Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 412: Trở Lại Trường Học

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:46:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi các con một trăm ngày, Chu Chiêu Chiêu cũng bắt đầu bận rộn, cô trường dạy.

Lúc Chu Chiêu Chiêu vì m.a.n.g t.h.a.i nghén quá nặng, cộng thêm là sinh ba nên về đến trường lên lớp.

Vì chuyện , lúc đó nhiều còn ý kiến, cảm thấy Chu Chiêu Chiêu là "chiếm hố xí mà vệ sinh".

Chu Chiêu Chiêu lúc đó cũng từng nghĩ với hiệu trưởng một tiếng, cô thực tập nữa.

Vốn dĩ, cô đến đây thực tập là để thể đến Tân Cương tìm Dương Duy Lực.

Bây giờ còn kém hai tháng nữa là nghỉ hè, mà kỳ nghỉ hè thì Chu Chiêu Chiêu cũng nghiệp .

Đến lúc đó phân công đến trường nào giáo viên thì , nhưng chắc chắn là trường học ở bên .

Trừ khi, đợi bọn họ phân công trường học xong, do phía Tân Cương điều cô tới đây.

Đương nhiên, Lưu Tương cũng giống như .

Ý của Chu Chiêu Chiêu là, dù cũng chẳng còn hai tháng nữa, dứt khoát đừng đến trường nữa.

lão hiệu trưởng đồng ý, nhất quyết bắt Chu Chiêu Chiêu , hơn nữa còn sắp xếp cô lớp nghiệp, "Mấy cuốn vở ghi chép cô soạn cho bọn nhỏ đều ích với chúng, cho nên lãnh đạo trường chúng họp bàn, mời cô trong hai tháng đến lớp nghiệp phó chủ nhiệm."

Chủ yếu là phụ đạo phương pháp học tập cho bọn trẻ.

Hiệu trưởng phát hiện , mấy đứa trẻ còn lời Chu Chiêu Chiêu.

"Chỉ hai tháng thôi," Lão hiệu trưởng , "Cô việc hoặc về cho con b.ú thì cứ với giáo viên chủ nhiệm một tiếng ."

"Cũng coi như vẽ một dấu chấm tròn vẹn cho kỳ thực tập của cô."

Được , lão hiệu trưởng đều như , Chu Chiêu Chiêu còn thể nữa?

Chỉ đành đồng ý thôi.

Lúc cô đến trường, những đứa trẻ cô từng dạy thấy cô đến đều vui mừng, còn tưởng rằng cô giáo Chu về dạy chúng.

Kết quả thông báo cô giáo Chu đến khối lớp sáu, bọn trẻ đều nỡ.

Tuy nhiên trong những đứa trẻ bao gồm Vương Thải Hồng.

Tuổi thực của Vương Thải Hồng thật nên học lớp sáu, chỉ là cô bé học quá muộn, trong một năm theo Chu Chiêu Chiêu học kiến thức một lượt.

Cô bé thông minh, hơn nữa học tập cũng khắc khổ, bố cô bé , cho dù là đang nấu cơm, cũng là nấu cơm học thuộc lòng bài văn.

Hồi đầu năm, lão hiệu trưởng cho cô bé bài kiểm tra thử, phát hiện trình độ của đứa bé còn giỏi hơn cả học sinh lớp sáu hiện tại, liền chủ cho cô bé theo học lớp sáu.

Vốn dĩ, giáo viên lớp sáu tán thành, nhưng ai ngờ thi đầu tiên Vương Thải Hồng trực tiếp thứ hai lớp.

Hơn nữa, chỉ kém nhất lớp đúng một điểm.

Số điểm chênh lệch do Vương Thải Hồng bài, mà là do cô bé trình bày bài giải đúng quy chuẩn nên trừ điểm.

Hơn nữa, những đề đều là đề cơ bản, nếu đề khó hơn một chút, ai là nhất thật sự còn chừng.

Bây giờ, Chu Chiêu Chiêu giáo viên của bọn họ, Vương Thải Hồng vui đến mức khép miệng.

Chu Chiêu Chiêu bên chào hỏi đám học trò cũ xong, cùng lão hiệu trưởng gặp chủ nhiệm lớp sáu, thời gian sắp đến giờ tan học buổi trưa.

"Lúc cũng việc gì, cô về chăm con ." Chủ nhiệm lớp họ Vương, hơn năm mươi tuổi, là một giáo viên kinh nghiệm.

"Vậy ạ," Chu Chiêu Chiêu cũng khách sáo, "Thầy Vương, đây."

Cũng may là trường học ngay trong căn cứ, bộ về cũng chỉ mất năm phút.

Hứa Quế Chi cũng với cô, lúc chơi bà sẽ đẩy bọn trẻ qua đây phơi nắng, cũng tiện thể để cô cho con b.ú.

Chu Chiêu Chiêu , thời gian của Dương Duy Lực càng cố định, thế là Chu Chiêu Chiêu bàn bạc với Hứa Quế Chi, thuê một bảo mẫu đến giúp trông con, nấu cơm nọ.

Người là do Hứa Quế Chi giới thiệu, một nhà ở đơn nguyên bên cạnh tên là Kiều Linh Linh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-412-tro-lai-truong-hoc.html.]

Con cái học lớp bốn tiểu học, đưa con học xong thì qua bên Hứa Quế Chi giúp đỡ.

Kiều Linh Linh việc nhanh nhẹn cũng sạch sẽ, tính tình cũng hợp với Hứa Quế Chi, dù ở nhà cũng việc gì, Hứa Quế Chi , cô bàn bạc với chồng liền đồng ý.

Lúc đầu còn là đưa con học xong mới qua, về trực tiếp để Chu Chiêu Chiêu đưa học cùng luôn.

Con nhà cô là con gái, thành tích học tập cũng khá. Đương nhiên, cũng là một trong mấy đứa trẻ thường xuyên mang câu hỏi đến hỏi Chu Chiêu Chiêu.

"Ôi chao, tưởng là ai chứ? Đụng cũng một tiếng xin ."

Chu Chiêu Chiêu từ trường học , lúc ở ngã tư suýt chút nữa một đụng , đó châm chọc .

Chu Chiêu Chiêu nhàn nhạt mặt một cái, thèm để ý.

đối phương nghĩ như , kéo tay con trai lóc, "Không thiên lý mà, đụng cũng xin ."

Lúc đang là giờ tan học, đường cũng một cán bộ tan về.

Đương nhiên, còn một nhà nấu cơm xong chờ con về.

Lưu Hiểu Hồng gào lên như , liền thu hút một đến xem náo nhiệt.

"Cái ... Cô giáo Chu, cô chứ?" Có nhận Chu Chiêu Chiêu, vội vàng hỏi.

" , cảm ơn." Chu Chiêu Chiêu thiện ý với đó.

"Là cô đụng con trai , cô đương nhiên ." Lưu Hiểu Hồng tức giận , "Cô xem cô đụng con trai ngốc luôn ."

"Con trai , đụng đau con , con đau thì ... Đừng sợ nhé, sẽ để bắt nạt con ." Lưu Hiểu Hồng ôm con trai lóc một hồi.

Đứa bé dường như cũng dọa sợ, bắt đầu lên.

Đối với tiếng ma quái của đứa trẻ hư , Chu Chiêu Chiêu hôm tiệc trăm ngày lĩnh giáo .

"Câm miệng, ." Cô nghiêm khắc .

Đứa trẻ hư cũng chỉ hư mặt nuông chiều nó, Chu Chiêu Chiêu nó nhận , chính là hôm đó ném bọn nó ngoài.

Hơn nữa, phụ nữ còn từng tát nó một cái nữa.

Nghĩ đến đây, đứa trẻ hư sợ đến mức im bặt ngay lập tức.

" đụng nó." Chu Chiêu Chiêu chút ghét bỏ Lưu Hiểu Hồng một cái, xổm xuống đứa trẻ hư, "Cô đụng cháu ?"

Đứa trẻ hư đối diện với đôi mắt xinh của cô, quên cả , theo bản năng lắc đầu.

Căn bản là đụng trúng, là nó dắt nó bỗng nhiên chạy , nhưng Chu Chiêu Chiêu cũng phản ứng nhanh tránh .

"Không , đụng cháu." Đứa trẻ hư lắc đầu.

Kết quả "bốp" một cái nó đ.á.n.h đầu, "Sao đụng trúng, rõ ràng đụng con con ?"

Đứa trẻ hư đ.á.n.h đau, "oa" một tiếng bắt đầu lên.

Chu Chiêu Chiêu Lưu Hiểu Hồng một cái, nghĩ đến ba đứa nhỏ ở nhà chắc cũng sắp đói , liền .

Lưu Hiểu Hồng chịu để cô , "Cô đụng còn chạy?"

"Vậy cô thế nào?" Chu Chiêu Chiêu buồn hỏi.

"Bồi thường tiền, đưa con trai bệnh viện kiểm tra."

Mọi : "..."

Cái hổ bình thường nữa .

 

 

Loading...