Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 435: Bốc Thăm May Mắn

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Duy Phong đón con về lúc nào, Lưu Quyên Hảo đương nhiên , nhưng cô tức giận giường thèm động đậy.

Vốn còn đợi Dương Duy Phong xin , ai ngờ Dương Duy Phong dỗ con gái ngủ ngủ quên luôn, trực tiếp ngay cả phòng cô cũng .

Tức đến mức Lưu Quyên Hảo một giường cả đêm.

Sáng hôm tỉnh dậy mắt sưng húp như quả óc ch.ó, Dương Duy Phong đặt cháo lên bàn, thấy cô như thở dài một kéo tay cô xuống bên bàn ăn: “Em xem em như …”

“Chị dâu cả vất vả lắm mới tìm kế sinh nhai, cái còn kiếm bao nhiêu tiền, các em mở miệng là đòi bí phương, thế thích hợp ?”

“Cũng lấy …”

“Lời em dừng cho nhé,” Dương Duy Phong lạnh mặt : “Em bình thường lấy lương của bù đắp cho họ, ý kiến.”

chuyện quán thịt kho của chị dâu cả, còn cả quán gà rán của Chiêu Chiêu, thương lượng gì hết.” Dương Duy Phong tiếp tục : “Chị dâu cả nhà đẻ em mở quán tự , nếu thiếu tiền chúng giúp đỡ một chút cũng .”

“Nếu để em hỏi chị dâu cả hoặc Chiêu Chiêu,” Dương Duy Phong đến đây dừng một chút: “Em tự suy nghĩ cho kỹ.”

Nước mắt Lưu Quyên Hảo rơi xuống.

Đây là đầu tiên kể từ khi hai kết hôn đến nay, Dương Duy Phong lạnh mặt lời nặng nề với cô như .

Trong lòng Lưu Quyên Hảo tủi cực độ, nhưng Dương Duy Phong như cũng khiến cô sợ hãi, những lời phục cũng dám nữa.

“Tối qua là đúng, nên bỏ em ở nhà đón con,” Giọng điệu Dương Duy Phong dịu xuống : “Anh xin em.”

Lưu Quyên Hảo chu môi ừ một tiếng.

“Chỉ là những lời về cả chị dâu cả đó, em nữa.” Dương Duy Phong thở dài : “Tình cảm của cả chị dâu cả, em hiểu .”

Anh cả thế nào hiểu rõ nhất, nếu thích thể sinh hai đứa con ?

Chỉ là, mỗi cách thể hiện tình cảm khác thôi.

“Em .” Lưu Quyên Hảo gật đầu.

Tuy rằng, đối với lời của Dương Duy Phong tán thành lắm, nhưng cũng chuyện trong phòng của chồng là đúng.

Lưu Quyên Hảo buổi sáng đến đơn vị , buổi trưa ăn cơm về nhà đẻ một chuyến chuyện với nhà.

“Chị còn tưởng tình cảm của Dương Duy Phong đối với Quyên T.ử em bao nhiêu chứ,” Vương Hồng Mai nhạt : “Bây giờ xem cũng chỉ thế.”

“Chị dâu chị cũng cần mấy lời mát mẻ ,” Lưu Quyên Hảo : “Vốn dĩ nhà em Dương Duy Phong còn , nếu các tự mở quán, ngược thể cho các mượn ít tiền.”

chị như , thì chuyện coi như bỏ .” Lưu Quyên Hảo : “Có bao nhiêu năng lực bấy nhiêu việc, cũng cần đỏ mắt với khác.”

Vương Hồng Mai chặn họng mặt đỏ bừng.

cũng là mắt , nhà còn trông cậy cô em chồng , nếu thực sự đắc tội với cô quá mức, lo cho nhà nữa, thì .

Chẳng chỉ là mở quán ?

tin Triệu Vịnh Mai , bà Vương Hồng Mai bằng cô ?

Lưu Quyên Hảo vẻ mặt đầy giận dữ từ nhà đẻ , mà lúc Chu Chiêu Chiêu những chuyện , cô lúc đang cùng Chu Chính Văn xếp hàng đợi lấy .

Hôm nay chỉ kéo Chu Chính Văn, thậm chí còn kéo cả Triệu Vịnh Mai đến.

Quán của Triệu Vịnh Mai mới mở bao lâu, tiền đương nhiên là đủ, nhưng Chu Chiêu Chiêu thuyết phục, cứ lấy , còn tiền thể tìm vay.

cơ hội thế , bỏ lỡ thì còn nữa.

Điều khiến Chu Chiêu Chiêu bất ngờ là, bên cạnh Thương mại thành mà còn mở một con phố ẩm thực.

Chu Chiêu Chiêu nghĩ đến đời nơi sẽ trở thành chợ đầu mối lớn nhất Tây Bắc, lượng qua quả thực kinh khủng.

Nghĩ thôi thấy kích động, mở một cửa hàng ở đây việc buôn bán chắc chắn cũng cực .

Thời đại thông minh nhiều, Chu Chính Văn ở đây mà còn gặp bạn ăn.

Xem đều là nhận tin tức đến mua cửa hàng.

“Không ngờ lão họ Chu cũng đến.” Người tới chào hỏi Chu Chính Văn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-435-boc-tham-may-man.html.]

Chu Chính Văn : “Con gái , cứ nằng nặc kéo đến.”

Nói thì miễn cưỡng lắm, nhưng đồng thời tự hào vô cùng.

Người cũng Chu Chính Văn là kẻ cuồng khoe con gái, giơ ngón tay cái lên với Chu Chiêu Chiêu : “Cô gái mắt đấy.”

“Bác quá khen ạ.” Chu Chiêu Chiêu .

Giây phút căng thẳng đến, đến mua cửa hàng tiền là mua .

Phải suất .

Nhờ phúc của Dương Duy Khôn, trong tay Chu Chiêu Chiêu mấy suất, tiếp theo xem tay ai đỏ hơn.

, thể nhận tin tức đến mua mặt bằng hoặc là tiền hoặc là bối cảnh.

Vị trí chỉ bấy nhiêu, cho ai cũng là đắc tội khác, dứt khoát xem vận may, ai bốc thì là của đó.

“Chị Chiêu Chiêu,” Nhân viên Tống Bảo Khiết chút căng thẳng : “Nhỡ em bốc thì ?”

Cô bé nhà đông con gái, cha thương yêu, ở trong thôn suýt nữa bố bán cho lão già vợ.

Tống Bảo Khiết chịu, tự lén chạy đến Hội phụ nữ xã kiện bố .

Lúc đó ầm ĩ khá nghiêm trọng, kết quả cuối cùng là Tống Bảo Khiết và bố cô bé cắt đứt quan hệ cha con.

Tống Bảo Khiết trong thôn, một chạy lên tỉnh thành tìm việc .

công việc trong thành phố dễ tìm như .

Trên cô bé chỉ còn chút tiền còn kẻ trộm lấy mất, lúc đói suýt nữa nhặt thùng rác.

Cũng là cô bé vận may , lúc ngất xỉu thì gặp Chu Chiêu Chiêu, đưa cô bé về quán cho ăn.

Từ đó về , cô bé liền coi Chu Chiêu Chiêu là ân nhân cứu mạng của .

Chẳng là ân nhân cứu mạng ?

Không chỉ cho cái ăn, còn cho cô bé công việc, bây giờ còn đưa cô bé mở mang tầm mắt.

Nhìn nhiều thế , cảnh tượng thế , Tống Bảo Khiết chút căng thẳng xoa xoa tay.

thế, em cũng căng thẳng quá.” Cùng còn một nhân viên khác trong quán, đều là Chu Chiêu Chiêu đưa đến giúp cô bốc .

“Đừng sợ.” Chu Chiêu Chiêu : “Bốc , cửa hàng nào cả, bốc cái nào thì là cái đó.”

Những cửa hàng đều đáng giá cả.

Sở dĩ cô đưa đến, là vì một chỉ mua một mặt bằng bốc thăm một cơ hội.

Nhóm Chu Chiêu Chiêu hôm nay đến sớm, xếp hàng cũng khá ở phía .

Người phía bốc trúng thì vui mừng, cũng tiếc nuối, vị trí cũng vị trí .

cửa hàng Chu Chiêu Chiêu ưng ý vẫn bốc mất.

Vận may của Tống Bảo Khiết cũng tệ, bốc trúng một mặt bằng khá ở tầng ba.

Vậy mà sát vách với cửa hàng của Triệu Vịnh Mai.

Vận may cũng còn ai nữa.

Tiếp theo là Chu Chiêu Chiêu, nhất chính là vị trí đối diện cửa tầng một, là vị trí nhất của cả tòa nhà.

“Trúng, trúng…” Lúc Chu Chiêu Chiêu tới, Tống Bảo Khiết theo phía lẩm bẩm nhỏ.

Sau đó… Chu Chiêu Chiêu thật sự cô bé gọi trúng .

Số 1.

Cô bốc trúng cửa hàng nhất.

 

 

Loading...