tỉnh thành , dù xưởng gà hiện tại Chu Hạo Đông quản lý.

Chuyện của Chu Đại Chí những trộm gà, ngược còn khiến lòng ở xưởng gà càng thêm đoàn kết, còn nhờ Chu Hạo Đông nhắn lời cho Chu Chính Văn, "Cứ yên tâm dưỡng bệnh, xưởng gà chúng trông coi , mong ông sớm ngày bình phục trở về."

Chu Chính Văn lúc đó những lời , tâm trạng , đừng là vui sướng bao nhiêu.

Những nhân viên của xưởng gà trong thôn cảnh gia đình lắm, cũng thể chút tàn tật.

Ngày thường ông cũng uổng công thương bọn họ.

Chỗ cách tứ hợp viện nhà họ Dương gần lắm, nhưng khá gần trường học của Chu Chiêu Chiêu.

Chu Chính Văn lúc mua nhà cũng là cân nhắc đến việc gần trường học của cô mới mua.

Đương nhiên, ông cũng mua nhà ở gần tứ hợp viện nhà họ Dương, nhưng những ngôi nhà ở khu đó đều là những nhân vật m.á.u mặt ở, hầu như chẳng mấy khi giao dịch mua bán.

Muốn mua, khó.

Có điều Chu Chính Văn vận may , vẫn luôn nhờ để ý, hai hôm môi giới bất động sản liền với ông bán nhà nước ngoài.

Cùng với việc thực hiện cải cách mở cửa, mấy năm nay bắt đầu rộ lên phong trào xuất ngoại, truyền thuyết kể rằng nước ngoài khắp nơi đều là vàng.

Tuy nhiên gia đình nước ngoài nhặt vàng, mà là con trai du học còn thiếu chút tiền, cho nên bán nhà cả gia đình chuyển nước ngoài.

Còn về việc ?

Thì chắc chắn là , nhưng đến lúc đó kiếm tiền về mua nhà .

Chỉ là bọn họ rằng, mấy chục năm khi bọn họ kiếm tiền về mua nhà ở đây, thì nhà ở đây là thứ bọn họ thể với tới nữa .

Đương nhiên, những điều Chu Chính Văn đều , ông chỉ loại chuyện thể gặp mà thể cầu.

lúc ông hiện tại xuất viện, Dương Duy Lực liền chở ông và Chu Chiêu Chiêu cùng xem nhà.

Mắt Chu Chiêu Chiêu mở to hết cỡ, căn nhà tuy lớn bằng nhà Dương Duy Lực, nhưng bố cục khéo léo, hơn nữa bảo quản .

Quan trọng nhất chính là đồ nội thất bên trong.

"Những đồ nội thất nếu các , chúng thể để rẻ một chút cho các ." Chủ nhà , "Gỗ hoàng hoa lê thượng hạng đấy."

Vốn dĩ Chu Chính Văn bọn họ một mua đến hỏi nhà, cũng xem nhà, nhưng đó xem hàng, chê bai đồ nội thất nhà ông .

Vậy mà bằng mấy thứ nội thất kiểu Âu, nội thất nhà ông thời thượng, mấy tên quỷ Tây dương cái rắm gì, đúng là hươu vượn!

Tức đến nỗi ông suýt chút nữa đuổi ngoài.

"Các nếu lấy, giá nhà cộng thêm cho ..." Người đó c.ắ.n răng, "Năm... năm trăm!"

Nói mà ông đau lòng quá mất!

Đây chính là đồ đạc thế hệ trong nhà truyền , ông bán rẻ như thế , tổ tông suối vàng , nhảy lên mắng ông là đứa con bất hiếu ?

Chu Chính Văn , cũng chiếm hời của , bù thêm hai trăm tệ cho chẵn , "Bộ nội thất khí phái, thích."

Vẻ mặt của chủ nhà cuối cùng cũng dễ coi hơn một chút, "Vẫn là ông mắt , giống như một tên giả dương quỷ t.ử (me Tây)."

"Giả dương quỷ t.ử?" Chu Chiêu Chiêu nghi hoặc ông .

"Thôi bỏ , nhắc đến những kẻ mất hứng." Chủ nhà , "Đã thỏa thuận xong giá cả, chúng mau ch.óng thủ tục ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-459-mua-nha-tu-hop-vien-va-oan-gia-ngo-hep.html.]

Sang tên xong ông nhận tiền còn mau ch.óng thủ tục xuất ngoại, hơn nữa sớm ngày giao nhà đều yên tâm.

Chu Chính Văn khi đến mang theo sổ tiết kiệm, Dương Duy Lực lái xe đưa bọn họ đến Sở quản lý nhà đất.

Ai ngờ thủ tục là bạn học tiểu học của Dương Duy Lực (mặc dù Dương Duy Lực cũng chẳng quen đối phương), trong triều dễ việc, nhanh xong thủ tục cho Chu Chính Văn.

Căn nhà Chu Chính Văn trực tiếp tên ông, còn căn nhà ở gần trường học của Chu Chiêu Chiêu thì tên cô.

Làm xong thủ tục, chủ nhà ngay tại chỗ đưa chìa khóa cho Chu Chính Văn.

Vì chỗ cách nhà họ Dương khá gần, hơn nữa đồ nội thất đều sẵn, chỉ cần quét dọn vệ sinh một chút là thể ở.

Ngày hôm Chu Chiêu Chiêu và Dương Duy Lực liền cùng qua đó, ai ngờ mới đến cửa nhà bất ngờ gặp hai .

"Sao cô ở đây?" Lúc thấy Chu Chiêu Chiêu, phụ nữ cảnh giác , "Cô là theo dõi chúng đấy chứ?"

Chu Chiêu Chiêu châm chọc, "Cô đây là mắc chứng hoang tưởng hại ?"

Theo dõi cô?

Cô cũng xứng ?

Câu tuy cô , nhưng Lý Mộng, đúng, là Chu Mẫn Mẫn .

Lập tức tức đến ngứa răng, nhưng bên cạnh còn Phùng Tuấn Long đó, cô cũng tiện thêm gì, chỉ đành gượng gạo, " chỉ là cảm thấy chút kỳ lạ."

Hơn nữa còn một loại dự cảm lành.

"Chu tiểu thư đến đây là?" Phùng Tuấn Long trừng mắt Chu Mẫn Mẫn một cái, Chu Chiêu Chiêu hỏi.

"Phùng ," Chu Chiêu Chiêu nhàn nhạt chào hỏi, "Phùng vẫn nên quản lý vị nữ sĩ của ngài, đừng giống như ch.ó điên chạy ngoài c.ắ.n lung tung."

"Mày!" Chu Chiêu Chiêu chuyện chẳng khách khí chút nào, Chu Mẫn Mẫn sắp tức c.h.ế.t !

"Câm miệng." Phùng Tuấn Long trừng mắt Chu Mẫn Mẫn.

"Đây là nhà ." Chu Chiêu Chiêu trả lời câu hỏi của Phùng Tuấn Long.

"Không thể nào." Chu Mẫn Mẫn hét lên, "Căn... căn nhà là chúng mua mà."

Chu Chiêu Chiêu thản nhiên liếc , "Hóa các chính là cái tên..."

Giả dương quỷ t.ử đó !

"Cái gì?" Chu Mẫn Mẫn hỏi.

Không đợi Chu Chiêu Chiêu trả lời, liền thấy chủ nhà lúc cũng đến, ông hôm nay đến là vì chợt nhớ trong sân còn để quên ít đồ lấy.

"Sao các đến nữa?" Chủ nhà Chu Mẫn Mẫn, "Các chê nội thất nhà ? Cảm thấy nội thất nhà quê mùa?"

Ông đến đây ưỡn n.g.ự.c kiêu ngạo , "Không xem hàng, mắt như mù."

"Đó chính là gỗ hoàng hoa lê thượng hạng đấy, mua cũng mua ."

Chu Mẫn Mẫn: "..."

Tò mò ghê!

Sao ông ? Cái gì mà hoàng hoa lê, c.h.ế.t !

bây giờ nhà Chu Chiêu Chiêu mua , Chu Mẫn Mẫn liền hối hận, lúc đó nên những lời đó.

Đặc biệt là, Phùng Tuấn Long bên cạnh sắc mặt đen như đ.í.t nồi.

Chu Mẫn Mẫn càng hối hận hơn!

bây giờ, hối hận muộn !

 

 

Loading...