Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:47:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm qua mua mặt bằng, tâm trạng Chu Chiêu Chiêu , khi đến trường báo danh còn đợi mấy ngày nữa mới sắp xếp, hôm nay cô ở nhà chơi với con.

Lúc Dương Duy Lực ngoài, đến xem ba đứa con, hôn lên trán cô: “Trưa nay ăn gì? Anh mua về cho em.”

“Muốn ăn bánh hộp thịt lớn ở quán cơm Nam Môn.” Chu Chiêu Chiêu , “Còn bánh óc ch.ó của nhà lão Vương nữa.”

“Được, mang về cho em.” Dương Duy Lực sửa quần áo của .

Vốn dĩ về nghỉ phép, tuy là nghỉ phép, nhưng cũng như đó, căn cứ vẫn lập một chi nhánh tương tự như Bộ Thử nghiệm ở tỉnh thành.

Chỉ là hiện tại vẫn đang trong giai đoạn khảo sát.

Dương Duy Lực nghỉ phép ở đây, nhiều việc tự nhiên giao cho .

Cái gì? Người đang nghỉ phép mà.

Chuyện đó tồn tại, cho dù là nghỉ phép, những việc cần vẫn .

“Sao ?” Tay đang sửa quần áo dừng , .

“Không tại ,” Chu Chiêu Chiêu lắc đầu, “Sáng sớm thấy tức n.g.ự.c, mí mắt cứ giật liên tục.”

Dường như chuyện gì đó sắp xảy .

“Có đến bệnh viện xem ?” Dương Duy Lực đưa cho cô một ly nước .

“Không cần.” Chu Chiêu Chiêu , đẩy , “Anh mau ngoài , đừng trễ.”

Người , từ lúc cửa đến giờ, lề mề cả buổi .

“Cũng chuyện gì gấp gáp.” Dương Duy Lực , “Tã lót con đợi về giặt nhé.”

“Biết , để dành cho .” Chu Chiêu Chiêu , “Hay là ở nhà dỗ con, em lấy đồ giúp ?”

“Đồ lương tâm,” Dương Duy Lực xoa đầu cô, “Anh đây.”

Vẫy tay, thật.

Ai ngờ mới dắt xe đến sân thì thấy điện thoại trong nhà reo, tiếp đó là giọng của Hứa Quế Chi: “Lão tam, Chiêu Chiêu, hai đứa mau qua đây.”

Dương Duy Lực đặt xe chỗ cũ, còn Chu Chiêu Chiêu thì bế con gái : “Mẹ, chuyện gì ạ?”

“Nhà con gọi điện đến,” Hứa Quế Chi ôm con bé lòng, “Là Hạo Đông.”

Chu Hạo Đông ít khi gọi điện về nhà, thường chuyện gì cũng là Chu Chính Văn gọi cho họ.

Không tại , Chu Chiêu Chiêu đột nhiên cảm giác lành.

Quả nhiên nhận điện thoại thấy giọng của Chu Hạo Đông: “Chiêu Chiêu em đừng lo, chú Chu nhất định sẽ .”

“Xảy chuyện gì ?” Chu Chiêu Chiêu hỏi, “Hôm qua em còn cùng bố mua cửa hàng, ngất xỉu ?”

tin.

Sức khỏe của Chu Chính Văn giờ vẫn luôn .

“Thật mấy hôm ngất một ,” Chu Hạo Đông , “ chú Chu cho với em, còn bận xong đợt sẽ đến tỉnh thành kiểm tra.”

ai thể ngờ bệnh tái phát nhanh như .

“Là bệnh viện tỉnh thành ? Em đến đó ngay.” Chu Chiêu Chiêu vội vàng .

Còn về tại Chu Hạo Đông ?

Trại gà lớn như , Chu Chính Văn đột nhiên ngất xỉu, Chu Hạo Đông trại gà trấn giữ.

“Anh Hạo Đông,” cô gọi một tiếng, “Cảm ơn .”

Cúp điện thoại, Chu Hạo Đông ôm mặt một lúc, đó dậy trong chuồng gà.

Và đúng lúc , đột nhiên thấy tiếng ch.ó sủa.

Sân và chuồng gà phía của trại gà đều ch.ó canh, tiếp đó thấy hô: “Bắt trộm!”

Chu Đại Chí từng đến trại gà, nhưng bên trong một lò mổ, vòng quanh bên ngoài một vòng, phát hiện bên ngoài trại gà một cây du, trèo lên thể rõ bên trong trại gà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-438.html.]

Thật trùng hợp, vị trí của cây du vặn thể thấy xưởng g.i.ế.c mổ.

Cách đây lâu Hứa Thúy Hoa phát bệnh, đòi về quê ở, Chu Toàn Hải liền đưa bà về quê.

Chu Đại Chí cây còn thể thấy cà chua Chu Toàn Hải trồng đỏ mà hái.

Tiếp đó thấy một ôm một cái thùng lớn .

Hắn đợi một lúc, xác định bên trong xưởng g.i.ế.c mổ , lúc mới trèo tường chạy .

Phải , Chu Chính Văn đúng là tiền.

Trong xưởng g.i.ế.c mổ mà còn đặt hai cái tủ đông lớn, đương nhiên, Chu Đại Chí cái thứ to lớn dùng để gì, nhưng qua lớp kính thấy bên trong sẵn, hai mắt sáng rực.

Chu Đại Chí từ trong túi áo lôi một cái bao tải dệt, lúc chút hối hận, sớm mang cái bao tải dệt lớn nhất ở nhà đến.

Thế chẳng là dọn sạch tủ đông ?

Chu Đại Chí nghĩ , thôi bỏ , lấy ít một chút đừng để phát hiện, đến lấy.

Tuy nhiên, đúng lúc đang đắc ý, đột nhiên thấy gân cổ lên hét: “Bắt trộm!”

Chu Đại Chí sững , những dừng , ngược còn tăng tốc độ, vơ thêm hai con gà sẵn cho bao, lúc mới vội vàng chạy ngoài.

Chu Đại Chí đ.á.n.h giá quá cao bản , đồng thời cũng đ.á.n.h giá thấp bức tường của trại gà và con ch.ó mà Chu Chính Văn nuôi.

Khi trộm, Chu Hạo Đông chạy đến đuổi bắt ngay lập tức, mà thả ch.ó .

Hai con ch.ó là ch.ó ngao Tây Tạng mà Chu Chính Văn bỏ một tiền lớn để mua, thông minh.

Chu Đại Chí suýt nữa trèo lên tường, nhưng nó c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần kéo xuống.

Nó c.ắ.n ống quần chứ c.ắ.n , chỉ kéo ống quần buông.

Chu Đại Chí sợ đến tè quần.

Hắn bao giờ thấy con ch.ó lớn như , còn hung dữ, c.ắ.n ống quần thì còn dám chạy nữa?

Chạy nữa e là chân sẽ thêm mấy cái lỗ.

“Sao là mày?” Chu Hạo Đông ghét bỏ Chu Đại Chí mặt mày tái mét vì sợ, đó lạnh nhạt với bên cạnh, “Đi gọi điện báo công an .”

Chu Đại Chí báo công an, dám để báo?

Hắn tiền án tiền sự, nếu báo công an thì chắc chắn sẽ tống tù.

Lúc Chu Đại Chí chút oán trách Vương Hiểu Quyên, nếu thèm ăn thì đến đây trộm gà?

Bây giờ thì , trộm gà thành còn mất cả chì lẫn chài.

mặc cho Chu Đại Chí cầu xin thế nào,

Nực , chuyện báo công an, ai cũng học theo ?

Đợi đến khi xe công an qua thôn, mới nhân lúc Chu Chính Văn ngất xỉu đến trại gà trộm gà.

là quá hổ!

Vừa là Chu Đại Chí, càng c.h.ử.i.

Vương Hiểu Quyên ở nhà đang vắt chân chéo nguẩy nghêu ngao hát chờ Chu Đại Chí mang gà về, kết quả thì thấy chồng là Quách thị tất tả chạy từ ngoài về.

“Mày cái đồ tiện nhân, hại c.h.ế.t con trai tao !”

Quách thị la, xông đến mặt Vương Hiểu Quyên tát cho cô hai cái bạt tai: “Mày cái đồ đê tiện, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

“Bà điên , lão già bà dám đ.á.n.h .” Vương Hiểu Quyên cũng dạng dễ bắt nạt, khi tát hai cái thì bắt đầu phản kháng.

còn trẻ, nhanh đè Quách thị xuống đất mà đ.á.n.h.

“Con trai của ơi!”

 

 

Loading...