Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 427: Vàng Có Giá, Ngọc Vô Giá
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:47:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, Dương Duy Lực đưa Chu Chiêu Chiêu và Triệu Vịnh Mai đến trường, hôm nay hiếm khi Dương Quyền Đình ở nhà, nên để ông và Hứa Quế Chi trông bọn trẻ.
Một tháng , khi lên kế hoạch trở về, Hứa Quế Chi với Dương Quyền Đình, bảo ông để ý tìm giúp giúp việc.
Dương Quyền Đình tìm ?
Lần đầu tiên Dương Quyền Đình dùng chức quyền của nhờ giới thiệu một bảo mẫu, nhưng đó đến giữa tháng mới tới .
Lưu Quyên Hảo bế con gái bĩu môi: “Đi thôi, đưa con về thăm bà ngoại.”
Cô ca sáng chiều, buổi trưa tranh thủ đưa con về bên nhà đẻ.
Cũng tiện thể cho họ xem chiếc vòng tay .
Đỡ cho cô suốt ngày cô em dâu , mà còn nhớ mua cho cô cái vòng ngọc ?
Khoan , tiện thể ghé qua Bách hóa Đại lầu xem chiếc vòng trị giá bao nhiêu tiền?
Đừng mà đáng giá thì mất mặt lắm.
Lưu Quyên Hảo chào Hứa Quế Chi một tiếng, bế con ngoài.
Đầu tiên cô đến Bách hóa Đại lầu, nhưng vội cửa hàng ngọc hỏi ngay, mà dạo một vòng mua chút đồ cho và con, đó mới hài lòng cửa hàng ngọc.
Hôm nay vận may , trong tiệm một vị sư phụ già đang , ông dùng kính lúp soi soi chiếc vòng trong tay cô , đó giơ ngón tay cái lên: “Đồ .”
Lưu Quyên Hảo thì vui vẻ, vội vàng hỏi: “Vậy bác xem nó trị giá bao nhiêu tiền?”
“Vàng giá, ngọc vô giá.” Vị sư phụ già xua tay, thoáng qua cô con gái đang cô dắt tay, : “Giữ của hồi môn cho con bé .”
Lại là câu .
Nếu đây Dương Duy Phong , Lưu Quyên Hảo chẳng để trong lòng, nhưng bây giờ vị sư phụ già thế, Lưu Quyên Hảo lập tức cảm thấy chiếc vòng tay quý giá vô cùng.
Vàng giá ngọc vô giá, chẳng thể coi như là vô giá chi bảo ?
Trong lòng Lưu Quyên Hảo vui như mở cờ.
Ngay cả lúc về nhà, lưng cũng thẳng tắp.
“Ôi chao, Quyên T.ử gặp chuyện gì vui thế?” Chị dâu cả nhà đẻ thấy bộ dạng cô liền hỏi.
“Cũng chẳng chuyện gì .” Lưu Quyên Hảo cố ý để lộ chiếc vòng cổ tay , vuốt vuốt tóc mái .
“Hả?” Chị dâu Lưu ngạc nhiên : “Quyên Tử, chiếc vòng tay cô thật đấy.”
Lại : “Mẹ ơi, mau xem , Quyên T.ử đeo một chiếc vòng ngọc đấy.”
“Vòng ngọc gì?” Mẹ Lưu chạy , kéo tay Lưu Quyên Hảo xem xét: “Vòng con lấy ở ? Trông cũng đấy.”
“Là Dương Duy Phong tặng ?” Chị dâu Lưu đảo mắt : “Tình cảm hai vợ chồng cô thật đấy, cũng mua cho một chiếc ?”
Nụ mặt Lưu Quyên Hảo khựng , nhàn nhạt liếc chị dâu Lưu: “Cái , là Chiêu Chiêu về, tặng cho em đấy.”
“Dương Duy Phong gì tiền ,” Lưu Quyên Hảo : “Phải là, cả gần đây thăng chức , cũng chẳng thấy mua cho cái vòng vàng gì cả?”
Chị dâu Lưu: “…”
Định châm ngòi ly gián thành, ngược còn rước bực .
“Bây giờ đơn vị ăn ,” Chị dâu Lưu thở dài : “Thăng chức thì ích gì, lương cũng chẳng tăng bao nhiêu.”
“Không tăng bao nhiêu cũng coi như là tăng.” Lưu Quyên Hảo : “Lần cả đợi thăng chức sẽ mua cho cái vòng vàng to mà, ?”
Mẹ Lưu trừng mắt con dâu cả một cái, với Lưu Quyên Hảo: “Mấy lời đó cho vui thôi, em dâu con về ?”
“Vâng, về hôm qua.” Lưu Quyên Hảo .
“Ba đứa trẻ đó con thấy ?” Mẹ Lưu : “Chuyện với con, con suy nghĩ kỹ .”
Lưu Quyên Hảo trọng nam khinh nữ, đây là lảng sang chuyện khác, cô cứ bám lấy chuyện cái vòng vàng.
“Con nghĩ thì ích gì?” Lưu Quyên Hảo thở dài : “Dương Duy Phong đồng ý thì con thế nào ?”
“Con ngốc thế.” Mẹ Lưu chọc trán cô : “Nó đồng ý thì nó đụng con nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-427-vang-co-gia-ngoc-vo-gia.html.]
“Muốn m.a.n.g t.h.a.i thì thiếu gì cách?” Mẹ Lưu : “Mẹ tin con thật sự m.a.n.g t.h.a.i , nó còn thể bắt con bỏ đứa bé ?”
Sao bà sinh đứa con gái ngốc nghếch thế chứ?
“Chuyện để hãy .” Lưu Quyên Hảo chút mất kiên nhẫn : “Bố chồng con cũng bao giờ bắt bọn con đẻ, ông bà đối xử với Nha Nha cũng .”
Cô lời là thật lòng, cho đến hiện tại, bố chồng và chồng cô còn thích con gái hơn một chút.
Đặc biệt là Hứa Quế Chi.
Con gái trong nhà đều cưng chiều hết mực.
Mẹ Lưu bĩu môi: “Đó là bây giờ, con đợi mà xem.”
Lưu Quyên Hảo bắt đầu hối hận hôm nay về nhà đẻ, nào về cô cũng như .
Quanh quẩn cũng là giục cô sinh con trai.
con trai sinh là sinh ?
Mẹ Lưu thấy thế liền nắm lấy tay cô : “Mẹ cũng là cho con thôi.”
Lại ghé sát kỹ: “Chiếc vòng thật đấy.”
Tay Lưu Quyên Hảo rụt , Lưu bĩu môi: “Mẹ chỉ xem thôi, lấy của con .”
“Cái là Chiêu Chiêu cho, con và chị dâu cả mỗi một cái.” Lưu Quyên Hảo : “Cho dù con cũng thể cho .”
Mẹ Lưu nghẹn lời, những lời định đó đều nuốt trở .
Đứa con gái , mấy năm gần đây càng ngày càng tinh khôn, thế mà chặn họng bà .
“Mỗi một cái?” Mẹ Lưu ghé sát nhỏ: “Mẹ đoán trong tay nó còn hàng đấy, con hỏi nó xem thể cho một cái , chúng đưa tiền cho nó cũng .”
“Vàng giá ngọc vô giá mà,” Mẹ Lưu chiếc vòng ngọc tay Lưu Quyên Hảo : “Mẹ mà cái vòng ngọc, thì còn chỗ nào cho con mụ đê tiện nhà bên cạnh lên mặt nữa.”
Lưu Quyên Hảo thở dài.
Mẹ Lưu và Vương đại nương nhà bên cạnh đấu đá cả đời .
“Mẹ tưởng con hỏi ,” Lưu Quyên Hảo tiếc nuối : “Ngay cả chiếc vòng cũng là do duyên phận mới gặp , là chuyện thể gặp mà thể cầu.”
“Người chỉ hai cái cho hai đứa con thôi.” Lưu Quyên Hảo .
“Mẹ tin, chồng con ?” Mẹ Lưu hỏi.
Lưu Quyên Hảo ngẫm nghĩ kỹ, gật đầu.
Mẹ chồng cô đúng là đeo một chiếc vòng, chất ngọc đó qua vẻ còn hơn của hai bọn cô.
Hôm nay ở cửa hàng ngọc, Lưu Quyên Hảo đặc biệt thỉnh giáo vị sư phụ già cách phân biệt ngọc .
Hình như, cái của Hứa Quế Chi đúng là hơn của cô thật.
Chẳng lẽ, Chu Chiêu Chiêu giữ hàng cho bà , nên mới hào phóng cho cô và Triệu Vịnh Mai mỗi một chiếc vòng ngọc?
“Con , đúng là quá thật thà.” Mẹ Lưu thở dài : “Sau thứ sẽ tăng giá đấy.”
Lại : “Con mua cho , đợi khi trăm tuổi chẳng đều thành của các con .”
Lưu Quyên Hảo: “Đồ ngọc thể đáng giá thế ?”
“Cái con ngốc .” Mẹ Lưu chọc con gái một cái: “Loạn thế mua vàng, thịnh thế chơi ngọc, con nghĩ ?”
“Được, về con sẽ hỏi cô .” Lưu Quyên Hảo dậy c.ắ.n răng .
Đợi lúc sắp cửa, chị dâu Lưu kéo .
“Chị dâu, vòng ngọc đó thật sự còn .” Lưu Quyên Hảo .
“Chị chuyện .” Chị dâu Lưu : “Quyên T.ử , cái cửa hàng thịt gì đó của chị dâu em ăn lắm hả?”
“Em xem nếu chúng cũng mở một cái, thì thế nào?”