Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 433: Bố Vợ Tức Giận

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:47:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãi đến khi Chu Chiêu Chiêu rời , Dương Duy Khôn luôn cảm thấy hình như chuyện gì quên với cô.

Cụ thể là chuyện gì nhỉ?

Anh vỗ vỗ đầu, thôi bỏ , để Dương Duy Lực đích với cô , cũng coi như một bất ngờ.

“Anh Khôn, phụ nữ nãy là ai thế?”

Vừa xinh khí chất, Dương Duy Khôn từ khi nào cô em gái xinh thế ?

“À,” Dương Duy Khôn một cái nhàn nhạt: “Em dâu .”

Em dâu?

Đó chẳng là vợ của Dương Duy Lực ?

Cũng cưới cô vợ xinh thế .

Đáng thương cho Phùng Tuấn Vĩ tướng mạo tuy bằng Dương Duy Lực, nhưng tính tình mà, hơn nữa công việc thể diện.

tìm một đối tượng ý, khó thế chứ?

Khó khăn lắm mới để mắt đến một , là hoa chủ.

Rõ ràng đều là bạn học cùng lớp, chênh lệch lớn thế chứ?

“Cái tâm tư đó của ,” Dương Duy Khôn nhạt : “Mau thu .”

“Thì đó,” Phùng Tuấn Vĩ : “Vậy cô chị em nào kết hôn ?”

“Không .” Dương Duy Khôn : “Cậu đấy, đừng vội, duyên phận đến sẽ nhanh thôi.”

Chu Chiêu Chiêu những chuyện , từ văn phòng Dương Duy Khôn , cô phấn khích tìm Vương Diễm Bình.

“Tiền trong tài khoản của chúng bây giờ gom hết .” Cô : “Em mua cửa hàng.”

Không chỉ cô mua, cô còn Chu Chính Văn cũng mua.

cho thuê là .

Lúc gọi điện thoại về Diêu Trúc Mai cũng ở đó, Chu Chiêu Chiêu mua cửa hàng liền chút vui : “Mua cửa hàng gì chứ lãng phí tiền.”

Lại : “ mà nó trong lòng là đang nhớ thương cái gia nghiệp xưởng gà đấy.”

Vừa dứt lời, cốc nước của Chu Chính Văn đập xuống đất.

“Ông gì thế?” Diêu Trúc Mai giật nảy : “Sao ném cốc? Cái cốc là Mẫn… mới mua đấy.”

Mấy hôm Chu Chiêu Chiêu về bà đón, Chu Chính Văn về nổi trận lôi đình với bà , đó tức giận đập vỡ cái cốc.

Cái cốc khó mua lắm, bà vất vả lắm mới xin một cái nữa, đập ?

“Chiêu Chiêu là con gái , gia nghiệp của cũng một nửa của nó.” Chu Chính Văn lạnh lùng : “Chiều qua bà ?”

thể ?” Ánh mắt Diêu Trúc Mai chút lảng tránh: “Thì ngoài dạo chút.”

“Con gái gả như bát nước đổ , nó đều xuất giá , cho nhiều của hồi môn như thế, quán gà rán cũng mở cho nó , nó còn thế nào nữa?” Diêu Trúc Mai .

Chu Chính Văn chỉ nửa ngày nên lời.

Bỗng nhiên, chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, ông ôm lấy n.g.ự.c chuyện, nhưng nửa lời.

“Lão Chu .” Diêu Trúc Mai sợ hết hồn, vội vàng đỡ lấy ông vỗ n.g.ự.c cho ông: “Ông thể chuyện gì bỏ con cô nhi quả phụ .”

Chu Chính Văn: “…”

là sắp mụ đàn bà cho tức c.h.ế.t .

May mà lúc Chu Hạo Đông từ bên ngoài về, thấy tiếng Diêu Trúc Mai vội vàng chạy tới.

“Chú, chú thế?” Anh thấy Chu Chính Văn ôm n.g.ự.c, còn Diêu Trúc Mai ở bên cạnh ngừng vỗ n.g.ự.c ông, vội vàng : “Để chú xuống , thím rót cho chú ít nước .”

Diêu Trúc Mai hoảng loạn gật đầu: “Ôi, xem, cái cốc đang yên đang lành để ông đập vỡ chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-433-bo-vo-tuc-gian.html.]

Nếu lúc trực tiếp cho ông uống ngụm nước là .

Vội vội vàng vàng rót nước đến cho Chu Chính Văn uống, sắc mặt ông mới hơn một chút.

“Bà ngoài.” Ông với Diêu Trúc Mai.

Sợ bà còn ở đây sẽ tức c.h.ế.t.

“Lão Chu, ông thể như ?” Diêu Trúc Mai cũng chút tức giận : “ cũng là thật mà.”

“Cút.” Chu Chính Văn thực sự chịu nổi tức giận gầm lên.

Diêu Trúc Mai: “…”

Nhìn Chu Hạo Đông một cái: “Vậy , ngoài .”

Quả nhiên, Chu Chính Văn vẫn tin bà , đối xử với ngoài như Chu Hạo Đông còn hơn cả bà .

Trong lòng Diêu Trúc Mai tức ách.

“Chú, chú thấy thế nào ?” Chu Hạo Đông sợ hết hồn, trán cũng toát mồ hôi: “Chúng bệnh viện kiểm tra chút .”

“Không , chú là chọc tức thôi.” Chu Chính Văn lắc đầu, dậy, ai ngờ mới dậy n.g.ự.c đau xuống.

“Thế ,” Chu Hạo Đông : “Chú mà bệnh viện, thì cháu chỉ đành gọi điện cho Chiêu Chiêu bảo em về đưa chú bệnh viện thôi.”

“Đừng,” Chu Chính Văn vội vàng : “Cháu đừng gọi cho nó, nó bây giờ trông ba đứa trẻ một ngày đủ mệt .”

“Vậy ,” Chu Hạo Đông : “Bây giờ cháu đưa chú bệnh viện.”

Chu Chính Văn: “…”

“Được, chú với cháu.” Ông thở dài một : “ chuyện cháu với Chiêu Chiêu.”

“Đi.” Chu Hạo Đông đương nhiên là đồng ý, xe đang ở bên ngoài, Chu Chính Văn khoác cái áo Chu Hạo Đông kéo đến bệnh viện.

Diêu Trúc Mai cùng, nhưng Chu Chính Văn từ chối: “Bà an phận ở nhà .”

Diêu Trúc Mai: “…”

cũng cố ý chọc tức ông, thực sự là… “ mới là vợ ông mà.”

Diêu Trúc Mai tức giận đầu về nhà.

Muốn thì !

Ai ngờ Chu Chính Văn kiểm tra ở bệnh viện, chẳng tra cái gì: “Khuyên các ông vẫn nên lên tỉnh thành kiểm tra xem .”

Lên tỉnh thành?

Chu Chính Văn chút : “Việc của còn nhiều, lúc cảm thấy .”

Bác sĩ bệnh viện thấy thế chỉ kê cho ông t.h.u.ố.c trợ tim: “Nếu tim khó chịu thì uống chút cái .”

vẫn khuyên ông lên bệnh viện tỉnh thành khám xem.” Bác sĩ tiếp tục : “Trình độ y tế huyện thành chúng vẫn .”

Hai từ bệnh viện , Chu Hạo Đông còn gì đó, nhưng Chu Chính Văn ngắt lời: “Chiêu Chiêu gọi điện về là cái Thương mại thành mới xây sắp bắt đầu mở bán , cơ hội chúng nắm bắt lấy.”

Trước đây Chu Chính Văn bao giờ nghĩ sẽ mua bất động sản ở tỉnh thành nơi khác.

Nhà lầu hai tầng ông xây trong thôn còn hơn một nhà ở tỉnh thành.

từ tình hình xem xét ở Ma Đô và Kinh Đô hai năm nay, giá nhà ở đó bắt đầu tăng .

Cho nên, tranh thủ lúc giá nhà tỉnh thành tăng, thể mua thì mua.

“Vẫn là đám trẻ các cháu đầu óc nhanh nhạy.” Chu Chính Văn : “Ngày mai chúng lên tỉnh thành.”

Chu Hạo Đông tiện thể kiểm tra luôn, nhưng Chu Chính Văn như định gì: “Đợi bận qua đợt , chú sẽ đến bệnh viện tỉnh thành kiểm tra.”

Được , Chu Hạo Đông cũng chẳng còn lời nào để .

 

 

Loading...